Chuyện , thì khó tin, nhưng là thể, tiền từ trời rơi xuống mà, ai chẳng lúc gặp may.
Chúc An An tự nhiên và trôi chảy, mắt Tần Áo mở to một chút, vợ như đang một kỳ tích, ngoài sự kinh ngạc , cảm xúc nào khác.
Chúc An An hất cằm: “Tính , tiền tiết kiệm của em còn nhiều hơn đấy nhé.”
Tần Áo vẫn còn kinh ngạc, một lúc mới : “Anh còn đang ăn của em, ở nhà của em nữa.”
Chúc An An nhướng mày: “Hình như là nhỉ.”
Tần Áo : “Vậy sẽ cố gắng nỗ lực kiếm thêm nhiều tiền hơn nữa.”
Chúc An An: “Thôi khỏi, nỗ lực đủ , an là quan trọng nhất.”
Lần nào lập quân công chẳng đ.á.n.h đổi bằng ranh giới sinh t.ử chứ.
Tần Áo xoa đầu cô: “Anh chừng mực mà.”
Hai chuyện, Chúc An An dứt khoát đếm tiền một lượt, xếp những tờ chẵn với đ.á.n.h dấu cẩn thận, qua là rõ.
Tần Áo dọn dẹp chiếc giường rối tung tối qua, thỉnh thoảng cô vợ hệt như một kẻ mê tiền của .
Bên ngoài động tĩnh gì, hai rúc xem album ảnh của Chúc An An, già thích rửa ảnh xem hơn là xem điện thoại.
Nên ảnh từ nhỏ đến lớn của Chúc An An nhiều, hai cuốn album dày cộp.
Hai xem mãi đến khi bên ngoài truyền đến tiếng gọi của Tiểu Thạch Đầu, mới phản ứng là chiều .
Vào đông, lúc rảnh rỗi cơ bản chỉ ăn hai bữa, nhà thậm chí thể chỉ ăn một bữa.
Nhà Chúc An An cơ bản cũng , thấy tiếng gọi, Chúc An An lập tức đưa ngoài.
Tần Áo nấu cơm, Chúc An An thì bận rộn chuẩn đồ đón Tết, hai đứa nhỏ phụ giúp bên cạnh, cả nhà cùng trận, hiệu quả khá cao.
Sau bữa tối, Chúc An An dạy hai đứa nhỏ học một lúc, kiểm tra bài tập của Tiểu Nhiên, dạy Thạch Đầu nhận mặt chữ mới, mệt thì đài radio, chẳng mấy chốc trời tối.
Lúc hai đứa nhỏ chìm giấc ngủ, chiếc giường trong phòng Chúc An An kêu cọt kẹt, cũng chính lúc , Chúc An An mới phát hiện ...
Chiếc giường , lúc cô ngủ một thì thấy gì, nhưng khi hai , biên độ động tác lớn một chút, tiếng động lớn thế !!
Chúc An An thở hổn hển, cào cào lưng : “Chậm chậm !!”
Sáng nay dậy muộn, cô còn thể lấy lý do mệt mỏi để giải thích, nhưng cô sáng mai dậy, đối mặt với hai đôi mắt ngây thơ vô tội, hỏi họ tối qua gì mà tiếng động?
Kết quả chậm nhưng chậm, bên tai Chúc An An vang lên một giọng khàn khàn: “Không chậm , trong , vợ ơi, đưa trong ?”
Chúc An An: “…………”
Căn nhà cũ dùng để chuyện !
Căn nhà cũ mở khóa một công dụng mới mà Chúc An An từng nghĩ tới, cũng khiến cô thực sự trải nghiệm thế nào gọi là nhà cũ bốc cháy, hơn nữa còn là cháy càng lúc càng to.
Chiếc giường ban ngày dọn dẹp gọn gàng trở nên lộn xộn, nửa đêm hai trở giường còn muộn hơn hôm qua.
Sáng , rõ ràng là Chúc An An thể dậy nổi.
Lúc dậy thì trời sáng rõ, bên ngoài còn tiếng chuyện nữa, im ắng tĩnh mịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-nu-phu-duoc-pho-doan-truong-cung-chieu-nhu-bau-vat/chuong-108-hap-banh-bao-don-tet.html.]
