Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 568: Khó Bề Phân Biệt
Cập nhật lúc: 2026-01-25 14:20:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ thị cũng vẻ, liền xuống, Dạ Dao Quang cũng bên cạnh bà.
“Còn từng đích cảm tạ Dạ cô nương, nếu Dạ cô nương mở miệng nhắc nhở, chỉ sợ chịu một trận tội lớn.” Mắt Tạ thị lộ vẻ cảm kích.
Dạ Dao Quang Tạ thị chỉ là chuyện năm Liễu Hợp Triều đến tìm họ, tìm nàng tính một quẻ, quẻ minh di ngày giáp thần, thê t.ử tổn hại, nàng vì Liễu Hợp Triều lời quá đáng, ngược còn truyền lời nhắc nhở họ, cho nên cũng báo đáp , nhắc nhở Liễu Hợp Triều thêm một câu.
“Đại thái thái cần cảm tạ, cho dù nhắc nhở, đại thái thái cũng sẽ gặp trắc trở lớn.” Quẻ tượng cho thấy Thanh Long bang đỡ, Tạ thị sẽ hữu kinh vô hiểm.
“Nếu Dạ cô nương nhắc nhở, tự nhiên là tính mạng vô ưu, nhưng ai thương chứ? Cho nên vẫn đa tạ Dạ cô nương.” Tạ thị mỉm , “Ta sinh ở Mân Nam Tạ thị, cũng từng gặp ít kỳ nhân dị sự, tổ phụ đối với chuyện hứng thú, thậm chí chuyên nghiên, nhưng là đầu tiên thấy trong giới một nữ nhi gia trẻ tuổi như cô, còn bản lĩnh lớn như .”
“Thế gian các môn các đạo luôn những thiên phú hơn .” Dạ Dao Quang trả lời chung chung.
“Cho nên, từ khi chuyện đó linh nghiệm, vẫn luôn tò mò cô là như thế nào.” Tạ thị , cẩn thận Dạ Dao Quang một phen, mới , “Ngoài dự đoán, vốn tưởng rằng Dạ cô nương hẳn là một thâm trầm, ít lời, chút quái gở.”
[Fixed]: Dạ Dao Quang khỏi mỉm : “Đại thái thái nghĩ như cũng là lẽ thường, trong giới của chúng , đa đều như thế, một bộ phận còn thì vẻ cao thâm, xảo thiệt như liên, nhưng loại nếu thật sự bản lĩnh lớn, thì bộ là hạng thần côn hơn kém.”
“ .” Tạ thị gật đầu, “Ta đến tìm cô, ngoài việc đích bày tỏ lòng ơn, còn một chuyện với cô.”
“Đại thái thái mời .” Dạ Dao Quang nghiêm túc thái độ, bởi vì nàng cảm giác, Tạ thị chuyện chính.
“Là về chuyện của tiểu cô.” Tạ thị liếc sắc mặt Dạ Dao Quang, thấy nàng phản ứng gì lớn, mới tiếp, “Năm phu quân về phủ đem chuyện cái c.h.ế.t của tiểu cô báo cho , một năm nay vẫn luôn theo mẫu ở nhà cũ chăm sóc phụ , cũng phụ lòng phu quân gửi gắm, tra một ít manh mối.”
Dạ Dao Quang gì, mà là nghiêm túc lắng .
“Chuyện , cực kỳ phức tạp.” Tạ thị nhíu mày nghĩ nghĩ mới , “Năm đó mẫu phái đưa tùng bách cho tiểu cô, đưa là tâm phúc của mẫu , c.h.ế.t bệnh năm năm .”
“Năm năm ?” Mắt Dạ Dao Quang nhíu , Liễu thị cũng qua đời năm năm .
“Phải, năm năm .” Tạ thị gật đầu, “Ta và phu quân đều phái tra, cái c.h.ế.t của gì kỳ lạ, vả lúc sinh thời chắc chuyện .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/que-phi-thien-ha/chuong-568-kho-be-phan-biet.html.]
“Không ?” Dạ Dao Quang sửng sốt, nhưng nàng tin Tạ thị dối, khác với Liễu Cư Yến, so với những khác trong Liễu gia, Liễu thị là em gái ruột của Liễu Hợp Triều, Dạ Dao Quang tin Liễu Hợp Triều nhất định cũng giống như họ ai mới là thật sự hại c.h.ế.t Liễu thị.
“Ta và phu quân liền âm thầm điều tra những thiết qua năm đó, liền tra trong phòng của ngũ .” Liễu thị phổ cập cho Dạ Dao Quang một chút về nhân viên Liễu gia, “Ngũ chính là đích nữ của đại bá, lớn hơn tiểu cô một tuổi, hai xưa nay hòa thuận, khi ngũ xuất giá cũng trở thành của hồi môn của nhị , thời gian đó, ngũ thường xuyên mang theo về nhà đẻ, nhưng dù cũng là chuyện của đại phòng, chúng cũng tiện hỏi nhiều, nhưng qua đời hai năm .”
