Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 113: Mười Vạn Lượng Quẻ Kim
Cập nhật lúc: 2026-01-23 14:57:48
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn một bữa ngon lành, Ôn Đình Trạm tự đến nhà bếp của chùa Vĩnh An sắc t.h.u.ố.c bổ cho Dạ Dao Quang, đó Dạ Dao Quang uống xong mới rời về phòng .
Ngủ một giấc dậy, Dạ Dao Quang cảm thấy cảm giác kiệt sức suy yếu cuối cùng cũng đỡ hơn phân nửa, lập tức leo lên núi tu luyện. Vận khí một chu thiên xong, cả mệt mỏi đều tan biến, tinh thần cũng khôi phục ít. Mặc dù sự thiếu hụt trong cơ thể vẫn bổ sung, nhưng Dạ Dao Quang vẫn thu tay .
Trời sáng rõ, Dạ Dao Quang đón ánh nắng sớm mỏng manh, thấy một vị lão giả mặc thường phục, tóc bạc trắng nhưng tinh thần quắc thước đang luyện Ngũ Cầm Hí ở một nơi xa. Nơi lão giả lúc là con đường nàng qua để trở về, Dạ Dao Quang liền chờ đến khi vị lão giả luyện xong mới qua.
“Tiểu cô nương dường như hứng thú với Ngũ Cầm Hí của lão phu.” Lão giả sớm chú ý tới Dạ Dao Quang, chỉ là Dạ Dao Quang đến gần, lão giả cũng liền lòng vướng bận mà tiếp tục luyện.
“Chỉ là quấy rầy lão nhân gia.” Dạ Dao Quang thẳng thắn .
“Hôm qua lão phu cùng Nguyên Ân đại sư đ.á.n.h cờ, Nguyên Ân đại sư lão phu sáng nay tất sẽ gặp giải đáp nghi hoặc cho lão phu, ngờ là một tiểu cô nương.” Lúc hai hạ nhân thể khỏe mạnh cầm khăn lông nóng và áo khoác tiến lên hầu hạ lão nhân gia, lão giả giơ tay một cách tự nhiên, là quen hầu hạ từ lâu.
Dạ Dao Quang liền ngước mắt tướng mạo của lão nhân gia, rút tám chữ: Ngũ Nhạc tương ứng, đại phú đại quý. Ngũ Nhạc chỉ trán, mũi, cằm và hai bên gò má. Trong Ngũ Nhạc của vị lão giả , gò má và mũi đặc biệt nổi bật, điều nghĩa là bốn chữ: Quyền cao chức trọng!
Đôi mày gần như thể thấy nhướng lên: “Không lão nghi hoặc gì?”
“Lão phu sáng sớm dùng bữa, mượn hoa hiến Phật mời tiểu cô nương cùng dùng bữa thế nào?” Lão giả .
“Vậy xem lão hòa thượng đối xử thiên vị, cho lão ăn riêng .”
“Ha ha ha, tiểu cô nương quả thực thú vị, khó trách Nguyên Ân đại sư coi là tiểu hữu.” Lão giả vui vẻ , một bước về phía thiền phòng của .
Dạ Dao Quang tự nhiên cất bước theo , chờ đến nơi, Dạ Dao Quang liền tìm một tiểu sa di ở cửa để nhắn lời cho Ôn Đình Trạm.
Lão giả lúc Dạ Dao Quang nhắc tới Ôn Đình Trạm, đôi mày hoa râm mà thưa thớt khẽ động: “Ôn công t.ử trong miệng tiểu cô nương năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Chẳng lẽ lão còn nhận một trùng tên trùng họ?” Dạ Dao Quang hỏi một câu , “Vậy thì các ngài kém xa lắm, Trạm ca nhi nhà mới mười tuổi thôi.”
“Đang học ở tư thục Thiên Hợp tại trấn Thái Hòa?” Lão giả hỏi với nụ ẩn ý.
Dạ Dao Quang mày nhảy dựng, liên tưởng đến lời Ôn Đình Trạm mấy ngày : “Nguyên lai là đế sư, thất kính thất kính.”
“Nhanh như lão phu là ai?” Đã phòng, trong phòng còn hai nam t.ử ăn mặc tầm thường, thấy lão giả tiến liền đồng thời tôn xưng lão sư, lão giả phất tay xua . Sau khi xuống, ông về phía Dạ Dao Quang, “Tiểu cô nương mời .”
Dạ Dao Quang cũng khách khí, xuống đối diện lão giả: “Đế sư điều , chút am hiểu tướng mạo, đế sư liếc mắt một cái liền thể quyền cao chức trọng. Mấy ngày Trạm ca nhi lúc nhắc tới một tin đồn thú vị liên quan đến đế sư, Trung thư lệnh đại nhân bảy mươi đại thọ, ngay cả bệ hạ cũng hạ chỉ đốc thúc. Ta và Trạm ca nhi cùng Mạnh gia vài phần giao tình, lúc lỏm , phỏng đoán kết hợp với tướng mạo của đế sư, tự nhiên là tám chín phần mười.”
