Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong - Chương 183

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:03:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Đông Thanh nhíu mày suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng đồng ý: "Vậy cũng , nhưng sự đồng ý của vợ , nếu cô đồng ý, chắc chắn thể lén lút đưa ."

"Được! Tối nay sẽ chuyện t.ử tế với cô , ngày mai cô chắc chắn sẽ đồng ý."

"Đồng ý cái gì ? Đang em ?" Hạ Thanh Thanh từ trong phòng , lời của Cố Dục Hằng.

Cố Dục Hằng với cô: "Không gì, tối sẽ cho em ."

Triệu Đông Thanh một lát cáo từ rời .

Buổi tối, khi Cố Dục Hằng và Hạ Thanh Thanh rửa mặt đ.á.n.h răng xong trở về phòng, Cố Dục Hằng lấy một cuốn sổ tiết kiệm đưa cho Hạ Thanh Thanh.

"Thanh Thanh, đây là tiền tiết kiệm tích cóp trong những năm nhập ngũ, em cầm lấy cất cùng với tiền ."

Đột nhiên nhận một cuốn sổ nhỏ màu đỏ sẫm, Hạ Thanh Thanh còn kịp chuẩn tâm lý, liền thuận tay mở xem, kết quả là mắt trợn tròn ngay lập tức.

Bao nhiêu?

Hơn 7000 đồng?!

Sốc!

Sống chung với Cố Dục Hằng mấy tháng nay, Hạ Thanh Thanh sống giản dị, gần như thấy tiêu tiền bao giờ.

Nhìn con sổ tiết kiệm, Hạ Thanh Thanh còn nghi ngờ ngoài việc giải quyết vấn đề ăn no mặc ấm , từng khoản chi tiêu nào khác .

Nga

7000 đồng ở thời đại là một tiền khổng lồ.

"Lão Cố, tích cóp nhiều tiền ?"

Cố Dục Hằng dáng vẻ tham tiền hề che giấu của Hạ Thanh Thanh, chỉ cảm thấy đáng yêu: "Anh nhập ngũ nhiều năm như , ăn mặc ở đều do đơn vị lo, ngày thường chỗ nào dùng tiền, tiền trợ cấp và tiền thưởng đều gửi tiết kiệm hết."

Hạ Thanh Thanh gấp sổ tiết kiệm , cẩn thận hỏi: "Anh thật sự đưa hết tiền cho em ?"

Cố Dục Hằng dựa đầu giường, gật đầu: "Đều cho em, bây giờ em là quản gia."

"Số tiền em thể tự chi phối ?"

"Đương nhiên thể, nhưng đảo ngân hàng, nếu em mua thứ gì đủ tiền, đảo, chúng ngân hàng rút một ít."

Hạ Thanh Thanh nhào tới hôn lên má Cố Dục Hằng một cái: "Lão Cố, cảm ơn tin tưởng em như ."

Cố Dục Hằng ôm lấy vai cô, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy nụ : "Em là vợ , tin em thì tin ai? Bây giờ em nhà chúng thiếu tiền, em cũng cần lo lắng cho cuộc sống , nếu thì thể ."

Hạ Thanh Thanh mím môi, từ chối : "Công việc hiện tại của em tuy kiếm nhiều, nhưng cũng nhẹ nhàng, em vẫn thích việc để , hơn nữa lão Quách, Tú Hoa tẩu t.ử, Tiểu Uyển tẩu t.ử họ đều đối xử với em, những nấu bếp cũng ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-183.html.]

Hạ Thanh Thanh nửa câu, mắt đảo một vòng, nuốt nửa câu bụng.

"Cũng gì?" Cố Dục Hằng tò mò cô.

Hạ Thanh Thanh cong mắt : "Họ cũng ."

Thật cô định những nấu bếp trẻ tuổi cũng đáng yêu, nhưng lời , lão cán bộ chừng ghen tuông vớ vẩn.

Cố Dục Hằng chấp nhận cách của cô, cảm thấy khí lúc thích hợp, liền đề cập đến chuyện ngày mai về đơn vị.

Vẻ mặt Hạ Thanh Thanh bỗng chốc đổi, đặt mạnh sổ tiết kiệm lên tủ đầu giường, đầu nghiêm túc chằm chằm Cố Dục Hằng: "Lão Cố, là vì em đồng ý chuyện , mới lấy sổ tiết kiệm lấy lòng em đấy chứ."

Cố Dục Hằng ôm cô an ủi: "Em nghĩ gì ? Anh sớm đưa cho em , chỉ là đó quên mất, bận rộn phòng chống bão, hôm nay Lão Triệu đưa tiền trợ cấp cho mới nhớ . Dù em đồng ý về đơn vị, sổ tiết kiệm cũng đưa cho em."

Hạ Thanh Thanh lúc mới thu vẻ mặt vui, nhíu mày : "Anh mới ở nhà dưỡng thương ba ngày, vội vàng về đơn vị gì?"

Cố Dục Hằng đem những lời với Triệu Đông Thanh một với Hạ Thanh Thanh, hai nếp nhăn nhỏ giữa mày cô, cô đang lo lắng cho .

Cố Dục Hằng giơ tay vuốt phẳng giữa mày Hạ Thanh Thanh, dịu dàng : "Em yên tâm , ở đơn vị nhiều trông chừng như , họ sẽ để hành động nguy hiểm nào ."

Hạ Thanh Thanh mím môi lời nào.

Cố Dục Hằng thấy dáng vẻ rầu rĩ của cô, cô vẫn hy vọng ở nhà dưỡng thương, cúi đầu hôn lên ch.óp mũi cô, giọng trầm quyến rũ: "Thanh Thanh, tin ."

Nói xong, hôn lên môi Hạ Thanh Thanh.

Hạ Thanh Thanh định mở miệng trả lời, Cố Dục Hằng chặn .

Môi răng giao hòa, triền miên dứt...

………………

Ngày hôm , Cố Dục Hằng chống nạng, một chân bó bột yên xe đạp của Triệu Đông Thanh, vẫy tay với Hạ Thanh Thanh.

Hạ Thanh Thanh lườm một cái, khi dặn dò Triệu Đông Thanh: "Triệu đồng chí, trông chừng cẩn thận, đừng để chuyện gì vết thương nặng thêm, hôm qua còn tự ở nhà tập hít đất, tức chứ?"

Triệu Đông Thanh gật đầu lia lịa: "Tức chứ! Yên tâm Hạ đồng chí, trông chừng, đảm bảo đưa thế nào sẽ đưa về thế ."

Được Triệu Đông Thanh đảm bảo, Hạ Thanh Thanh mới yên tâm một chút.

Cứ như qua mấy ngày, Cố Dục Hằng liền đến trạm y tế nẹp nhẹ hơn để cố định vết thương.

 

 

Loading...