Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 173: Thoát Thai Hoán Cốt

Cập nhật lúc: 2026-01-23 15:04:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dạ Dao Quang trong cơn hôn mê cảm giác từng luồng khí mát lạnh ngừng len lỏi trong cơ thể, phảng phất như m.á.u nàng hóa thành dòng sông, con cá đang bơi lội. Sau đó, những con cá nghịch ngợm tựa hồ chê lòng sông quá hẹp, thể vui sướng bơi lội, cho nên ngừng va chạm khớp xương nàng. Mỗi va chạm, Dạ Dao Quang liền cảm giác một cỗ đau đớn như kim châm, đau da thịt, mà là cốt cách. Theo dòng khí va chạm càng mãnh liệt, cả nàng đều bắt đầu đau đớn, cuối cùng cảm thấy xương cốt như sắp đ.â.m nát, những dòng khí đó thế nhưng bộ dung nhập xương cốt nàng.

 

Cảm giác nóng bỏng một cỗ thở mát lạnh ôn hòa vuốt phẳng, Dạ Dao Quang một loại ảo giác rõ ràng, xương cốt nàng dường như đang đổi mới.

 

“Thiếu gia, Dạ cô nương đây là...” Mục Đồng và Mạch Khâm đang chăm sóc Dạ Dao Quang thấy cánh tay nàng lưu chuyển những tinh quang màu bạc vụn vặt, ngay cả những nơi quần áo che phủ cũng lộ ánh sáng.

 

“Nàng mạnh mẽ dùng bộ tu vi để tiêu hóa Long Tiên Dịch, một nửa Long Tiên Dịch cũng tiến trong cơ thể nàng, đây hẳn là Long Tiên Dịch đang thể.” Mạch Khâm phản ứng ngược lộ biểu tình như trút gánh nặng. Dạ Dao Quang hôn mê năm ngày, trong năm ngày thể nàng vẫn luôn ở trạng thái sinh cơ mỏng manh, thật sự sợ hãi nàng chịu nổi một nửa Long Tiên Dịch.

 

“Như thế Dạ cô nương cùng Ôn tiểu công t.ử cũng coi như là trong họa phúc.” Mục Đồng cũng khỏi cao hứng, bởi vì cùng Dạ Dao Quang từng ít tiếp xúc, trong lòng cũng coi Dạ Dao Quang là quan trọng.

 

“Người phúc trạch thâm hậu, đại nạn chắc chắn khụ khụ khụ... hạnh phúc cuối đời.”

 

“Thiếu gia, cẩn thận . Nếu Dạ cô nương cùng Ôn tiểu công t.ử đều việc gì, chúng bằng rời .” Mục Đồng sắc mặt vi bạch của thiếu gia, lo lắng kiến nghị.

 

Mạch Khâm Vân Khoa đả thương, vì chậm trễ trông coi Dạ Dao Quang cùng Ôn Đình Trạm, căn bản kịp cẩn thận vận công chữa thương, vẫn luôn dùng đan d.ư.ợ.c, nhưng trị ngọn trị gốc, bỏ lỡ thời kỳ chữa thương nhất, hiện giờ ngược xu thế càng diễn càng liệt.

 

“Không ngại, chỉ sợ là bệnh cũ tái phát.” Mạch Khâm lên, đến giường nệm cách xa Dạ Dao Quang khoanh chân xuống, đó bắt đầu vận công chữa thương.

 

Mục Đồng há miệng còn kịp gì, liền thấy Mạch Khâm tiến trạng thái chữa thương, đành nuốt lời trong bụng. Hắn đầu ngơ ngác Dạ Dao Quang đang tắm trong ngân quang đến thể miêu tả, hồn nhiên ngây thơ như tựa hồ minh bạch điều gì.

 

Thiếu gia, thiếu gia hẳn là thích Dạ cô nương . Nếu cũng sẽ Long Tiên Dịch với vật nhất định . Nếu tìm Long Tiên Dịch là Dạ cô nương, thiếu gia tất nhiên tuyệt đối sẽ thoái nhượng. Với thiếu gia mà , Long Tiên Dịch trân quý, mà là còn trân quý hơn cả Long Tiên Dịch. Chính là Dạ cô nương là hôn ước a!

 

Nghĩ đến đây Mục Đồng khỏi bực bội gãi đầu, chút hiểu cũng nghĩ nhiều nữa, liền cúi đầu cau mày rón rén khỏi phòng, sang phòng bên cạnh xem Ôn Đình Trạm.

 

Nào ngờ mới đẩy cửa , liền thấy Ôn Đình Trạm sự nâng đỡ của Vệ Kinh đang giãy giụa dậy. Nhìn thấy Ôn Đình Trạm xuống giường, vội vàng lên ngăn cản: “Ôn tiểu công t.ử, ngài đây là gì?”

 

“Ta gặp Dao Dao.” Thanh âm Ôn Đình Trạm chút nghẹn ngào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/que-phi-thien-ha/chuong-173-thoat-thai-hoan-cot.html.]

 

“Trăm triệu thể.” Mục Đồng vội vàng , “Thân thể ngài mới Long Tiên Dịch tẩm bổ sinh cơ, giờ phút yếu ớt như chim non, so với phụ nữ sinh con còn chịu nổi gió thổi, nếu sẽ để bệnh căn. Hơn nữa Dạ cô nương giờ phút đang Long Tiên Dịch thể, cũng thể quấy rầy.”