Chúc An An chống khuỷu tay ngoài, hết ?
Với tay lấy quần áo xếp gọn gàng bên mép giường, Chúc An An chải đầu xong mới khỏi cửa.
Trong nhà cô thấy động tĩnh gì, ngoài thì thấy , đều ở trong bếp.
Chắc là thấy tiếng mở cửa của cô, Chúc An An kịp bước tới, ở cửa bếp thò một cái đầu nhỏ.
Hai tay Tiểu Thạch Đầu dính đầy bột trắng vàng, là đang bận rộn gì đó, thấy Chúc An An giọng điệu còn khá cao hứng: “Chị ơi, cuối cùng chị cũng dậy ! Còn mệt ạ?”
Chúc Nhiên Nhiên cũng thò đầu , trong đôi mắt to tròn tràn đầy sự khó hiểu.
Không hiểu tại chị kết hôn mà mệt hơn cả lúc thu hoạch vụ thu, thu hoạch vụ thu cũng từng dậy muộn thế , hơn nữa còn là hai ngày liên tiếp.
Lại một nữa đối mặt với hai đôi mắt ngây thơ vô tội, Chúc An An: “………………”
Lúc Chúc An An bước trong bếp, cô xoa đầu Tiểu Thạch Đầu: “Hết mệt , ngày mai chắc chắn chị sẽ dậy sớm.”
Vừa còn liếc chồng đang mặt mày hớn hở của với vẻ cảnh cáo.
Người ăn chay bao nhiêu năm, đột nhiên ăn mặn, cô thực sự chống đỡ nổi, eo và chân đều vô cùng nhức mỏi, cứ như lúc ngủ đ.á.n.h cô một trận , cả đều thoải mái.
Tối nay mà tiếp, thì cửa .
Tần Áo bưng nước nóng và khăn mặt tới, còn chu đáo nhúng ướt vắt khô mới đưa qua, nhỏ giọng hỏi: “Eo vẫn mỏi ? Nằm giường xoa bóp cho nhé?”
Chúc An An lườm một cái: “Không cần, nghỉ ngơi hai ngày em tự khỏi.”
Hàm ý là, bảo tối nay dừng .
Tần Áo khẽ một tiếng: “Biết .”
Chỉ là đột nhiên nếm mùi vị mây mưa, kiểm soát , thể thực sự màng đến cảm nhận của vợ chứ.
Hai xổm chậu nước thì thầm to nhỏ, Chúc Nhiên Nhiên giúp Chúc An An bưng cơm , đặt lên bàn gọi: “Chị! Ăn cơm thôi, hai gì thế?”
Chúc An An hắt nước sân: “Ra ngay đây.”
Nói , Chúc An An cất chậu, treo khăn mặt nhà chính xong mới bếp ăn cơm.
Bữa sáng là bánh màn thầu ngô, canh trứng, còn một đĩa dưa muối nhỏ.
Màn thầu xốp, là mới hấp sáng nay.
Gọi là màn thầu, thực chỉ là bánh tổ chim trộn thêm chút bột mì trắng, thời gì nhà nào bữa nào cũng bột mì trắng để ăn.
Trong lúc Chúc An An ăn sáng, ba còn trong nhà vẫn tiếp tục hấp màn thầu, bột ủ lên men từ tối qua.
Bên ăn Tết phong tục như , sẽ hấp liên tục mấy ngày, hấp xong lấy một cái túi vải sạch treo ngoài để đông , ăn thì hâm nóng là .
Có những nhà điều kiện , nhiều bột mì trắng để dùng, cũng sẽ lấy bột ngô để hấp bánh tổ chim, chủ yếu là để lấy một ý nghĩa .
Cũng giống như ý nghĩa năm nào cũng dư dả , mang theo nhiều lương thực dự trữ như thế đón chào năm mới, sang năm chắc chắn sẽ một vụ mùa bội thu.
Chúc An An đói hơn cả lúc dậy sáng hôm qua, chẳng mấy chốc ăn xong một cái, lấy cái thứ hai, ăn từng miếng to.