Trong đôi mắt hấp hối của Chúc Thanh Sơn, khi thấy , thoáng qua một tia mờ mịt.
Hắn yếu ớt : “Tiểu Hoè…”
Ta mừng đến rơi lệ, lập tức cõng lên lưng, tiếp tục bước .
“Huynh cố chịu một chút! Ta đưa tìm lang trung.”
Giọng đứt quãng, vang bên tai rõ ràng: “…Vô dụng thôi, uống là t.h.u.ố.c độc tính chậm.”
“Ai! Là ai hạ độc !”
“…Là, là tự uống.”
“Vì ? Vì !”
“…Thất hoàng t.ử cho hai con đường, hoặc dùng t.h.u.ố.c độc đầu độc , hoặc c.h.ế.t.”
“Thất hoàng t.ử?”
“…Tiểu Hoè, đoán sai . Năm đó Thái học, quả thật từng cầu xin Ngũ hoàng t.ử, ai cũng Ngũ hoàng t.ử tính tình hiền hậu, danh lương thiện, cũng thật sự hứa sẽ giúp , nhưng quý nhân quên, đầu liền quên sạch. Nếu đó Thất hoàng t.ử nhớ tới , danh sách của Thái đại nhân căn bản thể qua mắt .”
“…Thất hoàng t.ử đối với , ân.”
Chúc Thanh Sơn đến đó, m.á.u trong miệng ngừng trào , nhuộm đỏ cả vai áo .
Nước mắt rơi xuống, liều mạng lắc đầu: “Đừng nữa, đưa tìm lang trung .”
“Không, Tiểu Hoè… năm đó ở Lệ Nhân phường, báo tin cho Đàm đại nhân là … ngày Tư Không đại nhân cưới vợ, ngoài phủ Thị Trung để chờ , đang dò la tin tức…”
Hồng Trần Vô Định
“Huynh đừng nữa!”
“Muội… thực từng nghi ngờ , ?”
“Không, từng nghi ngờ .”
“Vậy thì thật xin … lừa một nữa.”
“Không , chỉ cần c.h.ế.t, sẽ tha thứ cho .”
“Không kịp nữa … xin … bánh bao đường tối nay thể cho ăn, vì bỏ t.h.u.ố.c độc trong đó.”
“Tiểu Hoè… thật sớm là ai .”
“Cái… cái gì?”
“Tờ ngân phiếu mười lượng đưa , chỉ cha mới gấp thành sáu nếp như , vì ông quen giấu ngân phiếu trong giày tất.”
“Muội hẳn , từ lâu đó, cha từng gửi thư cho và cô cô, ông để ý một tiểu cô nương tên A Thiền, định truyền hết tay nghề cho nàng.”
“Cha còn , A Thiền ngoan ngoãn hiểu chuyện, ngoài việc thèm bánh bao đường thì khuyết điểm nào khác. Ông bảo cố gắng học hành, nếu quan, thể chuộc hai con A Thiền khỏi La gia. Ông thích A Thiền, xem A Thiền như …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-111.html.]
“Ta vẫn luôn nghĩ, tiểu cô nương rốt cuộc trông thế nào, nhưng hai năm đó, ông hề nhắc tới nữa… Tiểu Hoè, từ khoảnh khắc gặp , đoán, nhất định liên quan đến cái c.h.ế.t của cha .”
“Vậy vì hỏi ?”
Ta đến nghẹn ngào, gắng sức cõng , bước khỏi con hẻm.
Máu trong miệng Chúc Thanh Sơn đặc quánh trào , bỗng một tiếng:
“Bởi vì, đang quan sát .”
“Lần đầu đến tìm , tay cầm kiếm, khí thế hung hãn, liền nghi ngờ, lẽ là hung thủ g.i.ế.c cha . Cho dù , cái c.h.ế.t của cha cũng thể liên quan đến … ban đầu hỏi, là vì đ.á.n.h rắn động cỏ. Về đối xử với quá , dám hỏi nữa.”
“Tiểu Hoè… dám hỏi nữa. Muội đối với như , còn vì mà g.i.ế.c Trần Bảo. Từ ngày đó, định hỏi nữa. Ta cả đời cứ thế, ở bên , sống yên qua ngày.”
“ hóa trong lòng khác, chỉ thích bánh bao đường của , chứ thích .”
“Chúc Thanh Sơn, chỉ thích bánh bao đường, cũng thích . Trong lòng , như ruột thịt. Sau điều gì, đều cho , nhưng c.h.ế.t! Ta sống!”
Chúc Thanh Sơn , tựa vai , mơ hồ :
“La cô nương , năm đó nàng vì chịu tiết lộ tung tích của , nên chọn cái c.h.ế.t. Còn cha là vì tiết lộ tung tích của , nên g.i.ế.c. Bọn họ lừa , ?”
“Ta g.i.ế.c cha . Ta chỉ là… chỉ là kịp cứu ông .”
“Vậy … ông … rốt cuộc tiết lộ tung tích của ?”
“Không. Khi ông ở trong núi. Ông chỉ là ép đến đường cùng, tùy tiện chỉ đại một nơi.”
“…Ta mà… mà… cha lương thiện, là .”
“ Tiểu Hoè, đúng, đời , khó sống sót.”
3
Ngoài ngõ Mai Hoa, trong lâu, giọng ca uyển chuyển của kỹ nữ, hát câu cuối của khúc Thái Tang ——
“*Châu lý đãng hoa thấp, long câu chiết quế tân. Sứ quân na trú mã, Tự hữu Thị Trung nhân.”
(*Hồng giải thích ở chương 9 rùi nha mn)
Chúc Thanh Sơn lưng , cũng thấy.
Giọng càng lúc càng thấp, lẩm bẩm:
“*Đào tận môn tiền thổ, ốc thượng vô phiến ngõa, Thập chỉ bất triêm nê, lân lân cư đại hạ…”
(*tạm dịch: Người đào đất gạch xây nhà, nhưng mái nhà nổi một viên ngói, Kẻ tay dính chút bùn đất, thế mà ở trong nhà cao cửa rộng. Ý nghĩa: phê phán sự bất công trong xã hội)
“Ta từng ngây thơ cho rằng Thất hoàng t.ử sẽ là một minh quân, bởi từng với , khi đăng cơ, nhất định sẽ khiến bách tính ngày tháng .”
“Hắn sai đốt Lệ Nhân phường, tự an ủi rằng vì tự bảo , còn cách nào khác. hôm đó, rõ ràng thể để tiểu thư Ngụy gia lên kiệu của … Tiểu Hoè, cuối cùng cũng hiểu , đời nào kẻ , chỉ kẻ mạnh và kẻ yếu. Kẻ mạnh ở trong nhà cao, kẻ yếu nổi một mái ngói, chỉ là thịt cá mặc xâu xé. Bọn họ tranh đoạt qua , kỳ thực đều vì bản .”
“Muội vì chọn một con đường nhất, nhưng , thể rời khỏi Trường An. Hắn sẽ để sống mà rời . Ta nên phát huy giá trị cuối cùng của .”