Thỉnh thoảng cô còn thể xem bệnh án, xem châm kim các thứ. Bác sĩ Hầu bảo cô tránh mặt, cô cứ bên cạnh xem.
Thủ pháp và hướng của mũi kim đó, thực sự là mỗi xem thêm một kính phục trong lòng, cô cũng ngày càng thích chạy đến trạm y tế hơn.
Bước sang tháng 9, thời tiết dần còn nóng bức như nữa.
Có lúc nước để ngoài trời phơi nắng cũng nóng lên , gội đầu thì chỉ thể đun nước.
Chiều hôm đó, trạm y tế việc gì, Chúc An An về sớm hơn một chút, đun ít nước gội đầu ngoài sân, Tiểu Thạch Đầu cầm cái gáo bên cạnh đòi giúp cô dội nước.
Gội một nửa, ngoài sân vang lên giọng của Hổ Đầu: “Thạch Đầu, Thạch Đầu! Đi, lăn vòng sắt ! Hôm qua Trương Tứ Ngân thắng tớ, chúng là một phe mà, giúp tớ thắng !”
Tiểu Thạch Đầu tay vẫn cầm cái gáo nhúc nhích: “Đợi chị tớ gội đầu xong .”
Chúc An An đang cúi đầu thấy , định cần giúp cũng , bên ngoài vang lên giọng của Đường Tiểu Hạ: “Đưa gáo cho cô, Thạch Đầu cháu chơi .”
Tiểu Thạch Đầu nghĩ ngợi một lúc buông tay. Đường Tiểu Hạ đặt cô con gái nhỏ trong lòng xuống đất, nước trong thùng ‘ủa’ một tiếng: “Cô cho cái gì trong thế?”
Nước đen ngòm, rõ ràng là do tóc bẩn đến mức gội như .
Chúc An An cúi đầu: “ tự mày mò pha chế chút t.h.u.ố.c, thể giúp tóc bớt xỉn màu, bớt khô xơ.”
Nhìn mái tóc đen nhánh suôn mượt của đối phương, Đường Tiểu Hạ tò mò ghen tị: “Cô vẫn luôn dùng cái gội , thảo nào tóc cô thế, nó giúp mọc tóc ?”
Vừa vuốt vuốt tóc : “Từ lúc sinh hai đứa xong, tóc ngày càng ít, nghi là chúng nó giật đấy, đứa lớn giật nữa thì đứa nhỏ bắt đầu.”
Cô con gái nhỏ của Đường Tiểu Hạ hình như đang , vốn đang xổm mặt đất xem kiến, đầu bập bẹ học : “Giật, tóc!”
Đường Tiểu Hạ giọng điệu bực tức: “Con còn cơ đấy.”
Cô bé , cô bé chỉ học lớn chuyện vui, giọng điệu dễ thương: “Tóc, diêm~”
Đường Tiểu Hạ lộ vẻ mặt như mới nhớ còn việc chính: “À, đúng ! Xem cái trí nhớ của , đến hỏi cô xem thừa bao diêm nào , xếp củi xong xuôi , mới phát hiện hộp diêm trống , chẳng còn thừa bao nào cả.”
Đường Tiểu Hạ nhớ cái gì cái đó, tay vẫn quên giúp dội nước, Chúc An An nãy mải xoa da đầu xen câu nào.
Lúc gội xong, cô cầm khăn bông quấn tóc : “Trong nhà chắc vẫn còn khá nhiều, để lấy cho cô hai bao.”
Đường Tiểu Hạ khách sáo: “Hôm nào mua trả cô .”
Dứt lời, sự chú ý về thứ nước gội đầu , cô hỏi: “Mấy thứ đều là rễ cây với cỏ linh tinh cô đào núi về pha chế ? Chỉ thể tóc mượt hơn thôi ? Có thể mọc thêm nhiều ?”
Chúc An An vuốt cổ áo nhét trong: “Chưa chắc , tình trạng mỗi mỗi khác, rụng tóc là do lo nghĩ, thể chỉ đơn thuần là bệnh, cô thể tìm bác sĩ Hầu khám thử xem.”
Thực cô cũng khám , chỉ là thể tin.
Quả nhiên, Đường Tiểu Hạ đó còn đùa bảo Chúc An An khám cho, lúc nhắc đến chuyện đó, mà hỏi: “Thuốc pha chế đắt chứ?”
