Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 814: Mộng Tầm

Cập nhật lúc: 2026-01-25 14:31:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ta cũng là a!

 

Năm chữ ánh mắt Dạ Dao Quang ngưng , nàng bình tĩnh thê t.ử của Cô Mông.

 

Thê t.ử Cô Mông phảng phất hiểu nghi hoặc của Dạ Dao Quang, khóe môi nàng nhẹ nhàng nhếch lên: "Dạ cô nương nếu tới, hãy tiểu phụ nhân kể cho một câu chuyện xưa ?"

 

Dạ Dao Quang vốn dĩ tới tìm hiểu tình hình, tự nhiên là gật đầu: "Ngươi ."

 

"Tên thật của là Mộng Tầm..." Mộng Tầm châm thêm cho Dạ Dao Quang, từ từ kể câu chuyện của nàng.

 

Hóa mười lăm năm , Mộng phủ ở Trường Thanh huyện thể ai , , là phú thương lớn nhất Trường Thanh huyện. Mộng lão gia của Mộng phủ chỉ một cô con gái tên là Mộng Oánh. Mộng Tầm tỷ , cũng chẳng đường biểu tỷ của Mộng Oánh, chỉ là nô tỳ của Mộng Oánh, hơn nữa còn là gia sinh t.ử (con của hầu sinh trong phủ). khi Mộng Tầm còn nhỏ, phụ nàng - một thuộc hạ đắc lực của Mộng lão gia - hy sinh dũng để bảo vệ Mộng lão gia trong một ngoài gặp sơn tặc.

 

Mẫu của Mộng Tầm khi tin dữ thì chịu đả kích lớn, đến hai năm liền buồn bực mà c.h.ế.t. Mộng Tầm bốn tuổi bơ vơ nơi nương tựa. Mộng lão gia lòng mang áy náy, nhận Mộng Tầm nghĩa nữ, nuôi dưỡng như tiểu thư, nhưng Mộng phu nhân ghét bỏ xuất của Mộng Tầm, ầm ĩ dữ dội. Cuối cùng Mộng lão gia đặt tên cho Mộng Tầm, ban cho họ của chủ gia, để nàng nha bên cạnh Mộng Oánh. Phàm là Mộng Oánh gì thì nàng cũng cái đó. Mộng Oánh từ nhỏ lớn lên cùng Mộng Tầm, tình cảm cũng thâm hậu. Hai cơ hồ là khuê mật gì giấu , nhưng tính cách trái ngược . Mộng Oánh chút điêu ngoa tùy hứng, tính tình phóng khoáng, còn Mộng Tầm lẽ vì ăn nhờ ở đậu nên phá lệ ngoan ngoãn ôn nhu.

 

Khi Mộng Oánh bảy tuổi, Mộng phu nhân m.a.n.g t.h.a.i nữa, nhưng năm khó sinh, mẫu t.ử đều giữ . Khi Mộng Oánh mười tuổi, Mộng lão gia tục huyền, nhưng vị phu nhân vẫn luôn mang thai. Sau đó Mộng lão gia nạp mấy phòng thất, nhưng chờ đến khi Mộng Oánh cập kê đều từng thêm con cái. Mộng lão gia chỉ đành coi như duyên con cái, bắt đầu tính toán cho tương lai. Mộng Oánh là đứa trẻ thích giả trang nam nhi, múa đao múa kiếm, yên để xem sổ sách. Cuối cùng, ông chỉ thể lui mà cầu tiếp theo, tìm kiếm một thể chế ngự nàng, xuất bình phàm nhưng nghị lực, bản lĩnh để ở rể.

 

Mộng lão gia trúng Cô Mông, lúc mới mười tám tuổi. Khi Cô Mông chẳng những xuất bần hàn, trong nhà cha , ngay cả một thích cũng , còn co dãn , vô cùng chí tiến thủ, ngày thường kiếm tiền đều tích cóp mua sách vở, ngày nghỉ cũng sẽ đến thư viện tạp vụ chỉ cầu giảng, ông càng vô cùng hài lòng. Để Cô Mông ngoan ngoãn ở rể Mộng phủ, Mộng lão gia lén lút ít động tác nhỏ, tỷ như c.h.ặ.t đứt con đường sách của Cô Mông, Cô Mông mất việc, một loạt hành động suýt nữa bức Cô Mông đường cùng.

 

Mộng lão gia lòng tràn đầy tính kế, thậm chí sắp xếp cho con gái ngẫu nhiên gặp gỡ Cô Mông, đưa con gái đến mặt Cô Mông đang đói ngất nền tuyết. Đáng tiếc, cô con gái "thiện lương" trong lòng Mộng lão gia chẳng thèm liếc Cô Mông một cái. Ngược , Mộng Tầm - luôn như hình với bóng cùng Mộng Oánh - thấy thiếu niên thở thoi thóp nhưng ý chí cầu sinh phá lệ mãnh liệt, dù nên lời vẫn dùng đôi mắt khát cầu nàng, liền chạy xa mời hai đến cứu Cô Mông , hơn nữa còn đưa tiền phòng ít ỏi của cho hai , chỉ Cô Mông là họ hàng của nàng, nàng là nha Mộng phủ, hy vọng bọn họ chăm sóc Cô Mông t.ử tế. Những việc rơi trong mắt Mộng lão gia, ông chỉ cho rằng đều là Mộng Oánh phân phó Mộng Tầm . Trong lòng vui mừng, ông cũng mở rộng phương tiện cho Mộng Tầm nhiều khỏi phủ thăm Cô Mông vì sợ những kẻ cầm tiền mà bằng mặt bằng lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/que-phi-thien-ha/chuong-814-mong-tam.html.]

