Quẻ Phi Thiên Hạ - Chương 97: Vì Sao Làm Quan
Cập nhật lúc: 2026-01-23 14:57:32
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trọng Nghiêu Phàm , Dạ Dao Quang cầm hộp ngân phiếu ước lượng, đó đôi mày theo thói quen nhướng lên, vẻ định trả , bói toán nhận quẻ kim là đương nhiên, về phần tiền cho thêm cũng liên quan đến nàng, nàng cũng sẽ vì nhận giá cao mà mở rộng cửa cho đối phương, công việc vẫn là công việc.
“Ha ha, Trạm ca nhi, chúng phát tài !” Dạ Dao Quang kéo Ôn Đình Trạm về phòng, ném danh mục quà tặng trong tay cho Ôn Đình Trạm, xuống liền mở hộp .
Bên trong như nàng nghĩ, một xấp ngân phiếu thật dày, tất cả đều là của tiền trang thông dụng quốc, mệnh giá đều là một ngàn lượng một tờ, ước chừng một trăm tờ, cũng chính là mười vạn lượng!
Ba năm tri phủ, mười vạn tuyết hoa ngân.
Nơi nào tiền đến nhanh như nàng? Có tiền , Dạ Dao Quang danh xứng với thực là một đại phú bà, tuy rằng tương đương với ba mươi triệu nhân dân tệ, nhưng sức mua ở đây, so với sáu mươi triệu nhân dân tệ thời hiện đại còn hơn.
“Vạn Thông tiền trang chính là tiền trang của Trọng gia.” Ôn Đình Trạm ngân phiếu trong tay Dạ Dao Quang.
Tiền trang trong lịch sử bắt nguồn từ trung hậu kỳ triều Minh, nhưng ở thời đại từ tiền triều, hiện giờ Nguyên triều hợp thức hóa, xuất hiện hình thức ban đầu của ngân hàng đời .
“Trọng gia thật tiền.” Dạ Dao Quang khỏi cảm thán, tùy tiện chính là mười vạn lượng a!
“Hôm nay một quẻ của , thể kiếm mười cái mười vạn lượng.” Ôn Đình Trạm hiểu nhiều hơn Dạ Dao Quang tưởng tượng, nhiều lúc trong thư viện các loại tin tức vặt, qua tai liền quên, hơn nữa thông minh, thích suy nghĩ, cho nên một điểm là thông, cho dù chuyện hiểu, lật một phen sách sử cũng thể từ điển cố của xưa mà dẫn dắt.
Bản triều thành lập ban đầu, Thái Tổ mở cấm biển gặp trở lực lớn, các hào thương nổi tiếng, cho dù là Văn gia phú khả địch quốc ngày xưa từng ủng hộ Thái Tổ tranh giành thiên hạ cung ứng lương thảo, cũng ủng hộ. Trọng gia lúc đó chỉ là thương hộ hạng ba, nhưng gia chủ đời đó của Trọng gia quyết đoán, liều lĩnh đem bộ gia sản đặt cược ván , kết quả đổi đầy bát đầy chậu, hơn nữa còn Thái Tổ thưởng thức, trong mậu dịch biển mở cửa cho . Tuy rằng mậu dịch biển ngừng gia nhập nhưng đều vượt qua Trọng gia. Điều kỳ lạ nhất là hơn hai trăm năm qua thuyền của Trọng gia từng một tay trở về, cũng vì mà tích lũy cho Trọng gia vô tài phú.
Người Trọng gia chỉ thông minh kiếm tiền, còn , luồn cúi, mắt . Trước khi Thái Tổ băng hà họ đặt cược đúng, tân quân Thánh Tổ hoàng đế một nữa thưởng thức Trọng gia, trao tặng tước hầu, Trọng gia từ chối, nguyện phú gia ông, quyền quý hầu. Thời kỳ Thánh Tổ hoàng đế, Trọng gia phồn vinh đạt đến đỉnh điểm, lui về khi đang đỉnh vinh quang, việc đều lấy Thánh Tổ đầu. Năm đó Ứng Thiên phủ đại tai, Trọng gia tan hết gia tài vì bá tánh. Hiện giờ Trọng gia định cư ở Ứng Thiên phủ, chẳng những vì mà nhận đan thư thiết khoán của Thánh Tổ, càng ở Ứng Thiên phủ bá tánh sâu sắc kính yêu. Ba vị tri phủ Ứng Thiên phủ đều Trọng gia một lời lợi dụng tay bá tánh bãi miễn, đến nỗi bây giờ Trọng gia nghiễm nhiên trở thành đầu Ứng Thiên phủ.
Thục quý phi đương kim sủng ái nhất, chính là tỷ tỷ ruột của Trọng Nghiêu Phàm, mặc dù đối phương là con vợ lẽ, nhưng Trọng Nghiêu Phàm cũng ngầm coi là quốc cữu gia. Có lấy cớ tâu lên Thánh Thượng định tội Trọng Nghiêu Phàm ý đồ gây rối, kim thượng một câu đùa, ngược định phận quốc cữu của Trọng Nghiêu Phàm!
