Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 567: Mợ

Cập nhật lúc: 2026-01-25 14:20:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày thứ hai, Ôn Đình Trạm và Dạ Dao Quang đều đang chờ đợi hồi âm của nhà Liễu, ngờ chờ Liễu lão gia t.ử tự đến cửa, cùng với Liễu lão nhân t.ử còn Hạ thị và vợ chồng Liễu Hợp Triều, khách đến nhà, Dạ Dao Quang tự nhiên mở cửa phòng đón .

 

Cũng may trong Dạ phủ, một nhóm do Ấu Ly huấn luyện, do Ấu Ly bồi dưỡng tự nhiên kém, Hạ thị vốn mang theo ánh mắt bắt bẻ bước cũng tìm khuyết điểm.

 

Ôn Đình Trạm tiếp đón Liễu lão nhân t.ử và Liễu Hợp Triều, Dạ Dao Quang tự nhiên tiếp đón Hạ thị và phu nhân của Liễu Hợp Triều là Tạ thị, Tạ thị là một nữ t.ử trông vô cùng dịu dàng hiền huệ.

 

“Ngươi ngày thường cũng ăn mặc như thế ?” Hạ thị nhận lấy chén từ nha , uống một ngụm, đặt chén xuống Dạ Dao Quang một bộ nam trang.

 

“Có gì ?” Dạ Dao Quang hỏi.

 

“Có gì ?” Hạ thị nhíu mày, “Ngươi một nữ nhi gia, vì nữ giả nam trang học ở thư viện nam t.ử?”

 

“Liễu tam lão phu nhân, điều , và Trạm ca nhi lớn lên trong gia đình nghèo khổ, đừng chúng hiện giờ sống tồi, nhưng lúc gian nan nhất, cháo loãng còn thể soi bóng .” Dạ Dao Quang đạm thanh , “Trạm ca nhi là do một tay chăm sóc, thư viện lúc tuổi còn nhỏ, nếu theo chăm sóc , chẳng lẽ còn trông chờ khác chăm sóc ?”

 

Mày Hạ thị càng nhăn càng lợi hại.

 

Dạ Dao Quang cũng sắc mặt bà : “Con , thể hưởng thụ ai mà hưởng thụ, tam lão phu nhân ngài đúng ?”

 

“Nhàn tỷ nhi chính là dạy dỗ ngươi như ?” Hạ thị lạnh giọng chất vấn, “Chính là dạy dỗ ngươi chuyện với trưởng bối như ?”

 

Nhàn, chính là khuê danh của Liễu thị.

 

Dạ Dao Quang : “Lão phu nhân chẳng lẽ , mới mười tuổi mẫu qua đời? Về phần đối với trưởng bối giữ lễ thế nào, mẫu thật đúng là dạy , chúng là con nhà nông thôn lớn lên gì cầu kỳ, trong nhà cũng trưởng bối gì, mẫu và phụ đều là rộng rãi, cũng gò bó chúng , chẳng lẽ lão phu nhân cảm thấy thật trả lời ngài, chỗ thất lễ? Nếu , xin ngài bao dung, cái gì cũng thiếu, chính là thiếu giáo dưỡng, bởi vì ai giáo dưỡng.”

 

“Ngươi càn!” Hạ thị bỗng nhiên dậy, giận dữ trừng mắt Dạ Dao Quang.

 

“Mẹ, Dạ cô nương tính tình thẳng thắn, con thấy là một đứa trẻ .” Tạ thị vội vàng hòa giải, “Tuy lời chút thẳng, nhưng cũng đều là lời thật, vẫn còn là trẻ con, vả năm năm nay nàng chăm sóc, Trạm ca nhi khỏe mạnh như ?”

 

Sắc mặt Hạ thị lúc mới hơn một chút: “Nếu chính ngươi cũng chỗ đủ của , ngày mai đưa một ma ma cho ngươi, để bà dạy ngươi quy củ, ngày thường ngươi việc gì cứ lời bà , tuy ngươi tuổi lớn, nhưng chỉ cần chịu khổ, bây giờ bắt đầu học cũng muộn.”

 

“Lão phu nhân, của ngài vẫn là tự giữ dùng , chúng giúp đỡ, hiện giờ cũng cần ngoài đến khoa tay múa chân.” Dạ Dao Quang trực tiếp lạnh lùng lên, “Trong phủ còn việc, tiếp lão phu nhân và đại thái thái nữa, hai vị cứ tự nhiên.”

 

Nói xong, Dạ Dao Quang liền xoay trực tiếp bỏ . Nàng là nữ t.ử cụp mi rũ mắt của thời đại , nàng sợ nàng thêm nữa, sẽ nhịn mà nổi giận, từng ai ở mặt nàng vênh váo hất hàm sai khiến như , tôn quý như Tiêu Sĩ Duệ và Ấp Thành công chúa từng, cường đại như Thiên Cơ chân quân, Vân Lạp chân nhân từng. Một lão phụ nhân tự cho là đúng, coi là một mâm đồ ăn?

