Quan Quân Cưng Chiều Lên Tận Trời, Cô Vợ Nhỏ Một Thai Ba Bảo - Chương 304: Đau Chết Anh Đi!
Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:33:11
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Vi Lan thấy giọng tràn đầy kích động, bất giác tăng tốc bước phòng bệnh.
Quả nhiên là Quân Mặc Ly tỉnh!
Cô cong môi, bước chân khỏi nhanh hơn vài phần.
Khi Tống Vi Lan bước phòng bệnh, ngẩng đầu lên, cô liền bắt gặp đôi mắt đen như đá vỏ chai của Quân Mặc Ly.
Rõ ràng mới tỉnh, nhưng đôi mắt dịu dàng như nước, trong đó còn chứa đựng tình yêu sâu đậm, khuôn mặt tuấn mỹ vô song tuy còn tái nhợt, nhưng nụ dịu dàng mà gợi cảm khiến toát ánh sáng tôn quý và bí ẩn.
Tựa như thần tiên chín tầng trời, phiêu dật như tiên.
Nhìn thấy vợ yêu, khóe miệng Quân Mặc Ly tự nhiên cong lên thêm vài phần.
"???" Nhìn đứa con trai ngốc nghếch của , Thẩm Nhã Cầm chỉ cảm thấy bà vui mừng, kích động vô ích.
Xem sự đối xử khác biệt kìa, quả thực quá rõ ràng.
Quân lão thái thái và Quân lão gia t.ử, còn Quân Tiếu Tiếu, bao gồm cả Kim T.ử Tấn và Trịnh Hưng An mới đến phòng bệnh vài phút, cũng cảm nhận điều tương tự.
Đột nhiên, họ cảm thấy răng thật ê ẩm!
Ba đứa trẻ sinh ba lúc ngủ say trong xe đẩy, cho nên...
Lúc , cả phòng bệnh đều yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng kim rơi.
Trong chốc lát, ai gì, bởi vì họ đều nỡ phá vỡ sự yên tĩnh lúc .
Vẫn là Quân Mặc Ly phá vỡ bầu khí .
"Lại đây!"
Anh giơ tay trái lên vẫy vẫy Tống Vi Lan, khẽ mở môi, giọng trầm thấp quyến rũ thoát từ đôi môi mỏng.
"Tỉnh ? Tay còn đau ?"
Ngay khoảnh khắc lên tiếng, khóe miệng Tống Vi Lan kìm mà cong lên, cô đến bên giường Quân Mặc Ly, dịu dàng hỏi .
"Đau!~"
Quân Mặc Ly kéo tay Tống Vi Lan đặt lên khuôn mặt tuấn tú của cọ cọ, giọng điệu mang theo chút ý nũng, "Vợ ơi, cảm giác như ngủ cả một thế kỷ, tỉnh , cứ ngỡ sẽ thấy em, kết quả tìm cả một vòng, cũng thấy bóng dáng em ."
"..." Tình cảm mấy họ, đều là khí cả !
Hơn nữa, lời của , ý khoe ân ái phát cẩu lương mặt thế nhỉ.
"Đau c.h.ế.t ! Ai bảo cứ thích hùng, xem còn cậy mạnh nữa ." Tống Vi Lan bĩu môi, thèm nể mặt mà móc một câu, nhưng nụ môi thể che giấu .
Khóe môi cô cong lên từng chút một, khuôn mặt trắng nõn tinh xảo bất giác nở một nụ rực rỡ, đôi mắt trong veo long lanh càng chứa đầy ánh sáng dịu dàng.
Tống Vi Lan chăm chú, khi thấy Quân Mặc Ly tỉnh , ánh mắt cô liền dừng hề rời , đàn ông khiến cô lo lắng hơn hai tháng nay, thấy tỉnh , thấy còn sống trở về.
Khoảnh khắc đó, đừng hỏi tâm trạng cô thế nào, chỉ rằng, Mặc Ly của cô thất hứa, sống sót trở về gặp cô.
Tuy tay nổ đến mức biến dạng, m.á.u thịt be bét, nhưng dù , giữ lời hứa sống sót trở về.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-quan-cung-chieu-len-tan-troi-co-vo-nho-mot-thai-ba-bao/chuong-304-dau-chet-anh-di.html.]
Đối với Tống Vi Lan mà , điều thực sự mãn nguyện.
