Một là đó nhiệm vụ mất mấy tháng, cộng thêm nhiệm vụ huấn luyện bình thường các thứ, cũng bận.
Hai là bên chỗ chị Lục cũng quả thực nhiều nữ đồng chí độc để giới thiệu như , cứ chị Lục thấy là đường vòng thì .
Mấy hôm cô cũng chặn đứa con nhà Chính ủy ở nhà ăn để hỏi tình hình chị Lục, ngờ giới thiệu thật.
Tần Áo đôi mắt to tò mò của vợ , khẽ một tiếng: “Chiều hôm qua mới chốt, là nữ đồng chí ở cục công an.”
Đuôi mày Chúc An An nhướng lên đầy bất ngờ, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh một nữ cảnh sát oai phong lẫm liệt.
“Vậy chắc họ sẽ khá nhiều chủ đề chung để đấy, hy vọng là thành.”
Cô , Tào phó đoàn trưởng bao nhiêu năm nay thành, chính là vì theo đuổi sự đồng điệu về mặt tinh thần.
Với điều kiện của thực dễ tìm đối tượng, bố đều công việc, hình như là sắp nghỉ hưu .
Anh là con út trong nhà, hai trai một chị gái bên đều lập gia đình, ai gia đình nấy, liên lụy lẫn .
Bản ở độ tuổi ba mươi vị trí phó đoàn trưởng, năng lực bản vẫn vững vàng, cứ lúc thi đấu thể mang phần thưởng về là .
Tiền trợ cấp cũng cao, ngoại trừ tuổi tác lớn một chút , thì thế nào cũng là một ứng cử viên đối tượng .
Nghe lời vợ , Tần Áo hùa theo một tiếng, thành thành còn xem bản đương sự, bao nhiêu năm nay, cũng bạn đồng hành cũ rốt cuộc tìm một như thế nào.
Hai vợ chồng chuyện về Tào Anh Nghị một lúc, Tần Áo cầm cuốc dọn dẹp sân, xới luống rau trống bên cạnh, đến lúc đó thể trồng ít hành lá xuống.
Việc ngoài sân phần Chúc An An, cô về phòng ngó hai đứa trẻ bài tập.
Đều là những bài đơn giản, cũng cần cô dạy.
Chúc An An cất sách của về phòng ngủ, lục tìm vải bông chuẩn may thêm hai cái quần thủng đáy.
Thời buổi bỉm bán, chỉ thể mặc quần thủng đáy kẹp tã lót.
Lúc trời nóng, mấy đứa nhóc hai ba tuổi cơ bản đều cởi truồng chạy lung tung.
vải bông cô mua còn bao nhiêu, hàng hóa ở cung tiêu xã thành phố tuy đầy đủ, nhưng mua cũng đông, thứ chú trọng một chữ thể gặp mà thể cầu.
Chúc An An dứt khoát đóng cửa , lục lọi trong căn nhà cũ, tìm những bộ quần áo đây mặc nữa.
Thực nhiều bộ dùng , hoa văn đó qua là sản phẩm của thời đại , thời đại vẫn chuộng màu trơn nhiều hơn.
Lúc Tần Áo dọn dẹp sân xong bước , Chúc An An đang tháo một chiếc váy liền màu hồng nhạt.
Đây là cô mặc lúc mấy tuổi, kích cỡ đoán chừng là mười hai mười ba tuổi, chất vải mềm, màu sắc , còn là màu trơn.
Có thể giữ một nửa đến lúc đó may cho Tiểu Nhiên một bộ quần áo, phần còn vẫn thể may hai cái quần.
Thấy , Chúc An An lên tiếng: “Vừa , đây giúp em kéo căng .”
Một cô cắt thẳng.
Tần Áo bước ba hai bước đến cạnh vợ : “Cái định lấy gì thế?”
Tầm mắt Chúc An An cố định hướng tiến lên của chiếc kéo: “Chất vải mềm, may hai cái quần thủng đáy .”
Tần Áo chất vải hồng phấn : “Màu hợp với bé gái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-nu-phu-duoc-pho-doan-truong-cung-chieu-nhu-bau-vat/chuong-152-may-quan-ao-cho-be-va-du-dinh-tuong-lai.html.]
