Hai đứa nhỏ từ đầu đến chân gần như đều là đồ mới, quần thì , nhưng cũng sạch sẽ, loại miếng vá nào.
Hai đứa đó trắng trẻo sạch sẽ, tròn vo, hệt như trẻ con thành phố.
Chúc Nhiên Nhiên thỉnh thoảng đưa tay sờ sờ quần áo, mũ của , đôi mắt sáng lấp lánh, mặt đầy sự phấn khích kiểu " quá mất".
Chúc An An cũng thấy mãn nguyện, quả thực giống hệt như cô tưởng tượng, nhịn xoa xoa đầu hai đứa, đó mới dặn dò hai đứa cứ ở trong nhà, đừng bẩn quần áo.
Sửa soạn cho bọn trẻ xong, cô đang định ngoài bữa sáng.
Đón dâu buổi sáng, bữa sáng vẫn ăn.
Kết quả ngoài cổng viện truyền đến tiếng gọi: “An nha đầu! Mở cửa cho thím với.”, là giọng của Hứa Lan Anh.
Chúc An An mới bước chân , hai đứa nhỏ chạy mở cửa .
Cửa viện mở , ngoài cửa chỉ Hứa Lan Anh mà còn thím Vương, hai là hẹn cùng đến là tình cờ gặp đường.
Hứa Lan Anh hai đứa nhỏ mà thích mê: “Ôi chao cục cưng của thím, mặc đồ trông oách quá, quần áo , mũ cũng , còn cả giày mới nữa ! Được đấy đấy, hệt như trẻ con thành phố , An nha đầu ?”
Chúc An An cầm cái xẻng xào rau xuất hiện ở cửa bếp: “Thím, hai đến sớm ? Đã ăn sáng ạ?”
Hứa Lan Anh dời mắt khỏi hai đứa nhỏ, thấy Chúc An An liền bình tĩnh nổi: “Trời đất ơi, cháu quần áo? Làm gì cô dâu mới nào mấy việc , hôm qua chẳng bảo đợi bọn thím đến !”
Vừa bà bước tới giật lấy cái xẻng trong tay Chúc An An: “Làm thế nào cháu cứ bảo thím, thím với thím Vương của cháu cho, mau sửa soạn cho bản .”
Hứa Lan Anh tất tả sắp xếp việc, Chúc An An bên cạnh nhỏ: “Vẫn kịp mà thím.”
Hứa Lan Anh bày vẻ mặt "bọn trẻ các cháu đúng là gì": “Thế cũng cái lý cô dâu mới sáng sớm tinh mơ việc.”
Giọng thím Vương to bằng Hứa Lan Anh, nhưng thái độ cũng y hệt: “Mau nhà cháu.”
Chúc An An cảm động, tuy nhà đưa dâu, nhưng bà con trong đại đội đều , cô : “Vậy phiền hai thím ạ.”
Thím Hứa xua tay: “Nói mấy lời gì!”
Chúc An An kịp nhà, Lôi Tú Mẫn dẫn theo ba chị dâu họ đến, đằng còn mấy đứa trẻ con theo.
Đều là cùng vai vế với Thiết Đản, lớn thì tám chín tuổi, nhỏ thì bốn năm tuổi, độ tuổi tò mò với thứ, cũng thích hợp để dắt theo, lớn hơn nhỏ hơn chút nữa đều tiện, đứa lớn thì tự cho là lớn , ngại hóng hớt mấy chuyện , đứa nhỏ thì còn vững.
Trong lúc Chúc An An đang chuyện với mấy Lôi Tú Mẫn, Tiểu Thiết Đản khoa trương sáp gần Tiểu Thạch Đầu: “Anh Thạch Đầu! Sao hôm nay bảnh thế!”
Tiểu Thạch Đầu hôm nay liên tục khen, rõ ràng trong lòng vui, nhưng thấy là bề , cố vẻ nghiêm túc, trông đáng yêu vô cùng: “Đều là chị và rể mua cho em đấy.”
Vui đến mức quên cả sửa cách xưng hô, Tiểu Thạch Đầu bao giờ chán việc bắt gọi là chú út.
Tiểu Thiết Đản đưa tay sờ thử, sợ bẩn đồ của , dáng ông cụ non cảm thán: “Sao chị em mua cho em nhỉ?”
