Quan Quân Cưng Chiều Lên Tận Trời, Cô Vợ Nhỏ Một Thai Ba Bảo - Chương 127: Lẽ Nào Hiểu Biết Của Anh Về Quân Tiếu Tiếu Có Sai Lệch?

Cập nhật lúc: 2026-01-24 21:40:51
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Vi Lan đặt chiếc áo len tay Quân mẫu, với bà: "Mẹ, và bố nhất vẫn nên mặc thử xem, vặn thì hơn, nếu thấy , cứ mang , con sẽ đan cho hai ."

 

"Được , con, chúng bây giờ về phòng mặc thử!" Thẩm Nhã Cầm , lập tức cong cả mày, liên tục gật đầu, khóe miệng vui đến mức sắp đến mang tai.

 

Có thể thấy lúc , tâm trạng của bà thật sự .

 

Thẩm Nhã Cầm liếc Quân Vân Hải, ôm áo len về phòng, một câu từ phía bay tới: "Ông già, mau theo kịp, về phòng mặc quần áo mới .

 

Đây là do Lan Lan nhà chúng tự tay đan đấy, nếu ông dám nể mặt, đừng trách tịch thu luôn áo len của ông!"

 

Giọng đầy ý mang theo một tia uy h.i.ế.p.

 

Quân Vân Hải khóe miệng khỏi giật giật, bất đắc dĩ lắc đầu, vội vàng nhấc chân theo.

 

"Vậy chị dâu, chị cứ một một lát, em cũng về phòng thử áo len mới, chị đợi em, em sẽ ngay."

 

Quân Tiếu Tiếu xong câu đó, liền vui mừng chạy về phòng.

 

Tống Vi Lan , ngoài sân đợi Quân Mặc Ly và bố cùng mấy chị dâu của .

 

Vừa khỏi sân, cách đó xa tiếng động.

 

Tống Vi Lan đầu , liền thấy Quân Mặc Ly đạp xe M.L.Z.L. về, bốn trai và hai chị dâu cùng bố và ba đứa trẻ nhà cô thì xe bò đến.

 

Cô vội vàng bước lên, "Bố, , cả, hai, ba, tư, chị dâu cả, chị dâu ba, mau nhà !"

 

Tống Văn Mậu thấy cô của , mắt lập tức sáng lên, liền vẫy vẫy bàn tay nhỏ về phía cô, miệng ngọt ngào gọi: "Cô ơi, con nhớ cô lắm! Rất nhớ nhớ."

 

Tống Văn Mậu xong nhấn mạnh hai , để thể hiện nỗi nhớ của đối với cô.

 

"Chúng con cũng nhớ cô ạ!" Tống Văn Hân chịu thua kém, lập tức lên tiếng.

 

Tống Văn An , liền gật đầu lia lịa, " , chỉ em trai nhớ cô , con và em gái cùng ông bà nội, trong nhà chúng con đều đặc biệt nhớ cô!"

 

"Phụt..."

 

Mọi ba đứa trẻ bắt đầu tranh giành sự sủng ái mặt Tống Vi Lan, khỏi bật thành tiếng.

 

Thẩm Nhã Cầm thử áo len xong trong nhà thấy tiếng bên ngoài, lắng kỹ, vội vàng với Quân Vân Hải: "Nghe giọng là nhà sui gia đến , ông già, ông mau cửa đón ."

 

Quân Vân Hải , vội vàng nhét quần áo cho Thẩm Nhã Cầm, cửa đón sui gia.

 

Anh nhanh ch.óng bước sân, thấy , nhiệt tình chào hỏi sui gia của : "Sui gia, sui gia, mau nhà !"

 

"Sui gia khách sáo quá, cũng ngoài, còn đón gì nữa, chúng tự ." Tống Nguyên Thắng vui vẻ đáp .

 

Sau đó, ông đầu với mấy con trai: "Lão đại, mấy em con cùng Mặc Ly, khiêng đồ nội thất xe bò chở về nhà cất, để ở phòng Lan Lan."

 

"Vâng ạ!"

 

Bốn em đồng thanh đáp một tiếng, đó nhảy xuống xe, theo Quân Mặc Ly nhà chuyển đồ nội thất và đồ đạc.

 

Vào nhà, Tống Ái Dân đồ đạc trong phòng, khỏi tặc lưỡi, đầu hỏi Quân Mặc Ly: "Em rể, đồ nội thất trong phòng đều chuyển hết ?"

 

nhiều quá ?

 

Quân Mặc Ly khẽ gật đầu, " , ngoài chiếc giường tạm thời chuyển, những thứ khác bây giờ đều thể chuyển , mấy cái bọc đất cần chuyển, đó là hành lý chúng mang đến đơn vị."

