Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 201: Vẫn Còn Có Thể Cứu

Cập nhật lúc: 2026-01-23 15:04:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đứa bé nhà họ Trịnh an táng ?” Dạ Dao Quang liền hỏi.

 

“Vẫn , em dâu của Trịnh phu nhân ngất tại chỗ, tiểu thúc của bà đợi phu nhân tỉnh gặp một , thể sinh mà còn mặt mũi .” Mạnh Bác nhíu mày, hiển nhiên tán đồng cách của tiểu thúc Trịnh phu nhân.

 

Đối với điều Dạ Dao Quang thể bình luận, mỗi suy nghĩ khác , lẽ cảm thấy đứa bé thì cần lớn thêm đau buồn, thì ngược .

 

“Vậy chúng xem .”

 

Trịnh lão phu nhân ba trai một gái, bốn con khi cưới gả liền phân gia, bà theo đại phòng, tức là Trịnh phu nhân. Lần về thăm nhà là một, thứ hai là con trai út thành bốn năm cuối cùng cũng đứa con đầu lòng, cho nên đặc biệt gấp gáp trở về thời điểm , chính là tận mắt chứng kiến. Mà khi Trịnh gia xảy chuyện, cả nhà họ cũng dọn đến chỗ con trai út, vốn định đợi cháu trai đời mới , nên chuyển nhà.

 

“Ngươi cút , đều là ngươi, là con trai ngươi mang thứ sạch sẽ đến hại c.h.ế.t con , ngươi chôn cùng con —”

 

Đoàn Dạ Dao Quang nhà Trịnh Dương, quản gia dẫn sân liền thấy một tiếng gầm thê lương, đó là tiếng đồ đạc đập loảng xoảng, thấy Trịnh phu nhân em dâu Trương thị đẩy ngoài.

 

“Phu nhân, ngài còn đang ở cữ, ngài mau về …” Chỉ thấy một nữ t.ử quần áo xộc xệch, đầu bù tóc rối, hai mắt sưng đỏ, sắc mặt tái nhợt, sự giữ gìn của ít ngừng xô đẩy Trịnh phu nhân. Bên Trịnh phu nhân cũng ít, nhưng đối phương là một sản phụ sinh con mất con, ngoài việc dùng thể che chắn cho Trịnh phu nhân, căn bản dám gì nhiều.

 

“Vú nuôi đừng kéo , mong con lâu như cũng , sống còn ý nghĩa gì? Đều là nữ nhân , là nàng và con trai nàng hại c.h.ế.t con , là nàng —” Trương thị một phen đẩy v.ú nuôi đang kéo , từ đầu nha bên cạnh rút xuống một cây trâm bạc, trong mắt tràn ngập hận ý đ.â.m về phía Trịnh phu nhân.

 

Khoảnh khắc đó, Trương thị dường như sức mạnh vô cùng, đẩy bật những vây quanh Trịnh phu nhân, đó cây trâm sắc nhọn lóe lên hàn quang, thẳng tắp đ.â.m n.g.ự.c Trịnh phu nhân.

 

Ánh mắt Dạ Dao Quang ngưng , nhanh ch.óng lách , ngay khoảnh khắc cây trâm chạm vạt áo Trịnh phu nhân, nàng nắm lấy cổ tay Trương thị, tay nhanh ch.óng nhấc lên, một chưởng c.h.é.m gáy Trương thị, đỡ lấy Trương thị đang ngất , mới Trịnh phu nhân đang sợ đến tái mặt: “Trịnh phu nhân chứ?”

 

“Ta… …” Trịnh phu nhân lòng còn sợ hãi, giọng yếu ớt.

 

Lúc tất cả hạ nhân mới phản ứng , v.ú nuôi và nha của Trương thị đang định xông lên thì một đàn ông chạy tới từ phía đẩy . Người đàn ông đó xông lên, một phen giật lấy Trương thị từ trong lòng Dạ Dao Quang, ôm Trương thị lòng, mắt đầy lo lắng gọi: “Anh Nương, Anh Nương!”

 

“Nàng chỉ ngất thôi, nhưng nếu ngươi mau ôm nàng về phòng, ở đây trúng gió, e rằng thể khỏe cũng khó.” Dạ Dao Quang lạnh nhạt .

 

Người đàn ông tự nhiên là chồng của Trương thị, Trịnh Dương, lập tức ôm Trương thị về phòng. Dạ Dao Quang cũng theo , Dạ Dao Quang tay quá nhanh, quá chấn động, đến nỗi Dạ Dao Quang cứ thế nội thất, bao gồm cả v.ú nuôi của Trương thị cũng ai ngăn cản.

 

“Ngươi gì?” Trịnh Dương đặt Trương thị xuống, đầu thấy Dạ Dao Quang liền quát lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/que-phi-thien-ha/chuong-201-van-con-co-the-cuu.html.]