Chỉ cần còn sống, chỉ cần trở về, những thứ khác đều quan trọng, cho dù thương nặng đến , cô cũng cách cứu .
Cô chỉ sợ, đợi trở về là một lời xin , hoặc là...
Bởi vì, cô từng chứng kiến vô cảnh tượng đau đớn đến xé lòng, thấu tận tâm can.
Khi nhập ngũ, cha cài lên n.g.ự.c con bông hoa đỏ thắm, vui vẻ tiễn con lên xe quân đội, nhưng khi trở về nhà, những gia đình đợi ... là sự vĩnh biệt!
"Không dám nữa~"
Quân Mặc Ly áp tay cô lên mặt, đôi mắt chứa đầy ý , khẽ , "Vợ ơi, sai !~"
"...Xin , để em lo lắng, còn để ba và ông bà nội, cùng lo lắng theo. Sau , nhất định sẽ chú ý hơn, cố gắng khi nhiệm vụ trở về, đều là bình an vô sự."
"..." Đây là cuối cùng cũng phát hiện sự tồn tại của họ ?
Mấy họ một bên khí lâu như , cuối cùng cũng nhớ tới, may mà quên mất họ.
Thật là, khoe ân ái mặt họ thì thôi , kết quả trực tiếp coi họ như khí, dường như hề tồn tại, ngang nhiên kéo vợ nũng~!
Tuy nhiên, nghĩ đến lời của Quân Mặc Ly, sắc mặt Thẩm Nhã Cầm đổi, suy nghĩ trong lòng suýt nữa buột miệng .
"Em kiểm tra cho , nếu vấn đề gì, thể uống chút cháo loãng, trong thời gian ngắn ăn đồ dầu mỡ. Tuy phẫu thuật thành công, nhưng vết thương của quá nặng, xương đều lộ ngoài, dưỡng cho , về già, lúc đó sẽ chịu khổ." Cô kiểm tra cho .
"Nghe lời vợ đại nhân!"
Ánh mắt Quân Mặc Ly vẫn luôn dõi theo vợ yêu, gần như là Tống Vi Lan gì, đều sẽ đáp ngay lập tức, vô cùng lời.
Hơn nữa, giọng của còn ấm áp và dễ .
Tóm , Quân Mặc Ly lúc , chủ yếu là một chữ ngoan!
Khiến mấy trong phòng bệnh đều cảm thấy khí trong phòng ngày càng ngọt ngào, ngọt đến mức răng của họ sắp rụng hết .
"Anh thôi , nếu thật sự lời em, thì để thương nặng như ." Tống Vi Lan liếc xéo Quân Mặc Ly một cái, bĩu môi, "Đừng giải thích gì mà là đội trưởng, là dẫn đầu, xông lên nhất."
"Quân Mặc Ly, một điều, mạng của khác là mạng, nhưng mạng của càng là mạng!"
"Anh khi khiêng xuống máy bay, m.á.u tươi nhuộm đỏ, ba và ông nội còn bác cả, họ đau lòng đến mức nào, tim đau đến mức nào ?"
"Anh ..."
"Không, gì cả." Tống Vi Lan lắc đầu, khi kiểm tra xong cho Quân Mặc Ly mới ngẩng đầu , "Khi với ba, bảo em cứu Lương Ngọc Thần , cảm nhận trong lòng ba ?"
"Là đau, là nỗi đau thành lời! Rõ ràng con trai ruột của sắp đối mặt với việc cắt cụt chi, thế mà, vẫn nghĩ cho đồng đội của , thà rằng mất một cánh tay, cũng giữ mạng sống của khác."
Nói đến đây cô liếc Quân Mặc Ly một cái, hốc mắt khỏi cay cay, "Anh thì tự tin em lắm, cho rằng em nhất định thể giữ tay của ."
", , đang khoét tim ba , đang khoét tim ông bà nội và tất cả những quan tâm đến ."
"Ừm, vợ đại nhân dạy đúng, là sai , nhất định sẽ nghĩ cho ." Đôi mắt sâu thẳm như biển của Quân Mặc Ly lóe lên, một nữa nhận sai, thái độ so với càng ôn hòa dễ chuyện hơn vài phần.
Thái độ nhận sai vô cùng thành khẩn đó, lập tức khiến Tống Vi Lan vốn còn thêm vài câu cũng đành thôi.