 

Bởi vì Mộng Tầm thường xuyên thăm hỏi, nàng và Cô Mông dần dần trở nên thiết. Từ từ, Mộng Tầm thiếu niên chí khí hấp dẫn, nàng phương tâm ám hứa. Cô Mông nghĩ đến là một tên tiểu t.ử nghèo, ban đầu chút tự ti, Mộng Tầm chủ động thẳng thắn nàng là nha Mộng phủ, vẫn là tiện tịch, nếu Cô Mông chê nàng, nàng liền bán cho Mộng phủ, đến lúc đó xin lão gia chủ cho bọn họ.

 

Cô Mông từng vô cùng bài xích việc bán , bằng cũng đến mức Mộng lão gia bức đến nước . Cho dù Mộng lão gia là phú hộ nhất Trường Thanh huyện, nhưng rốt cuộc một tay che trời, Cô Mông nếu nguyện ý bán , đến nỗi rơi cảnh chật vật như ? đó, do dự mãi, rốt cuộc quyết định vì Mộng Tầm mà bán , nhưng ký là văn khế cầm cố, thà rằng thiếu tiền công, cũng giữ cho tôn nghiêm cuối cùng.

 

Mộng lão gia một lòng chỉ nghĩ đến con gái , xem nhẹ việc Mộng Tầm sinh cùng năm với con gái . Trong mắt Mộng lão gia, Mộng Tầm chung quy bất quá chỉ là một nha , căn bản trong sự cân nhắc. Đàn ông đối với những việc vốn dĩ chút thần kinh thô. Cho nên, ông chỉ cho rằng Cô Mông rốt cuộc cũng chịu cúi đầu.

 

Vốn dĩ Mộng lão gia cũng định bồi dưỡng Cô Mông vài năm, cho nên nhiều chuyện cũng chọc thủng. Mãi đến khi Cô Mông phủ , Mộng Oánh một nữa trộm cuộc chuyện giữa Mộng lão gia và kế mẫu. Nàng ban đầu đối với Cô Mông kén cá chọn canh, nhiều khó dễ đều Cô Mông nhịn xuống. Nàng Cô Mông là vì Mộng Tầm mới nhẫn nại nàng, liền âm thầm cảm thấy Cô Mông thật sự như phụ , vì thế dần dần chẳng những bài xích Cô Mông, ngược coi Cô Mông như vật sở hữu của .

 

Người đầu tiên phát hiện tình cảm của Mộng Oánh đối với Cô Mông chính là Mộng Tầm. Nàng đau lòng đến tột đỉnh, nhưng nàng là nha , mà Mộng Oánh là chủ t.ử của nàng. Nàng bắt đầu trốn tránh Cô Mông, cho đến khi Cô Mông ép buộc sự thật. Cô Mông lập tức kéo nàng quỳ mặt Mộng lão gia cầu thành .

 

Lúc Mộng Oánh lúc trốn ở thư phòng Mộng lão gia, vốn là để thương nghị hôn sự của nàng và Cô Mông, nghĩ tới những lời của Cô Mông. Nàng lập tức giận thể át, cảm thấy đối đãi như tỷ ruột thịt cùng đàn ông của cùng phản bội . Lập tức lửa giận che mờ hai mắt, suýt nữa hạ sát thủ với Mộng Tầm, mà sự nhẫn nại của Cô Mông cũng tới giới hạn, vì bảo vệ Mộng Tầm mà đả thương Mộng Oánh. Mộng lão gia tức giận suýt nữa phát bệnh.

 

Chuyện lập tức giằng co. Sau đó kế mẫu của Mộng Oánh hiến kế cho Mộng lão gia, giả vờ đáp ứng hôn sự của Cô Mông và Mộng Tầm, đồng thời cũng đính hôn Mộng Oánh cho cháu trai của bà , chờ đến ngày đại hôn sẽ di hoa tiếp mộc. Kết quả, kế mẫu Mộng lão gia sớm đ.á.n.h chủ ý gia sản trong nhà, chính là cháu trai cưới Mộng Oánh. Mộng Oánh phát hiện phút ch.ót, kế mẫu sợ hãi hưu bỏ, liền tất cả những việc đều là do Mộng Tầm nắm thóp bà bức bà . Mộng Oánh giận dữ, liền ngày Mộng Tầm và Cô Mông thành hôn, chuốc độc Mộng Tầm, hơn nữa còn bỏ xác nơi hoang dã.

 

Mà ngày thành hôn đó, thấy tân nương là Mộng Oánh, Cô Mông bóp cổ Mộng Oánh mới bức chân tướng. Khi tìm xác Mộng Tầm, xác nàng thấy . Cô Mông vì thế hận thấu xương Mộng phủ, Mộng phủ, dùng mười năm biến Mộng phủ thành Cô phủ, báo thù xong tâm như tro tàn chuẩn kết liễu tàn , gặp một tuyệt sắc mỹ nhân, thể kể rành mạch từng chút một về và Mộng Tầm.

 

Hóa khi c.h.ế.t, xác Mộng Tầm ném rừng hoang, lúc gặp một thụ yêu gặp nạn suýt nữa hồn phi phách tán. Thụ yêu vì bảo mệnh liền mượn thể nàng, đó suốt mười năm nàng cùng thụ yêu một quỷ một yêu ở chung, trưởng thành c.ắ.n nuốt đối phương, thành công đương nhiên là Mộng Tầm.

 

 

Loading...