 

“Cứu vợ ngươi!” Dạ Dao Quang một tay kéo Trịnh Dương , lòng bàn tay vận khí, lơ lửng trán Trương thị, ngũ hành chi khí chảy cơ thể Trương thị.

 

Trịnh Dương cho rằng Dạ Dao Quang hại vợ , lập tức xông lên. Dạ Dao Quang tay vung lên, một luồng khí vô hình liền ném Trịnh Dương văng . Lúc v.ú nuôi của Trương thị mới hồn, lập tức tiến lên giữ lấy Trịnh Dương còn xông tới, chỉ là từ từ tiến lên, căng thẳng chằm chằm, liền thấy Trương thị vốn mặt còn chút m.á.u dần dần khôi phục một ít khí sắc, về phía Dạ Dao Quang ánh mắt đầy kính sợ.

 

Rất nhanh Dạ Dao Quang liền thu tay , “Nữ nhân ở cữ các ngươi đều trông , nhiều như là để trưng ? Dẫn xem di thể đứa bé.”

 

Dạ Dao Quang xuất hiện đến bây giờ, những việc nàng đều vô cùng chấn động, lập tức Trịnh Dương còn chủ kiến, ngoan ngoãn gật đầu dẫn Dạ Dao Quang đến nơi đặt di thể đứa bé.

 

Trong quan tài nhỏ, một đứa trẻ sơ sinh nhăn nheo đang yên lặng, bọc trong tã lót tinh xảo. Dạ Dao Quang cúi đầu , ánh mắt liền ngưng , đó vén tấm vải trắng đứa trẻ lên, ánh mắt lướt qua, liền dừng ở chuỗi Phật châu đặt trong lòng đứa bé. Chuỗi Phật châu đó tỏa sinh khí nồng đậm, ngừng nuôi dưỡng cơ thể đứa bé.

 

“Con trai ngươi thể còn cứu .” Dạ Dao Quang vươn tay ôm đứa trẻ trong quan tài lên, đầu ngón tay ngưng khí điểm giữa mày đứa trẻ sơ sinh.

 

“Ngươi ngươi ngươi… ngươi gì?” Trịnh Dương thể tin Dạ Dao Quang, lầm , đứa bé c.h.ế.t gần một ngày, còn thể cứu.

 

“Dạ cô nương, đứa bé thật sự còn cứu ?” Trịnh phu nhân cũng theo họ đến, xong lời liền xông lên, ánh mắt tha thiết Dạ Dao Quang.

 

“Đứa bé hút hồn phách, hẳn là lão phu nhân đến kịp thời, chuỗi Phật châu giữ chút tàn hồn cuối cùng của nó, chỉ cần thể tìm hồn phách hút của nó, liền thể sống .” Dạ Dao Quang đưa đứa bé cho Trịnh Dương đang tay chân cứng đờ.

 

Trịnh Dương phản ứng kịp, vẫn là Trịnh phu nhân vươn tay nhận lấy, với Dạ Dao Quang: “Dạ cô nương cầu xin ngài cứu đứa bé , chỉ cần thể cứu đứa bé , dù dùng mạng đổi cũng .”

 

Lúc Trịnh Dương mới hồn, lời Trịnh phu nhân, khỏi hốc mắt phiếm hồng, run rẩy môi gọi một tiếng: “Đại tẩu…”

 

“Các ngươi cạo tóc m.á.u của đứa bé xuống cho , sẽ thắp cho nó một ngọn đèn dẫn hồn, thi pháp dẫn hồn phách của nó trở về, nhưng chắc thể thành công.” Trịnh phủ âm khí, chứng tỏ hút hồn phách đứa bé quỷ, cũng yêu khí, thì yêu, đó chính là .

 

Nghĩ đến đây, ánh mắt Dạ Dao Quang chợt lóe lên, nhanh ch.óng rút một lá bùa từ đưa cho Mạnh Bác : “Bà đỡ đó e rằng sạch sẽ, ngươi mau sai dán lá bùa lên , dặn gan lớn tay chân lanh lẹ một chút trông chừng bà thật kỹ.”

 

“Dao Dao, bà đỡ đó thể nhanh ch.óng khiến đứa bé tiếp nhận thất hồn?” Thấy Mạnh Bác sắc mặt ngưng trọng rời , Ôn Đình Trạm mới tiến lên hỏi.

 

“Có động tay động chân bà đỡ, chỉ cần đứa bé sinh tay bà , là thể sinh thần bát tự của đứa bé, từ đó hút hồn của nó. Hồn của trẻ sơ sinh chính là linh thể chí thuần chí tịnh thế gian.” Sắc mặt Dạ Dao Quang khó coi, nàng bình sinh hận nhất loại thủ đoạn tàn nhẫn , “Đứa bé hồn đầy đủ, dùng , lát nữa phép đoạt hồn với , giúp hộ pháp, ở Tôn gia niệm kinh Phật đặc biệt hữu hiệu.”

 

“Được, Dao Dao nàng yên tâm.”

Loading...