Trọng gia một quan, nhưng Trọng Nghiêu Phàm, vị gia chủ trẻ tuổi nhất mới hai mươi hai tuổi , tuyệt đối là nhân vật thể khuấy đảo Đại Nguyên triều thành tinh phong huyết vũ.
Cũng vì mà nhiều bắt đầu kiêng kỵ Trọng Nghiêu Phàm, tuy rằng Thục quý phi chỉ một con gái, nhưng gối Thục quý phi nuôi một hoàng t.ử. Mười ba cửa hàng ở Giang Nam đột nhiên liên thủ chen chân hải vận, chắc mượn cớ để cảnh cáo Trọng Nghiêu Phàm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/que-phi-thien-ha/chuong-97-vi-sao-lam-quan.html.]
Đối với chính trị sự nhạy bén trời sinh, Ôn Đình Trạm hiểu rõ ý nghĩa đằng .
“Cho nên thiệt.” Dạ Dao Quang sờ sờ ngân phiếu, đó híp mắt.
Trọng Nghiêu Phàm từ chỗ nàng kiếm giá trị lẽ cũng tương đương với những gì cho nàng, nhưng lợi ích sâu xa hơn tuyệt một trăm vạn lượng thể đ.á.n.h giá, cũng vì mà Dạ Dao Quang nhận thẹn với lương tâm.
“Trọng Nghiêu Phàm, là một đối thủ đáng gờm.” Đôi mắt phượng thon dài đen nhánh như trân châu đen của Ôn Đình Trạm chút thâm thúy.
Dạ Dao Quang đang vui vẻ đếm tiền xong bỗng nhiên ngẩng đầu về phía Ôn Đình Trạm, khỏi trợn trắng mắt: “Ta Trạm ca nhi, thể đừng cả ngày giống như một ông cụ non ?”
“Dao Dao, quan.” Ôn Đình Trạm cảm thấy định mục tiêu, tiên tìm hiểu cảnh sinh tồn , cùng với những xung quanh, hơn nữa sớm phân rõ tình thế là cần thiết.
“Phải , quan, !” Dạ Dao Quang gật gật đầu, tuy rằng vì hôn ước với Ôn Đình Trạm, nàng xem tướng mạo của Ôn Đình Trạm, nhưng nàng mệnh cách của Ôn Đình Trạm, Ôn Đình Trạm quan là tất nhiên. Nàng liền hỏi, “Huynh một lòng chỉ nghĩ quan, nhưng nghĩ tới vì quan ?”
Dạ Dao Quang hỏi vấn đề , chẳng qua là chỉ điểm một chút Ôn Đình Trạm, còn nhỏ tuổi chìm đắm trong luồn cúi. Trọng Nghiêu Phàm so với lớn hơn gần một vòng, thế mà suy xét đến chuyện nếu đối địch với Trọng Nghiêu Phàm, quá xa vời ?
“Trước , là mẫu hy vọng quang tông diệu tổ, vì mẫu báo thù.” Ánh mắt Ôn Đình Trạm nghiêm túc Dạ Dao Quang, “Hiện tại chẳng những quan, mà còn đến đỉnh cao quyền thế.”
Rõ ràng còn non nớt như , rõ ràng giọng của còn thanh thúy như trẻ con, nhưng câu chấn động đáy lòng Dạ Dao Quang. Nàng phảng phất thể từ trong thể nhỏ bé của thiếu niên xinh mắt thấy linh hồn vô cùng cường đại, nàng cảm thấy khoác, luôn một ngày, sẽ như lời , ở trung tâm vạn , hưởng thụ vinh quang vô thượng.
“Trạm ca nhi, mục tiêu và ước mơ là chuyện , nhưng cũng trở thành một quyền nô dã tâm bừng bừng.”
Những hao tổn tâm cơ đùa bỡn quyền mưu, tay cầm quyền bính, vô luận thành bại cuối cùng đều là nô lệ của quyền lực, vì quyền lực mà trả giá đẫm m.á.u, chắc vui vẻ.
“Dao Dao, sẽ giữ vững bản tâm, nỗ lực để bao giờ chịu trời phạt.” Ngữ khí Ôn Đình Trạm vô cùng kiên định, “Muội từng nếu tạo phúc cho bá tánh một phương, đó là công đức một phương, nếu tạo phúc cho bá tánh thiên hạ, sẽ công đức vô thượng ? Muội là thê t.ử của , dù bất đắc dĩ việc nghịch thiên, sẽ vì mà tránh kiếp nạn ? Ta lật xem một truyện ký của các nhân vật địa sư, họ đều như các luôn ngũ tệ tam khuyết, nếu nỗ lực cho nhiều giàu an khang, sẽ thể lấp đầy những tiếc nuối trong cuộc đời ? Có một cuộc đời chỉnh.”
Bàn tay đếm tiền của Dạ Dao Quang dừng , nàng cúi đầu, hàng mi dài cong v.út run rẩy, trong mắt chút lệ quang chớp động. Khoảnh khắc đó nàng thật sự cảm động, từng một vì nàng nghĩ đến lâu dài như , cũng từng một với nàng, cho nàng một cuộc đời chỉnh.