Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 867: Cầu Hôn
Cập nhật lúc: 2026-01-25 14:32:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dựa theo lời Lưu cô cô, Lưu cô cô chỉ một khuôn mặt?” Khóe môi Ôn Đình Trạm nhẹ dương, “Trong lòng Lưu cô cô sẽ coi bản quan là chủ t.ử đầu tiên?”
“Nô tỳ cho tới bây giờ vẫn chỉ một khuôn mặt.” Lưu cô cô , “Nếu đại nhân đặt nô tỳ ở bên phu nhân hầu hạ, chủ t.ử đầu tiên của nô tỳ vĩnh viễn là phu nhân.”
“Hảo, Lưu cô cô quả nhiên là thông minh, bản quan lưu ngươi ở trong phủ.” Ôn Đình Trạm gật đầu, “Ngươi liền tạm thời hầu hạ Lôi cô nương.”
“Đa tạ Thiếu gia, đa tạ Phu nhân.” Lưu cô cô như trút gánh nặng dập đầu một cái.
“Lưu cô cô, thể cho sinh thần bát tự của ngươi ?” Nếu Ôn Đình Trạm đáp ứng lưu , Dạ Dao Quang tự nhiên sẽ phủ định Ôn Đình Trạm ở loại chuyện . Nàng mới vẫn luôn xem tướng mạo Lưu cô cô, phản cốt ẩn chứa ác ý, nhưng của nàng cần thiết rõ mệnh đối phương.
“Nô tỳ sinh giờ Dần một khắc ngày Mậu Thìn tháng Bính Thìn năm Mậu Dần.” Lưu cô cô chút do dự.
Dạ Dao Quang gật gật đầu, liền theo Ôn Đình Trạm rời . Lưu cô cô chút già nua, chỉ lớn hơn Dạ Dao Quang một giáp, năm nay mới ba mươi lăm tuổi, thoạt gần bốn mươi.
Trước khi ngủ Dạ Dao Quang tính mệnh cho Lưu cô cô, phát hiện dấu hiệu bất lợi cho bọn họ, mới an tâm ngủ hạ. Ngày thứ hai, giống như thường lui tới, Dạ Dao Quang tiễn Ôn Đình Trạm , tu luyện xong, tính toán cho Ôn Đình Trạm mấy bộ xiêm y, mới kiểm kê xong vải dệt trong nhà kho.
Vương Mộc liền với Dạ Dao Quang: “Cô nương, Đại thái thái phủ Công Bộ Thượng thư dẫn theo con trai tới cửa đáp tạ.”
Kia chẳng là Quan Chiêu cùng nương của Quan Chiêu ? Từ khi vụ án phân thây kết thúc, những nhân gia liên quan lúc đều tặng lễ vật tới tỏ vẻ lòng ơn, nhưng tự tới cửa. Lại nghĩ tới cuối cùng Quan gia tự tới đáp tạ. Bất quá Quan Chiêu, cây độc đinh chính là do Ôn Đình Trạm vớt , về tình về lý cũng nên tự tới cửa, nhưng bọn họ sẽ lúc Ôn Đình Trạm ở trong phủ a.
“Mau mời.” Trong lòng tuy rằng buồn bực, nhưng Dạ Dao Quang vẫn đạo lý gặp.
Nàng sửa sang một chút liền sảnh ngoài. Quan Đại thái thái cũng mới hơn ba mươi tuổi. Lệnh Dạ Dao Quang ngoài ý chính là Quan Chiêu thế nhưng thoạt bất quá mười lăm mười sáu tuổi, hơn nữa hẳn là cố ý thu thập một phen, thoạt mi thanh mục tú, còn tưởng loại như lời đồn. Bất quá căn cứ lịch sử thành danh của , hẳn là dung mạo vẻ non nớt, ít nhất cũng nên đến tuổi nhược quán.
“Quan Đại thái thái.” Dạ Dao Quang hành lễ , là vãn bối đối với trưởng bối.
“Ôn phu nhân mau đừng như , sớm nên tới, nhưng tên tiểu t.ử thúi từ khi về nhà liền vẫn luôn phát sốt, mang theo thần sắc bệnh tới gặp ân nhân luôn là , hôm nay mới đỡ chút, cho nên vội vàng tới cửa cảm tạ Ôn đại nhân.” Quan Đại thái thái vội vàng cảm kích , “Lần nếu Ôn đại nhân, chỉ sợ nhi t.ử của ……”
Quan Đại thái thái đẩy ngã tường trong thời gian , những ngày xưa giao tình bởi vì con trai cũng dính líu mà đối với sự cầu cứu của bà bỏ mặc, khiến bà thương thấu tâm, kinh qua chuyện thấu nhiều sự tình.
“Quan Đại thái thái, hết thảy đều qua, lệnh lang nếu bình an, đại nạn c.h.ế.t, tất hậu phúc.” Dạ Dao Quang khó tránh khỏi an ủi một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/que-phi-thien-ha/chuong-867-cau-hon.html.]
“Ôn phu nhân tuổi trẻ, chuyện cũng thật thấy thiết.” Quan Đại thái thái , “Ta cũng trông cậy tiểu t.ử thể hậu phúc gì, hề trêu chọc tai họa về là .”
Lời Dạ Dao Quang tiện tiếp, vì thế : “Quan Đại thái thái mau mời .”
Sau khi Quan Đại thái thái xuống, liền trừng mắt Quan Chiêu một cái: “Còn mau chào hỏi Ôn phu nhân.”