“Tuổi còn nhỏ, miệng lưỡi trơn tru, cố vẻ huyền bí.” Chử đế sư còn gì, một nam t.ử trung niên râu dê bên cạnh ông khinh thường mắng một tiếng.
Dạ Dao Quang sắc mặt đổi, thậm chí thèm liếc đối phương, mà thản nhiên tự tin Chử đế sư.
“Thử xem, Nguyên Ân đại sư cho lão phu ăn riêng .” Chử đế sư cũng tiếp lời, mà cầm đũa với Dạ Dao Quang.
Dạ Dao Quang cũng e dè, cầm đũa lên liền ăn, ăn say sưa, để ý đến hình tượng của . Chử đế sư vẫn là đầu tiên thấy một nữ t.ử ăn uống như … thô lỗ, nhưng liền khiến ông cũng tăng thêm một chút khẩu vị, khỏi ăn thêm nửa chén.
“Tiểu cô nương là địa sư?” Sau khi ăn xong, Chử đế sư hỏi.
“Nào dám nào dám, ngài mới là đế sư.” Dạ Dao Quang tủm tỉm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/que-phi-thien-ha/chuong-113-muoi-van-luong-que-kim.html.]
“Ha ha ha, tiểu cô nương chuyện dí dỏm.”
“Ân, cũng thấy , chính là đáng yêu như .”
“Ta một cháu gái nhỏ cũng trạc tuổi tiểu cô nương, nếu một nửa sự dí dỏm của tiểu cô nương, lão phu cũng lo tuổi già tịch mịch.” Chử đế sư mặt mày hớn hở .
“Trời sinh, cách nào.” Dạ Dao Quang một tay chống cằm.
“Nếu lão phu là đế sư, ngươi cũng là địa sư, thể thấy chúng cũng duyên.” Chử đế sư liếc qua t.ử lên tiếng với Dạ Dao Quang, “Lão phu chỉ là một lão nhân dạy học, địa sư cô nương đây những gì?”
“Ta ? Vậy thì ích hơn ngươi nhiều.” Dạ Dao Quang đếm đầu ngón tay, “Ta xem tướng , đoán mệnh, bói toán, kham dư, tìm long điểm huyệt, đêm xem tinh tượng, đơn giản một chút chính là thông thiên văn, tường địa lý, bao hàm diện!”
“Phốc!” Một thiếu niên khác chỉ mới ngoài hai mươi theo Chử đế sư nhịn thành tiếng, “Cô nương, lão sư dạy học bốn mươi năm, cô vẫn là đầu tiên dám ở mặt lão sư thông thiên văn tường địa lý.”
“Sao? Không thể thật ?” Dạ Dao Quang vẻ mặt hồn nhiên thanh niên nam t.ử.
“To mồm.” Một nam t.ử trung niên khác dùng ánh mắt thiện cảm Dạ Dao Quang.
“Nói suông là kỹ năng của miệng, cô nương nếu nhiều như , bằng để lão phu kiến thức một phen.” Chử đế sư vẫn hiền hòa, “Không cô nương am hiểu nhất môn nào.”
“Đều am hiểu, nhưng thích bói toán.” Dạ Dao Quang thẳng.
“Bói thế nào?”
“Mộng chiếm, quẻ chiếm, kỳ môn chiếm, tinh tượng chiếm đều .”
“Lão phu ít khi mơ, nơi đây là cửa Phật tiện bày trận, chờ đến đêm tối khỏi quá lâu, thì quẻ chiếm , cứ chiếm điều trong lòng lão nhân đang vướng mắc ?” Chử đế sư .
“Được thôi, tiền dễ chuyện.” Dạ Dao Quang chớp chớp mắt.
“Tiểu cô nương yên tâm, lão phu hiểu quy củ.” Chử đế sư gật đầu.
Dạ Dao Quang lấy ba đồng tiền, đang định động thủ, nam t.ử trung niên vẫn luôn mắt Dạ Dao Quang : “Ngươi lợi hại như , bằng một quẻ chiếm hai việc, và lão sư cùng một quẻ nhưng khác việc.”
“Không thành vấn đề.” Dạ Dao Quang đầu tiên để ý đến nam t.ử trung niên, đó vươn một ngón tay, biểu cảm nghi hoặc của nam t.ử trung niên, nhẹ giọng : “Mười vạn lượng.”
“Mười vạn lượng! Ngươi quả thực là nhà cướp của!” Nam t.ử trung niên tức đến râu dê dựng .
“Ta chính là cướp, chiếm tùy ngươi, miễn cưỡng.” Dạ Dao Quang buông tay, tỏ vẻ nàng dân chủ hào phóng.
Thanh niên nam t.ử c.ắ.n răng một cái: “Được, chỉ cần ứng nghiệm, liền cho ngươi mười vạn lượng!”
“Sư …” Một thiếu niên khác định lên tiếng ngăn cản, nhưng kịp.
“Chuẩn bạc !” Ánh mắt Dạ Dao Quang ngưng , giơ tay bắt đầu gieo đồng tiền.