Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 540: Mưu Kế Của Trạm Ca
Cập nhật lúc: 2026-01-25 14:19:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dạ Dao Quang ngủ một giấc thật sâu, đến khi nàng tỉnh , bên tai vang lên tiếng nước róc rách. Dạ Dao Quang bỗng nhiên dậy, bọn họ đang ở trong địa cung, lấy tiếng nước?
"Dao Dao, nàng tỉnh ?" Ôn Đình Trạm vẫn luôn canh giữ bên cạnh Dạ Dao Quang, thấy nàng tỉnh liền vội vàng ghé sát , nắm lấy tay nàng.
Dạ Dao Quang đầu tiên quanh bốn phía, bọn họ vẫn còn ở trong địa cung, đang ở tại một cung điện hình tròn. Đỉnh cung điện cao, thềm đá, mà ngăn cách bởi một hồ nước hình tròn. Hồ nước rộng chừng mười thước, nước bên trong màu bạc, giống như thủy ngân. Phía hồ là đài đá xây bằng ngà voi, đài đá thế mà một đài phun nước.
"Chúng hiện giờ đang ở ?" Dạ Dao Quang thu hồi ánh mắt, về phía Ôn Đình Trạm.
"Nàng hôn mê quá lâu, chúng qua mười mấy trọng địa cung ." Qua Vô Âm bên cạnh Dạ Dao Quang hất cằm về phía , "Bên ngoài đài đá một cái Tán Linh Đại Trận."
Tán Linh Đại Trận, chính là trận pháp sẽ tan hết tu vi của bất kỳ ai mang theo linh khí tiến trong đó. Dạ Dao Quang đại trận , e rằng một khi trận pháp khởi động, những chất lỏng màu bạc giống như thủy ngân sẽ b.ắ.n tung tóe . Bọn họ tan hết khí, căn bản cách nào né tránh, cũng thứ nước b.ắ.n lên sẽ gây hậu quả như thế nào.
Dạ Dao Quang những đang dọc theo góc cung điện, dường như đoàn bọn họ thiếu ít .
Theo ánh mắt của Dạ Dao Quang, Ôn Đình Trạm đoán suy nghĩ trong lòng nàng: "Lúc ở ám đạo hai vị trưởng lão thể ..."
Dạ Dao Quang nhớ tới ám đạo hung hiểm , nàng mang theo pháp bảo ngọc khấu Hư Cốc tặng, còn lá bùa của Hư Cốc, đều thắng nổi những âm quỷ sống bao nhiêu năm vây quanh. Tuy là do cảnh ở đó ức chế pháp bảo, nhưng thể thừa nhận âm khí bên trong ám đạo quá mức đáng sợ, qua một , cho dù là Vân Lạp - tu sĩ Đại Thừa Kỳ cũng thứ hai.
Khi đông còn đỡ, thể phân tán bớt âm khí và sự chú ý của Quỷ Vương ẩn nấp trong đó. Một khi ít , hai rơi cuối cùng thể ngăn cản nổi âm khí công kích mãnh liệt. Thật Dạ Dao Quang , kết quả như vẫn là do đó Hư Cốc cường ngạnh xé mở quỷ tường nữa, xông một , mới đưa nhiều như ngoài, nếu tổn thất sẽ càng t.h.ả.m trọng hơn.
Qua khỏi ám đạo, bọn họ còn gặp nơi nào đáng sợ như nữa. Cho nên bọn họ mang theo Dạ Dao Quang đang hôn mê một đường tới đây, trong lúc đó đạt ít bảo vật. khi tiến nơi , ngay cả Ôn Đình Trạm ban đầu cũng phát hiện sự ảo diệu, nghiên cứu hết thời gian vượt qua các địa cung khác cũng thể toạc huyền cơ của nơi . Cuối cùng hai vị trưởng lão tông môn khác cùng Hư Cốc xung phong , nhưng ai ngờ bước , linh khí trong cơ thể ba bỗng nhiên biến mất, mới phát hiện . Ngay cả Hư Cốc cũng liều mạng màng nội thương, cưỡng ép thoát . Cũng may Hư Cốc thoát , nếu kết cục cũng sẽ giống như hai vị trưởng lão , Hoàng Tuyền Thủy màu bạc ăn mòn đến xương cốt cũng còn...
Dạ Dao Quang xong liền nhíu mày về phía trận pháp . Nhìn một lát, Hư Cốc đang khoanh chân đả tọa dưỡng thương lúc mở mắt: "Nha đầu, ngươi tỉnh ?"
"Ngươi còn chứ?"
"Ngươi còn chứ?"
Hai cha con nuôi gần như đồng thời hỏi, đó đều bật . Hư Cốc : "Một chút nội thương nhỏ thôi, ăn hai quả linh quả, lúc ngại."