Đắt thì cần thiết, tiền đó thà mua thêm đồ ăn còn hơn, tóc ít một chút thì ít .
Tuy gánh nặng gia đình cô lớn, nhưng tiêu tiền việc vẫn xót.
Chúc An An nghĩ ngợi: “Cũng đắt lắm.”
Đường Tiểu Hạ vẻ động lòng, một mái tóc thì nữ đồng chí nào mà chẳng thích chứ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-nu-phu-duoc-pho-doan-truong-cung-chieu-nhu-bau-vat/chuong-148-duong-tieu-ha-mang-thai-va-tin-vui-cua-an-an.html.]
Kết quả vài ngày , Đường Tiểu Hạ khám thì khám thật, nhưng kết quả nhận là…………
“Cô t.h.a.i , vẫn nên lo cho đứa bé .”, bác sĩ Hầu dùng giọng điệu bình thản .
Đường Tiểu Hạ ngớ : “Hả??”
Hầu Hưng Đức rút tay đang bắt mạch cổ tay Đường Tiểu Hạ : “Không tin thì đến cái bệnh viện quân khu gì đó lấy máy móc soi thử xem.”
Khí thế của bác sĩ già mạnh.
Đường Tiểu Hạ xua tay như trống bỏi: “Không , tin, chỉ là bất ngờ, ngờ tới thôi.”
Hầu Hưng Đức nhấc mí mắt lên: “Thanh niên bây giờ đều chẳng hiểu rõ cơ thể gì cả.”
Ông xong, Chúc An An bên cạnh bất giác đặt tay lên bụng.
Nói mới nhớ, tháng kỳ sinh lý của cô cũng trễ ba bốn ngày , cô hiểu rõ cơ thể , lờ mờ chút dự cảm.
Chỉ là thời gian còn quá ngắn, cô cũng chắc chắn, bình thường kỳ sinh lý cũng chuẩn xác đến mức tháng nào cũng đúng ngày đó.
Đường Tiểu Hạ đón nhận đứa con thứ ba, ngoài sự bất ngờ ban đầu, lúc chấp nhận , còn kéo Chúc An An chuyện một lúc, dù cũng sinh hai đứa .
Thời gian thấm thoắt trôi qua vài ngày.
Hôm đó, dân bắt cá suối, lúc đến khám bệnh liền lấy nó phí khám bệnh.
Sau khi thái xong và phân loại d.ư.ợ.c liệu bào chế, Chúc An An thấy việc gì liền định giúp thịt cá, kết quả mới m.ổ b.ụ.n.g cá , một cơn buồn nôn ập đến.
Chúc An An nôn khan một tiếng to, Hầu Hưng Đức đang ghế sắp xếp bệnh án liếc mắt sang, chậc một tiếng: “Để đó , tự .”
Chúc An An rửa tay , đưa tay về phía Hầu Hưng Đức: “Chú Hầu, chú khám cho cháu với.”
Hầu Hưng Đức nhấc mí mắt lên: “Sao? Con cá đó cô buồn nôn sinh bệnh ? Ăn vạ đòi bồi thường t.a.i n.ạ.n lao động thì chỗ đền nhé.”
Chúc An An bĩu môi, ông lão rõ ràng đoán , còn cứng miệng chịu tha.
May mà, khám thì vẫn khám cho.
Một lúc , Hầu Hưng Đức buông tay : “Tự cô cũng đoán , còn bắt khám cái gì nữa?”
Chúc An An hì hì: “Tin tưởng y thuật của chú mà.”
Hầu Hưng Đức ăn đạn bọc đường: “Nói đến mấy thì vẫn bình thường, tối đa cho phép sáng đến muộn nửa tiếng.”
Chúc An An cũng cảm thấy m.a.n.g t.h.a.i là trở thành gấu trúc quý hiếm, : “Làm chứ! Chú cho cháu , cháu cũng đến.”
Ở đây thể học ít thứ đấy, bác sĩ Hầu trình độ còn giỏi hơn cả ông bà nội cô.
Ngoài việc bình thường thích khẩu xà tâm phật thì chẳng khuyết điểm gì.
Hầu Hưng Đức chậc một tiếng: “Chẳng dáng vẻ gì cả.”
Chúc An An cảm thấy dáng vẻ , và về đến nhà báo ngay cho bố đứa trẻ.
Vừa bước cửa tin tức đập trúng, Tần Áo sững sờ mất mấy giây, đó mới nắm lấy tay vợ : “Chắc chắn ?”