Có một loại lạnh, gọi là thấy con lạnh.
Nhóc con đầy 2 tuổi quyền lên tiếng về trang phục của , chỉ thể ngoan ngoãn để bế.
Chúc An An ngoài bắt gặp Nguyễn Tân Yến dậy.
Chúc An An: “Mẹ.”
Nguyễn Tân Yến đáp một tiếng, “Tiểu Thuyền của chúng cũng dậy , đói ?”
Tiểu Thuyền thấy tên , tò mò Nguyễn Tân Yến.
Chúc An An nhún nhún con trai béo ú, “Là bà nội đó.”
Tiểu Thuyền lặp , “Bà nội~”
Vẻ mặt Nguyễn Tân Yến rõ ràng trở nên hiền từ hơn mấy phần, “Lại đây, bà nội bế một lát.”
Tiểu Thuyền thuộc dạng chỉ cần bố ở bên, ai bế cũng .
Dù lúc vẫn hiểu bà nội rốt cuộc là ai, nhưng khi Nguyễn Tân Yến đưa tay , Tiểu Thuyền thuận thế liền qua.
Chúc An An còn bế con, nhẹ bẫng, Tần Áo đang nhóm lửa, cô dứt khoát mở cửa ngoài xem.
Bên ngoài đang tuyết rơi nhẹ, mặt đất phủ một lớp, chắc là bắt đầu rơi từ nửa đêm.
Tối hôm qua trời tối kỹ, bây giờ , sân vẫn bố trí như cũ, gì đổi so với lúc .
Nhìn một lúc, Chúc An An liền nghĩ lát nữa rảnh cũng xuống chân núi xem, căn nhà đó ở thế nào .
Mảnh đất tự lưu trong sân chồng cô vẫn trồng trọt sẽ bỏ hoang, nhưng bên trong quả thực hơn 2 năm ở.
Trong nhà vọng tiếng Tiểu Thuyền đòi xem tuyết, Chúc An An cầm cây chổi lớn bên cạnh, mở cửa sân định quét lớp tuyết phủ tối qua.
Sau một tiếng ‘két’, Chúc An An khỏi cửa, liền bắt gặp ánh mắt của một thím ở nhà đối diện.
Người thím đổ xong một chậu nước rửa mặt, thấy Chúc An An quả thực sững sờ hai giây.
Chúc An An chào , “Thím Lương buổi sáng lành.”
Thím Lương ‘ôi’ một tiếng thật to, “Là con bé An ! cứ thấy quen quen, tối qua đến ? thấy tiếng gì, chị Nguyễn các con chiều nay mới đến ?”
Chúc An An ở cửa chuyện phiếm với , “Tối qua trời tối mới đến, đường nhờ xe của bạn Tần Áo.”
Thím Lương cầm một cái chậu tới, “ mà, thể về sớm chứ!”
Chỉ vài câu , đến mặt Chúc An An, “Con trai con ?”
Lời dứt, Nguyễn Tân Yến bế Tiểu Thuyền .
Thím Lương ‘ôi’ lên, “ là một bé béo , trông khỏe mạnh quá!”
Tiểu Thuyền nhiều, hiểu thì đáp lời, hiểu thì như vẹt học , “Béo béo~”
Thím Lương ha ha, “Nó còn nữa cơ đấy.”
Thím Lương là một chuyện, nhờ bà mà chỉ trong một buổi sáng, mấy nhà gần đó đều gia đình Chúc An An về.
Thời gian vốn dĩ đều ở nhà rảnh rỗi, lúc lạnh, chạy qua chạy là chuyện thường tình.
Thế là bữa sáng ăn xong lâu, trong nhà mấy đến.
Đương nhiên ngoài lý do rảnh rỗi việc gì , quan trọng nhất vẫn là vì cuốn truyện tranh liên đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-nu-phu-duoc-pho-doan-truong-cung-chieu-nhu-bau-vat/chuong-225-ky-niem-ngay-dang-ky-ket-hon.html.]