Dạ Dao Quang gật đầu: "Ta cũng , ngủ đủ là khỏe."
Những vết thương ngoài da nàng sớm Ôn Đình Trạm xử lý , nàng cũng nội thương, chẳng qua là mệt mỏi quá độ, nghỉ ngơi đủ tự nhiên sẽ khỏe .
Nói xong, Dạ Dao Quang dừng ánh mắt Vân Phi Ly, chần chờ một lát mới hỏi: "Vân công t.ử, vẫn chứ?"
"Nhờ phúc của Dạ cô nương, ." Vân Phi Ly .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/que-phi-thien-ha/chuong-540-muu-ke-cua-tram-ca.html.]
Dạ Dao Quang sắc mặt cũng bình thường, vì thế gật đầu: "Đa tạ ơn cứu mạng của Vân công t.ử."
Vân Phi Ly dù cũng là tu vi Hóa Thần Kỳ, nếu chặn , e rằng nàng lực lượng của Hư Cốc đ.á.n.h cho ngũ tạng tổn hại, là ơn cứu mạng thật sự quá.
"Dạ cô nương cần để ý, cũng là vì đại cục mà suy nghĩ." Vân Phi Ly nhẹ giọng .
Dạ Dao Quang đầy mắt nghi hoặc, vì đại cục?
Chỉ thấy Vân Phi Ly rũ mắt khẽ: "Nếu Dạ cô nương ngộ thương trong tay Chân Quân, Chân Quân tất nhiên sẽ tâm thần đại loạn, e rằng mấy chúng cũng chắc thể rút lui khỏi ám đạo. Hơn nữa nếu Chân Quân dẫn đường, chúng tất nhiên sẽ vây c.h.ế.t trong địa cung."
Ám đạo bọn họ khả năng nữa, đó là hành động chán sống. Nếu từ ám đạo lui về, mà Hư Cốc, bọn họ căn bản đến đây, e rằng c.h.ế.t hết . Sự mạo hiểm dọc đường vượt qua nhận thức của những sống hàng trăm năm như bọn họ.
Tuy rằng Vân Phi Ly giải thích hợp lý, nhưng Dạ Dao Quang cảm thấy chút đúng. Đổi là nàng, nàng cũng sẽ vì đại cục mà ngay cả mạng cũng cần để cứu một chẳng quen, chỉ mới gặp vài . Nàng chút hiểu nổi suy nghĩ của Vân Phi Ly.
Cuối cùng chỉ thể quy kết rằng Vân Phi Ly đích xác là phi thường, nhưng nàng vẫn : "Bất luận thế nào, ngày nếu Vân công t.ử nhu cầu, trong khả năng cho phép, quyết chối từ."
"Nếu Dạ cô nương nghĩ như mới thấy thoải mái hơn, xin ghi nhớ. Ngày nếu sở cầu, tất nhiên sẽ quên Dạ cô nương." Vân Phi Ly thấy liền .
"Được." Dạ Dao Quang trong lòng đích xác vì lời hứa mà thở phào nhẹ nhõm, liền đầu về phía Hư Cốc, "Lão đầu, chúng hiện tại đang ở vị trí nào?"
"Nếu suy tính lầm, hẳn là nhanh sẽ đến trung tâm." Hư Cốc trả lời Dạ Dao Quang.
"Cái cục diện , thật sự thể phá giải?" Dạ Dao Quang đài đá tố nhã đại khí, chất lỏng màu bạc lưu động khúc xạ ánh sáng trắng bạc trong cung điện, đến động lòng . một thứ như , thể g.i.ế.c vô hình.
"Ta một kế sách." Ôn Đình Trạm đột nhiên mở miệng .
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Ôn Đình Trạm. Dạ Dao Quang lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y , nàng dường như hiểu gì.
Cúi đầu nắm tay Dạ Dao Quang, Ôn Đình Trạm : "Dao Dao, chúng hiện tại đường lui. Hoặc là từ nơi lui về, nhưng cần thiết ám đạo một nữa. Cho dù nghĩa phụ từng từng đưa chúng , cũng sẽ hao hết tu vi của nghĩa phụ. nếu phá trừ cục diện , chúng tất nhiên sẽ vây c.h.ế.t ở đây. Các nàng thể cầm cự vài tháng thậm chí vài năm, nhưng thì ."
Hắn là một phàm nhân, ăn uống nhiều nhất chỉ thể trụ năm ngày.
"Trạm ca nhi..." Dạ Dao Quang gắt gao túm lấy tay Ôn Đình Trạm, nhẹ nhàng gọi một tiếng.
"Yên tâm, cũng việc nắm chắc." Duỗi tay vỗ vỗ tay Dạ Dao Quang, Ôn Đình Trạm thấp giọng an ủi nàng.