Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 276: Tiếng Thét Chói Tai

Cập nhật lúc: 2026-01-24 05:14:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày 25 tháng 8 mới chính thức giảng bài, còn bảy ngày nữa. Dạ Dao Quang cùng Ôn Đình Trạm đến sớm như chỉ là để quen cảnh , đương nhiên phần lớn học sinh đều như thế, đặc biệt là tân sinh. Việc vặt khi nhập học đặc biệt nhiều, đầu tiên Tú phòng của thư viện lĩnh đồng phục học sinh. Đồng phục cơ bản là khi báo danh và thư viện ghi nhận báo đo lên, hiện tại chỉ cần dựa nhãn học sinh để lĩnh. Cái nhãn bằng tre, là một miếng nhỏ đó tên Bạch Lộc Thư Viện cùng với tên học sinh, các học sinh đều , mỗi ngày học đều treo ở bên hông, mất thì báo để , nếu sáng sớm quên treo trúc bài học thì chỉ thể ở ngoài cửa giảng.

 

cái tiểu trúc bài tương đương quan trọng. Dạ Dao Quang cầm tay xong, ngay lập tức phong một tầng Ngũ Hành chi khí lên trúc bài, ngay cả của Ôn Đình Trạm cũng ngoại lệ, để ngừa giở trò. Tiêu Sĩ Duệ thấy cũng ồn ào , Dạ Dao Quang cũng thiên vị mà bỏ qua Tần Đôn.

 

Đồng phục học sinh bốn bộ, hai bộ áo thu, hai bộ áo bông, chia thu đông hai mùa mặc, hai bộ là để giặt. Tất cả đồng phục đều giống như đúc, vạt nghiêng nền trắng viền xanh, bên ngoài khoác một kiện áo ngoài màu lam nhạt. Hiện tại trời còn tính là nóng, thể mặc áo ngoài học. Đai lưng quần áo thêu tên của , cũng là để phân biệt, tránh nhầm lẫn.

 

Lĩnh xong quần áo, đó xem phân lớp. Dạ Dao Quang vẫn luôn cho rằng cổ đại chế độ phân ban, cũng do hiệu ứng cánh bướm của Nguyên Thái Tổ, dù hiện tại là phân ban phân cấp. Ban đều là từ Giáp đẳng đến Đinh đẳng bốn ban, cấp bậc còn là từ thấp đến cao phân biệt gọi là Ngoại xá, Nội xá, Thượng xá, đây là "Tam xá pháp" phi thường lưu hành thời Tống. Các môn học đều giống , chẳng qua là từ giản đến khó, niên cấp càng cao tự nhiên cũng gia tăng môn học, chỉ cần thông qua khảo thí của học viện, tùy thời thể nhảy lớp.

 

Xác định lớp xong, đến chỗ các môn học để báo danh, tự nhiên chuẩn lễ gặp mặt, hối lộ mà là lễ phép. Sau đó xác định trừ bỏ môn bắt buộc bên ngoài, tính toán học thêm môn phụ tu. Môn chủ tu Lục nghệ, mà là Tứ thư Ngũ kinh, Chư t.ử Bách gia, Sử học, Số thuật, Ngự, Nhạc, Thư. Mỗi ngày giờ Mẹo trung (6 giờ sáng) bắt đầu học, giờ Ngọ trung (12 giờ trưa) tan học, ba tiết chủ tu, một tiết bảy khắc chung, nghỉ ngơi mười lăm phút. Giữa trưa nghỉ trưa, giờ Thân (3 giờ chiều) học, giờ Dậu trung (6 giờ tối) tan học, buổi chiều là hai tiết phụ tu, lớp tối. Giữa tháng nghỉ ngơi một ngày, cuối tháng liên tục nghỉ ba ngày.

 

Dạ Dao Quang cầm thời khóa biểu cổ đại than mấy ngày liền: “Trạm ca nhi, buổi chiều chọn môn phụ tu.”

 

Môn tự chọn là cưỡng chế, thể chọn, một khi chọn học thi cử. Dạ Dao Quang thoáng qua môn tự chọn, trừ bỏ Dịch học là sở thích của nàng, mặt khác nàng đều học. Nàng cảm thấy môn tự chọn nhật t.ử mới là nhất, tương đương với cuộc sống đại học thảnh thơi.

 

Ôn Đình Trạm bao giờ miễn cưỡng nàng, đề b.út giấy khoanh môn tự chọn của chính thế nhưng là Hương học cùng Y học.

 

“Chàng học y cái gì?” Dạ Dao Quang tò mò hỏi.

 

“Không cầu tinh nhưng cầu minh.” Ôn Đình Trạm giải thích , “So sánh , hai thứ càng thích hơn. Ta yêu thích chế hương, nhiên nhiều hương liệu đều là d.ư.ợ.c liệu, thể hỗ trợ lẫn .”