 

"Bắt tay chuyển , chuyển xong sớm còn qua chuyện với Lan Lan, hai ngày nữa, nó và em rể rời nhà đơn vị ."

 

Không khó để , trong giọng của Tống Ái Hoa sự nỡ đậm đặc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-quan-cung-chieu-len-tan-troi-co-vo-nho-mot-thai-ba-bao/chuong-127-le-nao-hieu-biet-cua-anh-ve-quan-tieu-tieu-co-sai-lech.html.]

"Được!"

 

Mấy em phản ứng , bắt tay khiêng hai chiếc rương gỗ đỏ trong phòng và chiếc rương gỗ mà Quân Mặc Ly đây dùng để đựng đồ khỏi phòng, đặt lên xe bò chuẩn kéo về nhà họ Tống.

 

"Em cũng đến giúp một tay, em cầm những món nhẹ hơn."

 

Quân Tiếu Tiếu thấy hai chị dâu nhà họ Tống đều đang tự tay chuyển đồ, liền phòng định giúp cầm một đồ vật nhẹ hơn.

 

Sức của cô tuy lớn, nhưng giúp cầm một đồ vật nhỏ hơn thì thành vấn đề.

 

Thật cũng trách cô sức yếu.

 

Bởi vì chiều cao của cô chỉ , tròn một mét sáu, so với chiều cao một mét tám chín của cả, quả thực là một trời một vực, gì để so sánh.

 

Cho nên Quân Tiếu Tiếu luôn khỏi nghĩ, tất cả phúc khí của nhà họ Quân đều tổ tiên chia cho cả , khiến chỉ chỉ thông minh cao, ngoại hình tinh tế hảo, mà ngay cả chiều cao cũng là cao nhất trong mấy chị em.

 

Trong bốn họ, cao nhất là ba cũng chỉ cao một mét tám hai, cả, hai và tư đều cao một mét tám, mỗi mấy họ cùng , Quân Mặc Ly luôn là nổi bật nhất.

 

Một là chiều cao của chiếm ưu thế tuyệt đối, hai là ngoại hình và khí chất .

 

Anh giống như thần tiên chín tầng trời, chỉ thể ngắm từ xa mà thể xúc phạm.

 

"Này , để đó, Quân Tiếu Tiếu em mau đặt xuống, cái rương nặng lắm, bên trong chứa đầy đồ, với hình nhỏ bé của em, đừng để lát nữa rương khiêng ngoài trẹo lưng."

 

Tống Ái Dân bước nhà chính, liền thấy Quân Tiếu Tiếu đang ôm một chiếc rương gỗ từ trong phòng , kinh ngạc một chút, đó vội vàng tiến lên nhận lấy chiếc rương trong tay cô.

 

Quân Tiếu Tiếu, "..."

 

Sức nặng trong tay đột nhiên biến mất, cô khỏi ngẩn .

 

Sau đó, nghĩ đến lời của Tống Ái Dân, khỏi cảm thấy cạn lời.

 

Thân hình nhỏ bé?

 

Ai?

 

?

 

Thân hình cô nhỏ chỗ nào?

 

Một mét sáu trong các cô gái trong làng , coi là chiều cao trung bình khá .

 

Vậy nên, cô thấp chỗ nào?

 

Quân Tiếu Tiếu với Tống Ái Dân, giọng trong trẻo vô cùng: "Cảm ơn Tống Tứ Ca! mà, Tống Tứ Ca cũng cẩn thận một chút nhé, ngàn vạn đừng để trẹo cái lưng to của , lỡ như trẹo lưng, thiệt to đấy!"

 

"..."

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

 

Tống Ái Dân bước chân dừng , đầu Quân Tiếu Tiếu, bắt gặp cảnh cô nhe răng, cùng với một tia giảo hoạt lóe lên trong mắt cô.

 

Anh kinh ngạc chằm chằm Quân Tiếu Tiếu, đột nhiên cảm thấy cô bé hình như thật thà như vẻ bề ngoài.

 

Lẽ nào hiểu của về Quân Tiếu Tiếu sai lệch?

 

Bình thường, cô bé mặt các trưởng bối đều thật thà ngoan ngoãn, gần như các trưởng bối gì, cô đều nấy, chút vui nào.

 

bây giờ...

 

nhe răng, bĩu môi với .

 

Tống Ái Dân thu cảm xúc, ho khan một tiếng, "Anh là vì cho em, cái rương nặng như là việc một cô gái như em nên khiêng ?"

 

 

Loading...