Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 889: Đều Lùi Một Bước

Cập nhật lúc: 2026-01-25 14:33:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thiên Cơ chân quân trầm mặc một lát mới : “Khó phân thắng bại.”

 

“Sư thúc cách nào trọng thương, thể vây khốn , nhất là thể vây khốn lâu dài ?” Ôn Đình Trạm hỏi.

 

Thiên Cơ chân quân và Dạ Dao Quang cùng ném ánh mắt nghi hoặc về phía Ôn Đình Trạm.

 

Ôn Đình Trạm liền giải thích: “Sư thúc và Nguyên Đỉnh chân quân hẳn là tuổi tác tương đương, nếu thể, sư thúc thể vây khốn Nguyên Đỉnh cả đời ?”

 

Cả đời là chỉ năm trăm năm đại nạn? Dạ Dao Quang trầm tư, nàng cho rằng Ôn Đình Trạm là loại sẽ để Thiên Cơ sư thúc vì vây khốn Nguyên Đỉnh mà hy sinh chính , vây khốn thậm chí trấn áp Nguyên Đỉnh, cả đời của Thiên Cơ sư thúc e rằng cũng hao tổn đến đại nạn. Ôn Đình Trạm như , rốt cuộc là dụng ý gì?

 

“Có thể.” Thiên Cơ chân quân gật đầu.

 

“Vậy xin sư thúc vây khốn .” Trong đôi mắt đen nhánh sâu thẳm của Ôn Đình Trạm ánh sáng nội liễm b.ắ.n , “Đợi đến khi sư thúc vây khốn , chúng liền thể cùng điều kiện…”

 

Dạ Dao Quang Ôn Đình Trạm , càng ánh mắt càng sáng lên, cuối cùng rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, nam t.ử mày mắt trầm , lời thâm sâu , nàng thản nhiên dâng lên một cảm giác kiêu ngạo.

 

Sự tình đều Ôn Đình Trạm giải quyết, Dạ Dao Quang liền thoải mái ngủ một giấc, đó kéo Ôn Đình Trạm ở Duyên Sinh Quan nhảy nhót lung tung, nàng bây giờ xem là chủ nhân của Duyên Sinh Quan, chứ khách nhân, cho nên cũng câu thúc, Trường Duyên và Thiên Cơ tự nhiên cũng sẽ câu nệ nàng.

 

Chạy một buổi trưa, buổi tối Dạ Dao Quang kéo Ôn Đình Trạm ở Quan Tinh Đài xem , nàng đặc biệt thích Quan Tinh Đài của Duyên Sinh Quan, xem tinh tượng thật là tầm tuyệt hảo, kỳ thật cho dù xem tinh tượng, chỉ xem thôi cũng .

 

Dạ Dao Quang ở Quan Tinh Đài xem , xem đến mức dựa vai Ôn Đình Trạm ngủ , cuối cùng Ôn Đình Trạm ôm về phòng, tuy rằng Ôn Đình Trạm động nàng liền tỉnh, nhưng nàng cứ mặc kệ, mơ mơ màng màng ngủ tiếp, thật sự tỉnh là sáng sớm hôm .

 

Tu luyện xong, đang dùng bữa sáng, phụ t.ử Nguyên Đỉnh nữa đến cửa, trực tiếp Thiên Cơ chân quân mời đến Quan Tinh Đài. Trên Quan Tinh Đài, hai cũng trực tiếp động thủ. Vì để liên lụy vô tội, gây thương vong cần thiết, hai đều khoanh chân xuống, nguyên thần xuất khiếu.

 

Lấy nguyên thần quyết đấu.

 

Người tu vi Nguyên Anh kỳ căn bản thể thấy nguyên thần của tu luyện. cho dù đến tu vi của Dạ Dao Quang, hai nguyên thần Độ Kiếp kỳ giao chiến, Dạ Dao Quang cũng chỉ thể thấy hai luồng ánh sáng ngừng đan xen, va chạm trong trung, căn bản thấy rõ hình thể nguyên thần của Thiên Cơ và Nguyên Đỉnh.

 

Cũng may ngũ hành chi khí hai tu luyện khác , cho nên ánh sáng ngũ hành phát cũng khác , Dạ Dao Quang vẫn thể phân biệt hai . Nhìn hai đang kịch liệt va chạm tóe tia lửa giữa trung, tuy từng tự trải qua trận quyết đấu giữa Hàm U và Hàm Nhược, Dạ Dao Quang cũng thể tưởng tượng nếu Thiên Cơ và Nguyên Đỉnh nguyên thần giao phong, Côn Luân Sơn rốt cuộc sẽ hủy diệt đến mức nào.

 

là phàm nhân, Ôn Đình Trạm thấy gì cả, thậm chí mẫn cảm như , cũng cảm nhận bất kỳ d.a.o động lực lượng nào, đơn giản cũng hiếu kỳ, mà là Nguyên Dịch, con trai của Nguyên Đỉnh, đang một bên, cũng hề để ý đến trận chiến kịch liệt .

 

Dường như cảm nhận ánh mắt của Ôn Đình Trạm, Nguyên Dịch lười nhác liếc mắt một cái, lạnh nhạt dời , mà là khóe môi nhẹ nhàng nhếch lên Dạ Dao Quang: “Dạ cô nương đúng ?”

 

Dạ Dao Quang đột nhiên kịp phòng gọi một tiếng, theo tiếng : “Có gì chỉ giáo?”