Lúc đầu “Ba cô nhóc phiêu lưu ký” , Chúc An An gửi cho Thổ Đản và Đậu Tử.
Hai nhóc nhận quả thực phấn khích tự hào, chạy khoe với đám bạn trong đại đội, đó ba cái tên, hai cái là nhà họ!!
Bà con trong đại đội thấy đều kinh ngạc, trong tiềm thức đều nghĩ việc xuất bản sách là chuyện của các nhà văn lớn ? Sao con bé An và con bé Song thể xuất bản ?
Hơn nữa con trai con gái trong nhà , cuốn sách còn .
Ở công xã và huyện đều bán, tỉnh thành, là hiệu sách ở tỉnh thành bán.
Mua về xem, quả thực ghi tên con bé Song và con bé An.
Điều dẫn đến, tin Chúc An An về, dù quen quen đều chạy đến cửa nhà họ Tần dạo hai vòng.
Ai nấy chạy đến xem, quả thực trông càng giống văn hóa hơn, trắng trẻo xinh hơn , là .
So với sự đổi nhỏ của Chúc An An, Tiểu Thạch Đầu và Tiểu Nhiên thì khiến nhiều nhận .
Cô bé gần 12 tuổi dáng thiếu nữ, lên tràn đầy sức sống như một đóa hoa hướng dương.
Tiểu Thạch Đầu 9 tuổi cũng còn là bé nhỏ con, khiến cảm thấy dễ bắt nạt như , bé cao lớn nhanh, cao hơn nhiều so với bạn bè cùng trang lứa.
Ai thấy hai chị em cũng sẽ cảm thán một câu, con bé An thật nuôi con.
Một buổi sáng trôi qua trong khí náo nhiệt như , buổi chiều Chúc An An dẫn Tiểu Thạch Đầu và Tiểu Nhiên đến căn nhà chân núi xem.
Nhiều đồ thường dùng hỏng, tổng thể ngoài việc thiếu thì vấn đề gì lớn.
Trên đường về còn gặp Nhiễm Linh Lung và Lương Tu Vĩ, thanh niên tri thức Nhiễm bụng bầu lớn Lương Tu Vĩ dìu dạo chậm rãi cửa nhà, trông khá ngọt ngào.
Cũng quen lắm, Chúc An An chào một tiếng về nhà.
Một ngày trôi qua nhanh ch.óng, ngày hôm Chúc An An vốn định cùng Tần Áo công xã, bưu kiện họ gửi về đó chắc đến.
Kết quả tuyết rơi lớn, đường dễ , dứt khoát , ở nhà cảm thấy cũng gì, cả ngày trôi qua.
Thời tiết , bên ngoài âm u như trời tối, bữa tối cũng ăn sớm.
Trong nhà đèn dầu thắp sáng, Chúc An An thu dọn tã lót phơi khô của Tiểu Thuyền, còn định dọn dẹp giường chiếu, tay Tần Áo nắm lấy.
Chúc An An hiểu, “Sao ?”
Tần Áo thấp giọng, “Làm cho em một thứ.”
Chúc An An định hỏi gì, thấy Tần Áo đưa tay túi moi .
Một chiếc trâm cài tóc bằng gỗ nắm trong lòng bàn tay.
Chúc An An nhướng mày, “Em mà, hôm nay cứ ru rú trong phòng của Thổ Đản họ thế.”
Tần Áo đưa tay lên đầu Chúc An An ướm thử, “Thử xem.”
Sắp ngủ, tóc Chúc An An đang xõa, vài ba cái b.úi lên, còn đưa tay vuốt mấy sợi tóc con phía , hất cằm về phía Tần Áo, “Đẹp ?”
Tần Áo gật đầu, “Đẹp.”
Chúc An An rút trâm , “Sao đột nhiên nghĩ đến việc cái ?”
Tần Áo vợ , “Thật sự nhớ hôm nay là ngày gì ?”
Chúc An An dừng , hai giây phản ứng , “Là ngày đăng ký kết hôn.”