“Quan Chiêu gặp qua Ôn phu nhân, đa tạ Ôn đại nhân cùng Ôn phu nhân tay tương trợ, ân tình , Quan Chiêu tất nhiên sẽ khắc ghi trong lòng.” Quan Chiêu phi thường chính thức và chân thành hành lễ với Dạ Dao Quang.
“Quan thiếu gia khách khí, ngoại t.ử nguyên là chịu sự gửi gắm của Triệu đại nhân.” Dạ Dao Quang khách khí .
Rồi đó Quan Đại thái thái cùng Dạ Dao Quang chuyện một lát. Quan Đại thái thái đề điểm cho Dạ Dao Quang những điều thiếu sót của một phu nhân đại thần, cùng với những hạng mục công việc cần chú ý khi nhân tình, mấy thứ phi thường quan trọng. Làm , liền sẽ liên lụy đến trượng phu của chính . Nhắc tới tính cách những phu nhân , Quan Đại thái thái cũng thực đúng trọng tâm, cố tình cất nhắc hoặc là hạ thấp bất luận nào. Dạ Dao Quang đây là một loại phương thức biểu đạt cảm tạ của Quan Đại thái thái. Tuy rằng nàng vô luận nàng cái gì, thông minh như Ôn Đình Trạm đều thể bãi bình, nhưng thể lẩn tránh phiền toái, vì cái gì lưu tâm một chút để tránh , cho nên thực nghiêm túc.
Nói một hồi lâu, mắt thấy dùng cơm trưa, Dạ Dao Quang liền hiệu cho Ấu Ly, giữ Quan Đại thái thái cùng Quan Chiêu dùng bữa, bọn họ cũng chối từ. Khi nàng cùng Quan Đại thái thái chuyện phiếm, Quan Chiêu thực quy củ ở một bên chen , cũng động tác gì.
“Kỳ thật, hôm nay tới, còn một việc thương nghị cùng Ôn phu nhân.” Quan Đại thái thái nhấp một ngụm , mới chút chần chừ mở miệng.
Quan Chiêu vẫn luôn cúi đầu thưởng thức phối sức bên hông cũng ngẩng đầu, Dạ Dao Quang chút nghi hoặc: “Đại thái thái thỉnh giảng.”
“Ta sính Lôi cô nương cho Chiêu ca nhi vợ.” Quan Đại thái thái hít sâu một .
Lông mi dài của Dạ Dao Quang run lên, hai mẫu t.ử : “Đại thái thái, lầm chứ?”
“Ôn phu nhân lầm, Lôi cô nương Bệ hạ đáp ứng giao cho Ôn phu nhân chăm sóc, cho nên mới tới cửa cầu .” Thấy Dạ Dao Quang há mồm , Quan Đại thái thái vội vàng , “Ôn phu nhân chớ nghĩ nhiều, sợ Ôn phu nhân chê , nếu là đổi một tháng , chớ Lôi cô nương thất thường, cho dù là cô nương gia bình thường, lấy phận của nàng cũng sẽ cho phép Chiêu ca nhi cưới nàng vợ. đoạn thời gian , thấu quá nhiều. Chiêu ca nhi vẫn luôn là một đứa trẻ ngoan, chỉ là khi còn bé cùng cha nó…… mới nó biến thành bộ dáng . Nếu nó thành tâm sửa đổi, nhiều năm như cái nương trừ bỏ chê nó chỗ chê nó chỗ , bao giờ từng thuận theo nó một chốc lát. Chuyện của Lôi cô nương, tuy rằng trách nhiệm của một Chiêu ca nhi, nhưng thể trốn tránh. Ta đồng ý, cũng vì tranh thủ chút hư danh gì, mà là Lôi cô nương một đại cô nương nếu vẫn luôn cùng Ôn phu nhân và Ôn đại nhân, khó tránh khỏi nhàn ngôn toái ngữ, hơn nữa Ôn đại nhân cùng Ôn phu nhân tổng thể thật sự chăm sóc nàng cả đời. Nếu đây là nghiệt do Chiêu ca nhi bản tạo , để một nhà chúng tới .”
Quan Đại thái thái đem lời Dạ Dao Quang chặn bộ. Dạ Dao Quang Quan Đại thái thái là thiệt tình, hơn nữa nhất định sẽ đãi Lôi Đình Đình tồi, hơn nữa đáy mắt Quan Chiêu cũng là một mảnh chân thành, nhưng nàng vẫn cự tuyệt: “Đại thái thái, cảm ơn bà vì cùng A Trạm suy nghĩ. Ta cũng kính nể bà thành tâm thành ý tới cửa cầu hôn như thế, cũng tin các sẽ đối xử t.ử tế Đình tỷ nhi. trách nhiệm là một loại gánh nặng, hơn nữa thực trọng. Ta xác định các nguyện ý lưng đeo bao lâu. Sự tình quan hệ đến cả đời Đình tỷ nhi, thể qua loa như thế. Nếu ngày nàng sống bất hạnh, sẽ lương tâm bất an.”
“Ôn phu nhân, ngài như thế nào mới thể tin ?” Quan Chiêu câu thứ hai từ khi cửa tới nay.
Dạ Dao Quang Quan Chiêu: “Để thời gian chứng minh hết thảy . Nếu ngươi nghị lực, kiên trì thấy sự chân thành của ngươi, Đình tỷ nhi thích ngươi, liền đáp ứng.”