 

Câu cuối cùng của Mục Đồng rốt cuộc cũng trấn an Ôn Đình Trạm. Hắn ngoan ngoãn để Vệ Kinh đỡ xuống giường, ánh mắt bình tĩnh Mục Đồng: “Dao Dao vẫn chứ?”

 

“Nơi , ngươi mau đem t.h.u.ố.c phân phó sắc bưng cho Ôn tiểu công t.ử, nhất định sắc theo phương pháp , nếu sẽ d.ư.ợ.c hiệu.” Mục Đồng đuổi Vệ Kinh mới xuống bên cạnh Ôn Đình Trạm, “Dạ cô nương . Ngươi cùng Dạ cô nương đúng là trong họa phúc. Hai trải qua chuyện , thể là song song thoát t.h.a.i hoán cốt. Hiện tại ngươi còn cả vô lực, chờ ngươi uống mấy thang t.h.u.ố.c của thiếu gia nhà , tự nhiên sẽ chỗ . Dạ cô nương nàng...”

 

Mục Đồng thao thao bất tuyệt kể bọn họ may mắn thế nào. Long Tiên Dịch ngưng tụ ngàn năm linh lực, tu vi của Dạ Dao Quang trăm triệu thể dung hợp , mạnh mẽ dung hợp chỉ một kết cục —— nổ tan xác mà c.h.ế.t. Là tu luyện như Dạ Dao Quang còn chịu nổi, huống chi là phàm nhân như Ôn Đình Trạm.

 

Bất quá may mắn liền may mắn ở chỗ, Ôn Đình Trạm c.h.ế.t! Nói tới đây, Mục Đồng vẫn là chút ngượng ngùng dừng một chút mới tiếp. Ôn Đình Trạm c.h.ế.t, như hơn nửa Long Tiên Dịch chảy cơ thể Ôn Đình Trạm chính là đang ngưng tụ thần hồn , trọng tố chân . Được Long Tiên Dịch trọng tố thể cùng thần hồn chính là cơ duyên mà nhiều nguyện ý bí quá hoá liều c.h.ế.t một cũng chắc cầu .

 

Đương nhiên, Ôn Đình Trạm thể cơ duyên như , trong đó thể thiếu sự tương trợ của Mạch Khâm. Là Mạch Khâm dùng ít bảo bối cùng ngũ hành chi khí mạnh mẽ hóa giải linh khí của Long Tiên Dịch mà phàm nhân thể chịu đựng trong cơ thể Ôn Đình Trạm, mới cứu cái mạng nhỏ của . Nếu Ôn Đình Trạm vẫn như cũ chịu nổi quá nhiều, cho dù nhặt mạng, chỉ sợ cũng thành phế nhân.

 

Dạ Dao Quang thì mạo hiểm như Ôn Đình Trạm, bởi vì khi đó thể nàng mất thần trí, một lòng một chỉ Ôn Đình Trạm sống , cho nên trừ bỏ nuốt một ít để hòa tan Long Tiên Dịch, còn đều truyền sang cho Ôn Đình Trạm. Cũng chính vì Dạ Dao Quang chẳng những gặp nguy hiểm, ngược nhờ Long Tiên Dịch còn sót bổ sung ngũ hành chi khí tiêu hao quá mức trong cơ thể, Long Tiên Dịch thể. Lần tỉnh tu vi tất nhiên sẽ đại trướng.

 

Mục Đồng xong, còn quên lộ ánh mắt cực kỳ hâm mộ.

 

Hoàn chọc Ôn Đình Trạm, bất quá liền liên lụy đến thần kinh , đau đớn như kéo căng, khỏi lộ vẻ thống khổ.

 

“Thiếu gia ngươi ngàn vạn thể cảm xúc phập phồng, ngươi hiện tại cần cố bổn, nếu hậu hoạn vô cùng...” Mục Đồng đang , Vệ Kinh liền bưng t.h.u.ố.c . Hắn vội vàng đón lấy, đó bảo Vệ Kinh đỡ Ôn Đình Trạm dậy, đút t.h.u.ố.c cho , “Thuốc , Ôn công t.ử chỉ cần uống ba ngày liền thể xuống giường . Ba ngày , Dạ cô nương cũng nên tỉnh.”

 

“Làm phiền Mạch đại ca phí tâm.” Ôn Đình Trạm cảm kích .

 

Mục Đồng gật đầu, thêm gì nữa, chằm chằm Ôn Đình Trạm uống t.h.u.ố.c xong liền mang theo Vệ Kinh , để Ôn Đình Trạm nghỉ ngơi thật . Người c.h.ế.t sống giống như trẻ sơ sinh đầu t.h.a.i nữa, vạn phần yếu ớt, cần nghỉ ngơi thật nhiều.

 

Mạch Khâm chữa thương mất hai ngày. Khi mở mắt , Dạ Dao Quang thế nhưng vẫn còn đắm chìm trong ánh bạc, thậm chí Ôn Đình Trạm đều thể xuống giường, Dạ Dao Quang vẫn như cũ chút dấu hiệu tỉnh nào. Trong lúc nhất thời ngay cả Mạch Khâm cũng hiểu .

 

 

Loading...