Cuối cùng cũng cắt đến đầu , Chúc An An trải suy nghĩ xem cắt tiếp thế nào, đáp: “Quản nó là bé trai bé gái, tuổi lên một lên hai chẳng mặc gì cũng , đồ mặc là , nhóc con quyền kén chọn.”
Dứt lời, Chúc An An ngẩng đầu Tần Áo một cái: “Anh thích bé trai ?”
Tần Áo tiếp tục giúp kéo căng vải, câu cúi đầu vợ : “Bé trai bé gái đều thích, chỉ cần là em sinh thì đều .”
Câu trả lời tiêu chuẩn vạn năng chọc Chúc An An: “Em khá con gái đấy.”
Tần Áo ôm lấy eo vợ , cúi đầu hôn một cái lên má cô: “Vậy thì sinh con gái.”
Chúc An An tay vẫn đang cầm kéo, vội dùng tay đẩy một cái: “Thôi đừng đùa, chuyện cũng em sinh là sinh .”
Nói xong, chồng nhận lấy công việc trong tay , Chúc An An hỏi: “Anh nghĩ xem mấy đứa ?”
Thời buổi nhà ai cũng đông con, đều cảm thấy sinh nhiều thì lực lượng lao động mới nhiều, ba bốn năm sáu đứa chiếm đa , một hai đứa thì khá ít.
Tần Áo dừng tay đang cầm thước đo ướm thử, sáp gần vợ thêm một chút, giọng hiểu trầm xuống ít: “Tùy em, bao nhiêu cũng thể cung cấp.”
Chúc An An: “………………”
Dùng từ kỳ cục gì thế !
Cung cấp cái gì mà cung cấp!!
Mắt thấy cuộc đối thoại sắp phát triển theo hướng hạn chế độ tuổi, Chúc An An lườm một cái: “Nói nghiêm túc đấy, chuyện đàng hoàng .”
Tần Áo bật : “Nói đàng hoàng , nếu em chỉ một đứa, thì chúng nuôi một đứa thôi.”
Chúc An An suy nghĩ vài giây: “Em cũng nữa, tóm tối đa là hai đứa.”
Hai đứa thì thể bầu bạn.
Một đứa thực cũng , Thạch Đầu và Tiểu Nhiên đều lớn lắm, tuy cách một thế hệ, nhưng cùng lớn lên thì cũng chẳng khác gì chị em.
Nói như , gánh nặng của họ cũng nhỏ .
Bên tuy chỉ một bề là chồng, nhưng bên thì khá nhiều đứa nhỏ.
Chúc An An nghĩ ngợi một hồi suy nghĩ bắt đầu chệch hướng, hiểu chút cảm giác nguy cơ, đợi vài năm nữa vẫn kiếm thêm nhiều tiền mới .
Tần Áo cô vợ đột nhiên bắt đầu ngẩn , nắn nắn bàn tay đang đặt cạnh máy khâu: “Nghĩ gì thế em?”
Chúc An An hồn: “Nghĩ chuyện tiền bạc.”
Chỉ trong chốc lát, cô nghĩ mấy cách kiếm tiền nhanh , chỉ là lâu dài, một kế sinh nhai lâu dài thì bàn bạc kỹ lưỡng.
Tần Áo bắt kịp mạch não của vợ , lập tức cô đang nghĩ gì, thuận theo : “Vậy cũng cố gắng thăng thêm một cấp nữa.”
Cao hơn một cấp tiền trợ cấp thể tăng thêm ít.
Chúc An An vẻ mặt nghiêm túc vỗ vỗ vai Tần Áo, để tỏ ý khích lệ.
Hai vợ chồng xúm xít bên may quần thủng đáy cho con, trò chuyện về tương lai, ngọt ngào ân ái.
Ngoài cửa hai đứa trẻ xong bài tập, dắt Tiểu Lang chuẩn ngoài chơi.
Đi ngang qua cửa phòng ngủ đang mở, Chúc Nhiên Nhiên trong một cái, liền thấy chị gái và rể đang sát rạt , cái máy khâu thì bé tí tẹo, cũng chê chật.