 

Bên Dạ Dao Quang ngoài, bên Ôn Đình Trạm và Liễu lão gia t.ử chuyện cũng mấy vui vẻ.

 

“Ngươi rốt cuộc thế nào mới bằng lòng dừng tay?” Liễu lão thái gia trực tiếp thẳng vấn đề hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/que-phi-thien-ha/chuong-567-mo.html.]

“Lời của lão gia t.ử học sinh hiểu.” Ôn Đình Trạm đạm thanh , “Từ Liễu nhị lão gia bắt đầu, đó là Liễu gia các nơi chốn tìm học sinh thoải mái, đến chỗ lão gia t.ử trở thành học sinh chịu dừng tay?”

 

Ánh mắt Liễu lão thái gia sâu hơn, một năm gặp, ông dường như già ít: “Liễu gia từ nay về , liên quan gì đến ngươi, ngươi sẽ dừng tay?”

 

“Ha ha ha ha…” Ôn Đình Trạm một trận lạnh, “G.i.ế.c thì đền mạng, lão gia t.ử, nhà Liễu các hại c.h.ế.t.”

 

“Nó là con gái Liễu gia, mạng của nó là Liễu gia cho, Liễu gia cho dù thu thì thế nào?” Liễu lão gia t.ử trầm giọng , “Huống chi, ngươi hại Liễu gia hai mạng , còn đủ?”

 

“Không đủ.” Ánh mắt lạnh băng của Ôn Đình Trạm chút yếu thế , “Cho dù các một mạng đền một mạng, tính cả Liễu Hợp Bằng và Liễu Cư Hành cũng chỉ mới hai , mà cha , và em trai là ba mạng .”

 

Còn Dao Dao, những lời Ôn Đình Trạm .

 

“Ôn Duẫn Hòa, ngươi đừng khinh quá đáng, cái c.h.ế.t của cha ngươi cũng đổ lên đầu Liễu gia chúng ?” Liễu lão gia t.ử gầm lên.

 

Ánh mắt Ôn Đình Trạm chợt lóe: “Xem , lão thái gia còn nguyên nhân cái c.h.ế.t thật sự của cha , chỉ thể thành ý của ngài đủ, ngài vẫn là trở về điều tra rõ ràng minh bạch hãy tìm chuyện.”

 

Người nhà Liễu, nếu từ đầu cứ tâm bình khí hòa đến tìm chuyện kết thúc, ngại chỉ nhắm hung thủ cuối cùng, từ đây cùng Liễu gia như xa lạ, nhưng họ đầu tiên là ức h.i.ế.p, hiện giờ sợ, mới hạ thấp tư thái, vẻ như họ mới là hại.

 

“Ngươi ý gì?” Liễu lão thái gia Liễu Hợp Triều mới hỏi.

 

“Ý mặt chữ.” Ôn Đình Trạm duỗi tay nâng chén lên.

 

Đây là ý bưng tiễn khách, nhưng mục đích đạt , Liễu lão gia t.ử , Liễu Hợp Triều thấy chỉ thể thấp giọng ghé tai giải thích bên tai Liễu lão gia t.ử.

 

Bên Dạ Dao Quang khỏi phòng, liền đến lưng thủy tạ trong hoa viên, dựa lan can mà ngắm, gió đầu đông nhẹ nhàng thổi qua, nàng một bộ váy lụa mỏng, trong gió nhẹ bay, cùng với những chiếc đèn l.ồ.ng treo cao mái hiên tôn lên, Tạ thị đuổi theo một bước thiếu nữ đài thủy tạ, nàng an an tĩnh tĩnh đó, một loại phong hoa tuyệt đại mà bà từng thấy.

 

Vẻ mà thiếu nữ nên nàng đều , hơn nữa còn một tay bản lĩnh quỷ thần khó lường, nữ công trù nghệ của nàng thứ đều kém, một thể sáng lập gia nghiệp lớn như hiện giờ, bao nhiêu đích trưởng nữ đại gia tộc tỉ mỉ dạy dỗ cũng bản lĩnh , đối với Dạ Dao Quang bà nghi ngờ gì là từ trong lòng tán thưởng.

 

“Dạ cô nương.” Tạ thị để hai nha lối hành lang dài, một lên .

 

“Đại thái thái.” Liễu Hợp Triều trong thế hệ thứ ba của Liễu gia hàng đầu, cho nên Tạ thị là đại thái thái.

 

“Dạ cô nương, chúng thể chuyện ?” Tạ thị đối với Dạ Dao Quang ôn hòa mà mất khách khí.

 

“Đại thái thái nếu thấy gió ở đây lớn, mời .” Dạ Dao Quang chiếc ghế dài lan can mặt, cũng từ chối.

 

(Hết)

 

 

Loading...