Quân Hôn Thập Niên 80: Nữ Phụ Tác Tinh Vừa Ngọt Vừa Quyến Rũ - Chương 76: Cảnh ngộ của Vương Vãn Trân

Cập nhật lúc: 2026-03-08 15:10:49
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Khả Tình nhịn : "Thế thì cũng học hỏi khối kiến thức hữu ích đấy." Tiêu Ngọc nghiêm mặt: "Cũng đúng."

Tiêu Ngọc tiến lên hỏi cô lễ tân: "Chú em chị?"

"Ông chủ việc ngoài ."

Cô gái Hạ Khả Tình, "Có chuyện gì em?"

Tiêu Ngọc kể việc của Hạ Khả Tình: "Bạn học của em thuê nhà gần trường, định trang trí để kinh doanh quần áo nữ."

Cô gái lễ tân liền cầm b.út ghi chép, đang dở thì thấy bước . Cô ngẩng đầu lên, đặt b.út xuống: "Ông chủ về !"

Tiêu Ngọc , nụ rạng rỡ: "Chú, chú về !"

Tiêu Kiến Bình và cháu gái nét mặt khá giống , nhưng vì lăn lộn thương trường nhiều năm nên ông trông sành sỏi và khéo léo hơn. Nghe bạn của cháu gái trang trí cửa hàng quần áo, ông hề xem nhẹ, hỏi han tỉ mỉ về địa chỉ, diện tích cũng như phương án trang trí.

Hạ Khả Tình vốn phương án sơ bộ. Cô một cho trò, kiểu trang trí sơ sài cho xong chuyện. Đây là sự nghiệp của cô, thể qua loa ? Đã thì nhất, trở thành hình mẫu cho các cửa hàng quần áo nữ cao cấp trong tỉnh, cho thương hiệu vang xa.

Hạ Khả Tình mục tiêu rõ ràng nên việc diễn khá thuận lợi. Cô lấy từ trong túi xách một bản vẽ thiết kế. Cửa hàng cô thuê xong, ngay gần trường đại học, tuy vị trí khuất một chút nhưng diện tích hơn 60 mét vuông – đối với giai đoạn đầu khởi nghiệp thì thế là khá lớn .

Tiêu Kiến Bình ban đầu quá để tâm đến bản vẽ của Hạ Khả Tình, nhưng khi cầm xem, đôi mắt ông càng lúc càng sáng lên.

"Nữ đồng chí nhỏ, bản vẽ cháu lấy ở ?" Là trong nghề, ông thể giá trị của bản vẽ chứ?

Hạ Khả Tình đắc ý trong lòng. Kiếp cô là một tín đồ handmade, bản vẽ trang trí nhà cửa đều là cô tự học tự vẽ. Thậm chí khi trang trí cũng là cô tự chạy đôn chạy đáo ngoài thị trường vật liệu, tự tay biến căn nhà thành dáng vẻ yêu thích. Chỉ tiếc là ở mấy năm thì xuyên sách. , những gì mất cô sẽ tự tay kiếm từng chút một.

"Đây là cháu tự vẽ ạ."

Tiêu Kiến Bình tin nổi: "Cháu tự vẽ?"

Tiêu Ngọc liền bênh bạn: "Chú đừng coi thường Khả Tình, giỏi lắm đấy. Không chỉ vẽ tranh mà phối đồ cũng cực đỉnh. Tuần chú chẳng bảo cháu trông cuối cùng cũng giống con đó , bộ đó là Khả Tình phối cho cháu đấy."

Nghe cháu gái , Tiêu Kiến Bình thốt lên đầy kinh ngạc: "Cháu xem, !"

Tiêu Ngọc: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-80-nu-phu-tac-tinh-vua-ngot-vua-quyen-ru/chuong-76-canh-ngo-cua-vuong-van-tran.html.]

Hạ Khả Tình xoa mũi khiêm tốn vài câu. Tiêu Kiến Bình cứ chằm chằm bản vẽ, càng xem càng xuýt xoa, đó ông đề nghị khảo sát thực tế mới quyết định . Khách hàng do cháu gái giới thiệu, ông thể từ chối? Dù kiếm ít hơn một chút nhưng dự án thực sự , bản vẽ thiết kế mới mẻ, ông vô cùng hứng thú.

Bàn bạc xong xuôi, Hạ Khả Tình và Tiêu Ngọc về trường, hẹn hai ngày Tiêu Kiến Bình sẽ đến mặt bằng khảo sát điều chỉnh phương án trang trí cho phù hợp.

Hạ Khả Tình đặt một khoản tiền khoác tay Tiêu Ngọc rời khỏi cửa hàng. Vừa tới cửa, họ đụng mặt Vương Vãn Trân. Hai bên trân trân. Vương Vãn Trân thấy Hạ Khả Tình thì mắt sáng rực lên, ngược Hạ Khả Tình vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh. Tiêu Ngọc thì hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn phủ một lớp băng giá, chẳng thèm nể mặt Vương Vãn Trân chút nào.

May mà sự chú ý của Vương Vãn Trân chủ yếu dồn Hạ Khả Tình. Chị bước tới và bất ngờ quỳ xuống mặt cô. Hạ Khả Tình giật , vội vàng đỡ chị dậy. "Chị gì thế ? Mau lên !"