 

“Nghe ngươi là con gái của Hư Cốc chân quân.” Nguyên Dịch ý vị thâm trường hỏi.

 

“Là thì ?” Ánh mắt Dạ Dao Quang lạnh lùng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/que-phi-thien-ha/chuong-889-deu-lui-mot-buoc.html.]

“Theo bối phận, ngươi hẳn là cùng lứa với phụ .” Nguyên Dịch đ.á.n.h giá Dạ Dao Quang.

 

“Ta ngươi gì.” Khóe môi Dạ Dao Quang cong lên, đó duỗi tay khoác lấy cánh tay Ôn Đình Trạm, “Đáng tiếc khi trở thành con gái của nghĩa phụ, vị hôn phu danh chính ngôn thuận.”

 

“Một phàm nhân.” Ánh mắt Nguyên Dịch từ xuống đ.á.n.h giá Ôn Đình Trạm một phen, “Ngoài một bộ túi da còn chỗ nào ? Đáng để ngươi đường đường là một đạo quân Luyện Hư kỳ hạ tôn quý.”

 

“Trong mắt , chỗ nào .” Dạ Dao Quang lạnh , “Ngược là ngươi, đúng chỗ nào cả.”

 

Sắc mặt Nguyên Dịch đổi, ánh mắt thâm trầm: “Ngươi chọc giận như , đối với ngươi chỗ gì? Nếu ngươi chán ghét ngươi, thật cũng cần như thế, bởi vì cho dù ngươi nguyện gả, cũng nguyện cưới.”

 

Thật là đủ tự luyến, Dạ Dao Quang trợn mắt lên trời, nàng lười phản ứng .

 

“Thiên Cơ, ngươi đây là ý gì!” lúc , truyền đến một tiếng gầm của Nguyên Đỉnh.

 

Dạ Dao Quang nhanh ch.óng ngẩng mắt lên, liền thấy hai đạo quang mang nhanh ch.óng b.ắ.n trong cơ thể Thiên Cơ và Nguyên Đỉnh, nhanh giữa hai họ liền dâng lên một đạo kết giới, kết giới giống như thực chất ngăn cách họ. Nguyên Đỉnh phảng phất như một con dã thú chọc giận, ngừng công kích kết giới, nhưng hề lay động .

 

“Đây là mệnh chi kết giới.” Sắc mặt Trường Duyên biến đổi.

 

Mệnh chi kết giới, xem tên đoán nghĩa đó là kết giới thiết lập bằng giá sinh mệnh. Trừ phi Thiên Cơ c.h.ế.t, nếu kết giới vĩnh viễn thể phá vỡ. Mà Nguyên Đỉnh, phân cao thấp với Thiên Cơ, tru sát Thiên Cơ, e rằng cũng cùng đồng quy vu tận mới .

 

“Ngươi vây như , ý nghĩa gì!” Không phá vỡ kết giới, Nguyên Đỉnh trừng mắt giận dữ Thiên Cơ, thấy Thiên Cơ một lời, khoanh chân xuống ngược dường như bắt đầu bế quan tu luyện, rõ ràng là định vây cả đời, Nguyên Đỉnh giận dữ, “Ngươi cho rằng như , liền thể ngăn cản bước chân hủy diệt hộ quốc long mạch ?”

 

“Nguyên Đỉnh chân quân, sư thúc cũng ý định ngăn cản ngài.” Ôn Đình Trạm thong thả ung dung mở miệng, “Chẳng qua là cùng Nguyên Đỉnh chân quân một cái ước định lợi cho cả ngài và chúng .”

 

Ánh mắt Nguyên Đỉnh lăng liệt Ôn Đình Trạm.

 

“Nguyên Đỉnh chân quân thể tu luyện đến bây giờ dễ, chân quân tu vi cao thâm, thế gian chịu nổi sự giày vò của chân quân, một chút sơ ý chân quân liền sẽ dính sát nghiệt, cho dù chân quân thật sự đến đế lăng, phương pháp phá giải cấm chú, e rằng cũng còn cơ hội thăng thiên.” Ôn Đình Trạm nhàn nhạt .

 

“Ngươi cũng ít.” Nguyên Đỉnh lạnh lùng .

 

Ôn Đình Trạm khiêm tốn : “Ta chỉ là vì chính , cũng vì mưu lợi cho chân quân mà thôi.”

 

[“Bản quân thử sách lược cùng lợi của ngươi.” Ánh mắt Nguyên Đỉnh lạnh băng.]

 

“Nguyên Đỉnh chân quân chắc hẳn trong lòng hiểu rõ ngài và Thiên Cơ sư thúc căn bản phân thắng bại.” Ôn Đình Trạm dừng một chút, thấy Nguyên Đỉnh phủ nhận mới tiếp tục , “Giao chiến tiếp cũng là vô ích. Nếu Nguyên Đỉnh chân quân nhập thế là thế tất , mà thể thoát khỏi sư thúc, bằng chúng đều lùi một bước.”

 

“Làm thế nào để đều lùi một bước.” Nguyên Đỉnh hỏi.

 

“Nguyên Đỉnh chân quân xuất thế, nhưng thể phái lệnh lang chân quân nhập thế, việc thế tục liền giao cho hậu bối chúng tranh cao thấp. Sư thúc cũng sẽ ngăn cản hành vi của lệnh lang, đều do Dao Dao ứng đối.” Ôn Đình Trạm .

 

 

Loading...