Hai cùng chung sống ngần năm, lúc đầu quả thực đề phòng lẫn , nhưng cùng với sự trôi của thời gian, thức lâu mới đêm dài ở lâu mới lòng , hai đều nhân phẩm của đối phương, cũng trong cuộc sống chung, nảy sinh hảo cảm với .
Chỉ là, vẫn còn cách một lớp màn mỏng, ai chọc thủng.
Lục Ứng Tranh nhẹ giọng : “Cô gì, đều ủng hộ cô.”
Du Hướng Vãn hỏi câu hỏi hỏi nhất: “Vậy nếu một ngày Kinh Thành, chúng sống xa , thì ?”
Cô hùng tâm tráng chí , thi đến nơi nhất, trường đại học nhất.
“Vậy chắc chắn là đủ nỗ lực, sẽ nỗ lực, tranh thủ đến Kinh Thành nhậm chức.” Lục Ứng Tranh c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt .
Anh vẫn luôn mục tiêu của Du Hướng Vãn, những năm nay cũng vẫn luôn nỗ lực, tranh thủ lâu kỳ thi đại học thể tiến thêm một bước.
Trong lòng Du Hướng Vãn sảng khoái.
Pua Lục Ứng Tranh hình như thành công, xem kìa, đây chẳng là hiệu quả .
“Được! Vậy đợi thăng chức tăng lương!”
Cô cũng nhân tiện ngoài miệng bước lên đỉnh cao nhân sinh!
Hai tiến hành giao lưu về kế hoạch nhân sinh , tình cảm tiến thêm một bước.
Chỉ là, ai cũng vội vàng.
Họ đều , mục tiêu của họ là cùng trải qua quãng đời còn , điều kiện hiện tại vẫn chín muồi.
Họ ở bên , thì loại trừ yếu tố định, cuối cùng mới ở bên .
Lúc hai kiên định bước về phía mục tiêu, tin tức thi đại học cuối cùng cũng công bố.
Du Hướng Vãn chính thức nộp đơn từ chức.
“Tiểu Du, cô cân nhắc thêm ?” Lãnh đạo sốt ruột đến mức bốc hỏa đau răng.
Biểu hiện công việc của Du Hướng Vãn những năm nay ai cũng thấy rõ, thể , chọn Du Hướng Vãn xưởng trưởng, là quyết định đúng đắn nhất mà họ từng .
Không Du Hướng Vãn, sẽ nhà máy thực phẩm ngày hôm nay.
Du Hướng Vãn: “Lãnh đạo, cần cân nhắc , học đại học là mục tiêu vẫn luôn ấp ủ của .”
“Vậy...” Lãnh đạo mím môi, “Không thể đình chỉ công tác giữ nguyên lương , đợi cô thi xong đại học trở về, cô tiếp tục xưởng trưởng ?”
Tiểu Du là một nhân tài, ông nỡ a.
Du Hướng Vãn khẽ lắc đầu, mỉm : “Lãnh đạo, thử sức ở lĩnh vực mới. Bất kể thi đỗ , đều sẽ rời khỏi nhà máy.”
Đương nhiên , cô bắt buộc thi đỗ!
“Ngài yên tâm, việc bồi dưỡng nhân tài của nhà máy , Dương tẩu t.ử và Lâm Chiêu Nhi đều thể xưởng trưởng, họ .”
Lãnh đạo tiếc nuối.
Tuy nhiên, níu kéo nhiều như , Du Hướng Vãn đều nhả , thiết nghĩ là hạ quyết tâm , ông thêm nữa cũng vô dụng.
“Vậy , nếu cô quyết tâm, thì chúng chúc cô bảng vàng đề tên.”
Du Hướng Vãn rạng rỡ: “Vậy thì mượn lời chúc của ngài!”
Tin tức Du Hướng Vãn từ chức, giống như một hòn đá ném xuống hồ, nhanh lan rộng .
Có đáng, cho rằng Du Hướng Vãn quá ngốc, cứ thế từ bỏ mức lương cao, tri thức là vô giá, khi học đại học chắc chắn sẽ tìm một vị trí mức lương hơn xưởng trưởng.