 

“Ta nhưng học hai thứ .” Tiêu Sĩ Duệ mày đều thắt . Nguyên bản là tới thương nghị xem môn tự chọn bọn họ học cái gì, thể học cùng , nhưng là Y học cùng Hương học quả thực mạng , “Ta vẫn là lựa chọn Dịch học cùng Võ học.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/que-phi-thien-ha/chuong-276-tieng-thet-choi-tai.html.]

 

Cuối cùng liền dư Tần Đôn. Tần Đôn cái , cái , lựa chọn cùng tất cả giống : Cờ và Họa. Chọn xong, Tần Đôn khỏi Dạ Dao Quang: “Dạ cô nương chọn một môn, ngày buổi chiều chẳng là một vượt qua?”

 

“Nhàm chán liền bàng thính sinh ?” Làm bàng thính sinh thật a, cần thi cử!

 

Ôn Đình Trạm cũng là nghĩ tới điểm mới miễn cưỡng Dạ Dao Quang. Một loạt sự tình rườm rà định xong, mấy liền bắt đầu yên tâm du lãm thư viện. Tàng thư của Bạch Lộc Thư Viện quả thực dọa , Tàng Thư Lâu lớn đến mức kinh ngạc cảm thán, so với chùa Vĩnh An lớn gấp đôi ngừng. Muốn đem tiểu trúc bài đè , thời điểm lấy, chỉ giới hạn trong nhất đống. Đệ nhị đống cùng tam đống tàng thư còn thư tay của thêm ấn giám, tam đống còn là yêu cầu eo bài của Sơn Trưởng.

 

Ôn Đình Trạm nhất đống một Dạ Dao Quang lôi kéo du sơn ngoạn thủy. Đương nhiên là ở trong thư viện, mấy ngày nay bởi vì còn chính thức giảng bài, xuất nhập vẫn là tự do. Tần Đôn cùng Tiêu Sĩ Duệ thiếu phân phó của từng nhóm hướng thư viện đưa lương thực, đưa thịt đưa rau, vì chính là ăn đồ ăn Dạ Dao Quang . là Ôn Đình Trạm nhớ rõ Dạ Dao Quang từng qua, nữ hài t.ử nếu nấu ăn nhiều tay sẽ thô, cản trở thật nhiều . Sau vẫn là Tiêu Sĩ Duệ cùng Tần Đôn mang theo từng thư đồng ôm đồm rửa rau xắt rau bổ củi nhóm lửa rửa nồi rửa chén, Ôn Đình Trạm mới miễn cưỡng đáp ứng Dạ Dao Quang mỗi chưởng muỗng.

 

Mấy chục vạn mẫu diện tích, Dạ Dao Quang cùng Ôn Đình Trạm dùng ba ngày cũng hết. Sau núi còn một cái khu vực săn b.ắ.n, mỗi năm thu tiển thời điểm, thư viện cũng sẽ tổ chức đủ tư cách học sinh săn thú. Học viện còn một cái sân đá cầu, hai thứ là hoạt động mùa thu của các học sinh, tới mùa đông còn sân băng thể trượt băng, tuyệt đối việc và nghỉ ngơi kết hợp.

 

Bạch Lộc Thư Viện ở thời Thánh Tổ thiết lập Nữ học, liền ở một bên khác của Nam học, một dòng sông lúc đem Nam học cùng Nữ học nối liền, bất quá vì nam nữ đại phòng, con sông trung gian dựng nên tường vây cao, hai bên đều , trung gian cách ước chừng 1 mét, phía tường vây là bụi gai quấn quanh, chính là vì phòng ngừa nam t.ử lẻn Nữ học. Hơn một trăm năm qua, nhưng thật bất luận cái gì sự tình phát sinh.

 

là cũng mấy đôi cả trai lẫn gái thông qua con sông thả cái thuyền giấy a, hoặc là thả cái đèn trời a, hoặc là tường vây gảy đàn, thơ gì đó. Tuy rằng hai bên thấy mặt, càng tương ước là ai, ngược ít nam nữ xua như xua vịt tinh thần giao lưu. Học viện ở chỗ đảo cũng quá hà khắc, chỉ cần vượt rào đều mở một con mắt nhắm một con mắt, nhưng thật vài đôi giai thoại truyền , nơi đó gọi là sông Tương Tư.

 

Dạ Dao Quang chính là lôi kéo Ôn Đình Trạm sông Tương Tư: “Mau đến xem đại danh đỉnh đỉnh sông Tương Tư trông như thế nào, lúc nếu khăng khăng đưa đến Nữ học, hai cũng chỉ thể cách sông tương tư.”

 

Ôn Đình Trạm dở dở , tùy ý Dạ Dao Quang lôi kéo . mà bọn họ còn đến gần, liền một trận tiếng kêu bén nhọn: “A —— a ——”

 

Loại tiếng kêu sợ hãi tuyệt vọng một chồng tiếp một chồng kinh tâm thôi. Không chỉ Dạ Dao Quang cùng Ôn Đình Trạm, ngay cả học sinh phụ cận đều hấp dẫn qua .

 

 

Loading...