Chị gái Thiết Đản mới bảy tuổi bên cạnh đang ghen tị đôi bốt mới của Chúc Nhiên Nhiên: “???”
Tiểu Thạch Đầu tuy còn nhỏ nhưng nhận thức rõ ràng: “Chị của em còn nhỏ quá, chị tiền.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-nu-phu-duoc-pho-doan-truong-cung-chieu-nhu-bau-vat/chuong-102-trang-diem-co-dau.html.]
Tiểu Thiết Đản vẻ mặt đầy tiếc nuối chị gái : “Sao chị em lớn chậm thế nhỉ!”
Cái dáng vẻ đó, cứ như thể mong chị gái một đêm biến thành lớn .
Chị gái Thiết Đản: “???”
Lời ngây ngô của trẻ con khiến lớn ồ lên, nhà họ Chúc buổi sáng còn yên tĩnh nay bỗng chốc trở nên náo nhiệt vô cùng.
Chúc An An mỉm bước nhà, quần áo bắt đầu trang điểm, so với lúc đăng ký kết hôn, cách trang điểm hôm nay cầu kỳ hơn một chút.
Mái tóc b.úi lên cài thêm một bông hoa đỏ nhỏ ở bên cạnh, khiến cả cái đầu còn trống trải nữa, theo thẩm mỹ của đời thì sến súa, nhưng ở thời đại thì vặn, hỉ hả.
Lông mày cô cũng tỉa tót một chút, thời nhiều cô gái lấy chồng sẽ lấy than củi vẽ lông mày, Chúc An An thế, lông mày cô nhạt, để tự nhiên .
Làm một nửa, Lương Tiểu Miêu cũng đến, cô nàng mười tám mười chín tuổi, nhà cũng đang xem mắt cho , hai chụm đầu mấy chuyện thầm kín của con gái.
Nói một hồi, Lương Tiểu Miêu mới bày vẻ mặt như phát hiện điều gì, mặt Chúc An An : “Môi tô kìa.”
Vừa dứt lời, Hứa Lan Anh từ ngoài bước , tay bưng một cái bát, bên trong đựng một bát mì: “Khoan hẵng tô, ăn xong tiếp.”
Chúc An An nhận lấy cái bát, bát mì nóng hổi, : “Cháu cảm ơn thím.”
Hứa Lan Anh chắc là cảm ơn quen , gì thêm, xua xua tay ngoài.
Khoảng mười phút , Chúc An An ăn xong bữa sáng, lấy một tờ giấy đỏ, thời đa tô môi đều thế .
Chúc An An thực son môi, nhưng hiện tại rõ ràng thích hợp để lấy dùng, hơn nữa sự khác biệt giữa son môi và giấy đỏ tạo vẫn khá lớn.
Chúc An An đầu tiên dùng giấy đỏ bặm môi, đủ kiểu lóng ngóng, Lương Tiểu Miêu ở bên cạnh chỉ đạo, lúc thì bên trái một chút, lúc thì bên một chút.
Rõ ràng bản cô nàng cũng từng , đúng là một dám , một dám .
thành phẩm vẫn tuyệt, Chúc An An vốn trắng, môi tô đỏ lên một chút, sắc mặt trông rạng rỡ hẳn lên.
Lúc Hứa Lan Anh dọn bát, còn khoa trương cảm thán: “Đại đội lâu lắm mới một cô con dâu xinh thế .”
Thím Vương từ lúc nào, : “Sang năm Tu Vĩ nhà bà chắc chắn cũng rước về cho bà một cô con dâu xinh .”
Hứa Lan Anh: “Xinh xinh, chẳng mong nữa, nó tìm vợ là mừng .”
Thím Vương: “Bà gì thế, bậc cửa nhà bà sắp giẫm nát , còn sợ tìm vợ .”
Chúc An An lặng lẽ xen , nhưng trong lòng đang nghĩ nếu gì bất ngờ, con dâu của thím Hứa đang đường đến .
Cũng chỉ là nhớ đến nên lẩm bẩm hai câu, lúc chủ đề của hai bà thím chuyển sang Chúc An An, kiểm tra xem cô còn chỗ nào .
Thời gian chờ đợi, dài dài ngắn ngắn.
Chúc An An trong nhà, bên ngoài ồn ào náo nhiệt, ai hét lên một câu: “Chú rể đến kìa!”