Trong lúc dư luận xôn xao, Dương tẩu t.ử đến nhà Du Hướng Vãn.
“Không gì khác để , nếu cô như , thì nhất định đạo lý của cô,” Dương tẩu t.ử , “Thi cho nhé!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-tieng-long-cua-vo-nho-qua-nghich-ngom-anh-si-quan-nghe-trom-den-nghien-luon-roi/chuong-130.html.]
Du Hướng Vãn Dương tẩu t.ử nhất định hiểu cô.
“Tẩu t.ử, vị trí xưởng trưởng mới, chắc là sẽ chọn giữa chị và Nhị Đản, nếu chị ý định cạnh tranh, thì chuẩn sẵn sàng .”
Dương tẩu t.ử : “Được, . Đi theo cô ngần năm, cũng tệ .”
Du Hướng Vãn chỉ dùng một ngày bàn giao xong công việc.
Tiếp theo, cô bắt đầu ôn thi.
Tiêu Tiêu sự thao tác của cô, cũng đạt đủ điều kiện thể thi đại học, còn Nhất Thắng, Nhị Thắng, Tam Thắng nhà hàng xóm, cô tập trung mấy với , cùng ôn thi.
Dựa kho tàng kiến thức và tầm của đời , cô vẫn thể giúp đỡ một chút cho đám học sinh .
Cứ như , sự dẫn dắt của cô, một đám thực hiện đợt chạy nước rút cuối cùng cho kỳ thi đại học.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Du Hướng Vãn cuối cùng cũng bước phòng thi đại học.
Du Hướng Vãn trong phòng thi đại học, căng thẳng là dối.
thấy đề thi, lòng cô bình tĩnh trở .
Bây giờ nghĩ nhiều cũng vô ích, chi bằng cứ tập trung bài cho .
Du Hướng Vãn nghiêm túc thi xong tất cả các môn bước , Lục Ứng Tranh dắt theo Niệm Lâm, Niệm Viêm đợi cô và Tiêu Tiêu ở cổng trường.
“Về nhà thôi.” Lục Ứng Tranh hề hỏi Du Hướng Vãn bài thế nào.
Chuyện thành , cần hỏi nữa.
Việc cần là cố gắng hết sức giúp Du Hướng Vãn tìm hiểu tình hình của các trường và các ngành học.
Về đến nhà, khi ăn một bữa no nê, Du Hướng Vãn chủ động về chuyện thi cử.
Cô đáp án theo trí nhớ, so đáp án với Tiêu Tiêu và mấy nhóc nhà bên.
Tổng hợp , Du Hướng Vãn tự nhận bài tệ.
Nhất Thắng còn thẳng: “Thím ơi, thím chỉ bài , khi còn hy vọng lọt top ba chứ?”
Du Hướng Vãn vội xua tay: “Không dám dám, cũng tình hình của khác thế nào.”
“Lỡ như khác cũng bài thì ?”
Thật sự ai dám chắc chắn.
“Thay vì những chuyện , là chúng lên kế hoạch xem nên đăng ký ngành học nào .”
Tiêu Tiêu thì cần , chắc chắn là mỹ thuật.
Du Hướng Vãn vẫn quyết định xong.
Cô cảm thấy học gì cũng , hơn nữa đất nước đang trong giai đoạn trăm công nghìn việc đang chờ khôi phục, ngành nào cũng thiếu nhân lực.
(Trăm phế đãi hưng: trăm việc hoang phế chờ gây dựng )
Đặc biệt là các ngành khoa học tự nhiên và quốc phòng.
cũng , cô mà học mấy ngành cần năng khiếu như toán lý thì chắc chắn , những ngành cần chỉ IQ cao mới theo nổi.
Tuy cô tầm của đời , nhưng kiến thức dự trữ của đời , học những ngành ngược sẽ lãng phí.
Du Hướng Vãn suy nghĩ , với Lục Ứng Tranh: “Em khoa ngoại ngữ.”