“Đều c.h.ế.t?” Mày Dạ Dao Quang nhăn , “Vị cô thái thái gả đến ?”
Tạ thị Dạ Dao Quang hỏi như , liền tán thưởng , Liễu gia ngũ cô thái thái một giới nữ lưu, tự nhiên thể nào gặp như , chuyện như , ai cũng như Sở tam nương thể gặp đại vận, thời đại tu luyện, kỳ môn ít, nhưng họ càng thích độc lai độc vãng, theo đuổi danh lợi cũng nhiều, ít theo đuổi danh lợi cơ bản đều là gà mờ.
Người tu luyện chân chính đều , nhân quả luân hồi vô tận, liên lụy đến nhân sự càng nhiều, nhân quả báo ứng cũng càng nhiều, vô cùng cản trở tu luyện, nhưng cũng những là tu luyện, mà là kỳ môn dị sĩ đơn thuần. Loại đều vô cùng cao ngạo, tuy phận của liễu ngũ cô nãi nãi thấp, nhưng một nội trạch phu nhân, tiếp xúc với ngoại nam như dễ dàng, nếu thật là do liễu ngũ cô nãi nãi , tất nhiên thông qua nhân mạch của nhà chồng, đây mới là nguyên nhân Dạ Dao Quang hỏi vấn đề , thể nghĩ thông nguyên nhân , chứng tỏ Dạ Dao Quang đối với nội trạch vô cùng quen thuộc, đây là một điều kiện cần thiết của một chủ mẫu đủ tư cách.
“Ngũ lúc gả đến Tề gia ở Ứng Thiên, phu quân tra lên cũng thuận tay hơn, chúng thể xác định dù là ngũ Tề gia đều từng tiếp xúc qua địa sư.” Tạ thị vô cùng chắc chắn, nghĩ đến chuyện họ nhất định vô cùng cẩn thận điều tra xác nhận.
“Không lẽ bên cạnh ngũ cô nãi nãi còn là của bà ?” Dạ Dao Quang nghĩ, nếu là khả năng , thì thật sự phức tạp, c.h.ế.t, điều tra lúc sinh thời rốt cuộc là của ai.
“Phu quân cũng suy đoán như .” Tạ thị thở dài , “Ngũ dù cũng là nội trạch, cài một bên cạnh nàng giá trị cũng lớn, vả theo ngũ của hồi môn, là vì Liễu gia mà cài , cho nên tra lên cực kỳ tốn công. , Liễu gia thật đúng là ai nhất định đưa tiểu cô chỗ c.h.ế.t, nếu là đại bá và tổ phụ, sẽ đợi đến năm năm mới hạ thủ.”
“Ta .” Dạ Dao Quang gật gật đầu, Liễu Cư Mân hoặc là Liễu lão nhân nếu thật sự cảm thấy Liễu thị sống đời là sỉ nhục của Liễu gia, nhất định Liễu thị c.h.ế.t, tuyệt đối sẽ cách lâu như mới hạ thủ, nếu ở quận Dự Chương là sợ nghi ngờ, thì Liễu thị trở về thôn Đỗ gia gần mười năm mới hạ thủ cũng nên.
“Ta và phu quân còn sẽ tra tiếp, lẽ trong lúc chỗ chúng sơ suất, nếu tin tức tất nhiên sẽ thông báo cho cô.” Tạ thị , liền lên, “Thời gian còn sớm, về .”
Dạ Dao Quang tự đưa Tạ thị khỏi tiểu tạ, bà con dâu, thể nào để chồng ở một bên quá lâu, cho dù bà tìm cớ đến tìm , cũng chừng mực.
Tiễn Tạ thị , Dạ Dao Quang cũng trở về ứng phó Hạ thị, mà là cúi đầu suy nghĩ về tin tức Tạ thị mang đến, bất tri giác liền xuất thần, ngay cả Ôn Đình Trạm xuất hiện lưng nàng lúc nào cũng .
Mãi cho đến khi nàng lấy tinh thần, thấy trong ao nhỏ thủy tạ thêm một bóng ngược, mới đem ánh mắt dừng ở bóng ngược, cùng Ôn Đình Trạm đối diện: “Đứng bao lâu , càng ngày càng vô thanh vô tức.”
“Vừa đến một lát, thấy nàng xuất thần liền quấy rầy.” Ôn Đình Trạm nhẹ nhàng , “Vừa mới nghĩ gì ?”
(Hết)