Tiêu Ngọc cũng ngạc nhiên, lúc tiện trưng bộ mặt thối nữa: "Đi thôi, tớ một công viên gần đây vắng , chúng đó chuyện."

Ba đến công viên, lúc Vương Vãn Trân mới kể cảnh ngộ của . Sau khi rời thư viện cùng Trần Châu, cũng dẫn chị đến một công viên nhỏ. Vì lời cảnh báo của Hạ Khả Tình nên Vương Vãn Trân tin tưởng , chị hỏi dồn về tình hình của suốt hơn một năm qua, cũng hỏi thẳng về chuyện của Hứa Nhân.

Trần Châu quả nhiên sức ngụy biện, rằng Hứa Nhân cứ bám lấy , còn mắng cô là đồ điên. Hắn bảo nếu Hứa Nhân quấy rầy thì sớm về quê đón con chị lên . Lời Vương Vãn Trân tin .

Thật sự là một tình huống trớ trêu và đầy cảm xúc! Vương Vãn Trân chỉ là một "nữ tráng sĩ" sức mạnh cơ bắp, mà còn là một phụ nữ tư duy rạch ròi và quyết đoán.

Thực , từ lúc Trần Châu tìm đủ cớ để trì hoãn việc đăng ký kết hôn, cô gái nhận đàn ông đầu ấp tay gối ý đồ khác với . Chưa kể, khi học đại học, còn thèm cho cô và bố học trường nào. Đi một mạch là biệt tăm biệt tích như diều đứt dây, hơn một năm trời một tin nhắn gửi về. Một t.ử tế xây dựng gia đình thì ai loại chuyện như thế?

Vương Vãn Trân cam lòng. Phụ nữ thời đại tư tưởng vẫn còn truyền thống, gả cho một sống đời ở kiếp với đó. Trong làng bắt đầu lời tiếng . Người Trần Châu bỏ rơi hai con cô để chạy trốn, sẽ bao giờ nữa. Có kẻ còn nhạo lưng rằng con cô ruồng bỏ.

Cũng may Vương Vãn Trân vốn kiểu con gái yếu đuối. Từ nhỏ cô sức vóc, cơ thể tráng kiện như nghé con, lúc vẫn kiếm đủ điểm công nhật như đàn ông trưởng thành. Một "nữ tráng sĩ" như thì sợ mấy lời đàm tiếu phong long? Chỉ là chuyện Trần Châu tiệc cưới với thi đỗ đại học xong mất hút thì chút nào. Sau con cái lớn lên hỏi về bố, cô ăn thế nào với con?

Vương Vãn Trân Trần Châu chê bai . Cô đủ xinh , cũng chẳng dịu dàng, giọng thì thô kệch như đàn ông. Nếu trúng sức khỏe lụng của cô, chắc chịu lấy cô. lúc đó đầu óc nóng nảy nên mới gả , giờ con cũng , mấy chuyện đó chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Ngày Không Vội

Vì thế cô hạ quyết tâm, lên đây tìm Trần Châu hỏi cho lẽ. Bố cô là đại đội trưởng, dù giờ đại đội giải tán nhưng ông vẫn là thôn trưởng, trong tay chút quyền hạn nhỏ. Cô nhờ bố cậy nhờ quan hệ, tìm đưa thư từng giao giấy báo nhập học cho Trần Châu năm xưa để hỏi tên ngôi trường trúng tuyển.

Thời đó thi đỗ đại học chỉ là thiểu . Cả đại đội của họ tổng cộng chỉ hai : một là Trần Châu, hai là một nữ thanh niên tri thức ngoại hình xí. Thế nên đưa thư ấn tượng cực kỳ sâu sắc.

Vương Vãn Trân cứ thế tìm đến tận cửa. Nếu Trần Châu thực sự bỏ vợ bỏ con, cắt đứt quan hệ với hai con cô, thì cô cũng sẽ từ bỏ ý định. Trở về quê tìm một đàn ông khác để gá nghĩa, cùng nuôi con khôn lớn, lẽ sinh thêm cho một đứa con nữa, thế là xong nửa đời còn . Tóm , nhất định hỏi cho rõ ràng.

Còn nếu Trần Châu vẫn cần con cô, cô sẽ dắt con lên đây. Dù cuộc sống khổ cực một chút, nhưng cả nhà bên thì ngày tháng cũng sẽ lên. Lúc còn ở bên , Trần Châu cũng từng nhắc về bố , cả hai đều là công nhân biên chế. Vãn Trân trông mong ông bà nội sẽ trông con giúp, cô thể mang theo con thuê kiếm thêm.

Nghe xong những lời của Vương Vãn Trân, Hạ Khả Tình khâm phục xót xa. Phụ nữ thời đại đa đều kiên cường. Vương Vãn Trân là một phụ nữ , chỉ tiếc là gặp đàn ông , còn đụng hạng tra nam. Nhìn khuôn mặt đầy vẻ khẩn thiết của Vãn Trân, cô nỡ lên tiếng.

Tiêu Ngọc thì tính tình thẳng thắn: "Thế với chị thế nào? Có chịu để chị và con lên đây ?"

 

Loading...