“Huống hồ cũng tâm trạng ăn uống.”
Giang Thanh Nguyệt ừ một tiếng:
“Con ."
Ngay đó cô cùng Chu Chính Đình về đại viện.
Vì kiểm tra việc gì nên hai đường về khá thoải mái.
Nào ngờ trong nhà loạn thành một đoàn.
Hóa , khi Chu Chính Đình ngoài.
Chu lão và Chu mẫu liền bắt đầu vây quanh Thần Thần và An An hỏi han đủ thứ.
Nói một hồi, cái miệng nhanh nhảu của An An đem chuyện Giang Thanh Nguyệt buồn nôn đường kể hết.
“Mẹ 'oẹ' một cái chạy nhà vệ sinh, bố sợ hết hồn, cũng chạy theo ."
“Sau đó bố , về đến nhà là đưa bệnh viện kiểm tra."
An An xong, lập tức Chu lão và Chu mẫu cũng dọa cho sợ hãi.
“Rốt cuộc là khỏe ở , lúc nãy Chính Đình về cũng nó gì nhỉ?"
Thấy vợ lo lắng như , Chu lão sợ ảnh hưởng đến tim của bà nên vội vàng đỡ:
“Bà đừng vội, chỉ là 'oẹ' một cái thôi cũng chuyện gì lớn, lẽ bây giờ Chính Đình bệnh viện chính là đưa con bé kiểm tra đấy."
Chu mẫu thời gian:
“Tan cả , giờ còn kịp kiểm tra chứ."
“Cái đó cũng chắc, kiểm tra xong ."
Hai đang lầm bầm lo lắng, đột nhiên thấy tiếng mở cửa bên ngoài.
Lúc mới vội vàng căng thẳng dậy, nhanh chân tới:
“Thanh Nguyệt , con khỏe ở ?"
Giang Thanh Nguyệt hì hì , Chu mẫu hỏi , nụ mặt tức khắc cứng đờ.
Cô vội vàng lườm Chu Chính Đình một cái.
Chu Chính Đình vội minh oan:
“Anh gì hết."
Giang Thanh Nguyệt sang An An đang cạnh Chu mẫu, lúc con bé đang cúi đầu như thể sai chuyện gì đó.
Cô liền hiểu .
Vội vàng tiến lên nắm tay chồng:
“Mẹ, An An ?
Con ạ, chỉ là lúc xe đường chút phản ứng, ngửi thấy mùi trứng luộc của khác nên khó chịu thôi."
Chu Chính Đình cũng tiến lên giải thích:
“ , là con căng thẳng quá mức, lúc nãy khám bác sĩ cũng ."
Chương 376 Cảm giác thế nào —
Chu lão và Chu mẫu mới đặt tảng đ-á trong lòng xuống.
“Không là , lúc nãy con sợ đến mức cứ lải nhải mãi, là ."
Giang Thanh Nguyệt nhịn lườm Chu Chính Đình thêm cái nữa.
Nói cho cùng vẫn là tại cứ quá lên, cả nhà lo lắng một phen.
Khiến ai cũng cả .
Chu Chính Đình cũng cảm thấy oan ức, ai mà ngờ con bé An An cái miệng rộng thế chứ.
Hai về, Chu mẫu bắt đầu bưng cơm .
“Hai đứa mau rửa tay ăn cơm, xong một lúc , cứ để trong nồi hầm suốt đấy."
Giang Thanh Nguyệt hít hít mũi:
“Thơm quá, , hầm canh gà ạ?"
Chu mẫu ừ một tiếng:
“Lúc nãy Chính Đình là thím ba của con sắp sinh, bèn vội vàng mua một con gà trống về, đều canh gà trống hầm thanh đạm mỡ, khá thích hợp cho sinh xong uống, lát nữa buổi tối hai đứa mang qua đó."
Giang Thanh Nguyệt vội vàng cảm ơn.
Thần Thần và An An cũng luôn tò mò thím ba sẽ sinh em trai em gái.
Cho nên lúc ăn cơm cứ hỏi mãi thôi.
Chu mẫu thấy nhịn bật :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-vua-nuoi-con-vua-lam-nghien-cuu-khoa-hoc/chuong-451.html.]
“Hai cái đứa tinh ranh tự đoán xem, thím ba sinh cho hai đứa là em trai em gái?"
An An vội :
“Chắc chắn là em gái!
Lần con mơ thấy !"
Thần Thần bĩu môi:
“Em là em gái để chơi cùng chứ gì?
Vậy đoán là em trai!"
Thấy hai đứa tranh luận thôi, Giang Thanh Nguyệt ở bên cạnh vội ngắt lời:
“Lát nữa ăn cơm xong, hai đứa ngủ sớm , còn bệnh viện xem thế nào, đợi đến sáng mai tỉnh dậy là hai đứa chắc chắn sẽ thôi."
Hai đứa trẻ ngoan ngoãn đồng ý.
Chu Chính Đình cũng bật dậy theo:
“Anh bệnh viện cùng em."
Bên đại viện cách bệnh viện khá gần, bộ qua đó cũng chỉ mất mười mấy phút.
Giang Thanh Nguyệt nghĩ Chu Chính Đình qua đó cũng tiện.
Bèn :
“Em tự qua đó là , vài phút là tới thôi."
Lời dứt, Chu Chính Đình tiên phong xách l.ồ.ng ấp đựng đầy canh gà về phía cửa.
“Đi cùng !
Bên ngoài tối om ."
Chu mẫu cũng khuyên:
“Không , cứ để nó cùng con, dù nó ở nhà cũng việc gì, con nhỏ lo , yên tâm ."
Giang Thanh Nguyệt thấy bèn cùng Chu Chính Đình khỏi cửa.
Bên ngoài quả nhiên tối mịt, tuy trong đại viện đèn đường nhưng vẫn âm u.
Chu Chính Đình :
“Tối chứ?
Lúc nãy còn cho tiễn cơ đấy."
Nói xong, đưa bàn tay đang rảnh , nắm lấy tay Giang Thanh Nguyệt.
Giang Thanh Nguyệt đáp:
“Em sợ bóng tối ."
Nói thì , nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa tay cho dắt.
Hai một đoạn ngắn, còn khỏi cổng lớn.
Lại đột nhiên gặp một quen, Giang Thanh Nguyệt lập tức ngượng ngùng rụt tay , khẽ hắng giọng:
“Đồng chí Cố, ở đây?"
Cố Thiếu Bình tới vẫn với vẻ mặt bất cần đời như cũ:
“Hừ, còn đang bảo đại viện chúng từ khi nào thêm một đôi nữa chứ, ngờ là Chu đoàn trưởng và nhà khoa học lớn Giang Thanh Nguyệt!"
Nói xong, chỉ phía bên sân:
“Đang đến nhà chị , hai về khi nào thế?
Sao chẳng thấy tin tức gì."
Giang Thanh Nguyệt ngượng ngùng :
“Chúng về hôm nay, Điềm Điềm sắp sinh , hiện giờ đang ở bệnh viện, chúng qua đó xem ."
Cố Thiếu Bình là việc chính sự nên dám trì hoãn:
“Vậy , đầu liên lạc , hai cứ đến bệnh viện ."
Chu Chính Đình khẽ gật đầu với .
Đang định dẫn Giang Thanh Nguyệt .
Đột nhiên thấy Cố Thiếu Bình từ phía gọi:
“Đồng chí Giang, mấy ngày gần đây cô liên lạc với Tiền Lạc Lạc ?"
Giang Thanh Nguyệt đầu thắc mắc:
“Vẫn , chuyện gì ?"