Hạ Thanh Thanh lạnh lùng kẻ đất: "Hà Tố Quyên, cô nên hiểu cho rõ, bản thảo phát thanh hôm đó do , cũng do duyệt, nó chỉ giao cho để thôi. Cô cứ mù quáng thù ghét khác như , thấy đầu óc cô vấn đề thật ."
"Thì ?! Dù cô cũng chẳng hạng lành gì!" Hà Tố Quyên gào lên, "Lúc đó nếu cô phối hợp với Chu Hiểu Lệ, cô phát hiện chuyện nước xoài là do ? Chẳng cô giật dây thì là gì!"
Lời đổi trắng đen của Hà Tố Quyên khiến Hạ Thanh Thanh nhịn mà bật : "Hà Tố Quyên, đầu óc cô đúng là bệnh thật. Một kẻ thủ ác như cô mà mặt mũi chỉ trích nạn nhân, một tháng giam giữ đúng là quá nhẹ cho cô ."
"Cô tưởng cô là ai? Mà đòi quyết định công an phán thế nào? chỉ một việc sai nhỏ xíu, vốn chẳng cần đưa lên đồn công an, tất cả là do cô và con tiện nhân Chu Hiểu Lệ chịu bỏ qua."
Hạ Thanh Thanh lười đôi co với kẻ điên như Hà Tố Quyên, cô lạnh giọng : " , quyết định công an phán cô thế nào, nhưng bây giờ thể đích đến đồn công an tố cáo cô tội mưu, sát, bất, thành!"
Hạ Thanh Thanh cố ý nhấn mạnh từng chữ cuối cùng.
Hà Tố Quyên sững , giãy giụa điên cuồng hơn: "Cô bậy gì đó! Ai mưu sát cô? chỉ cho cô một bài học thôi, chẳng cô chỉ thương ngoài da thôi ? Cũng giống như Chu Hiểu Lệ lúc , đều là chuyện nhỏ đáng kể, công an cùng lắm chỉ giam thêm một tháng nữa là cùng."
"Hà Tố Quyên, cô ngây thơ quá đấy. Lần với Chu Hiểu Lệ cô dùng nước xoài, còn cô dùng vật sắc nhọn, hơn nữa đều thấy rõ cô nhắm chỗ hiểm của mà đ.â.m, mưu sát thì là gì?"
Trong đám đông đang xem, vài lòng chính nghĩa lập tức phụ họa theo Hạ Thanh Thanh.
" thế, thấy rõ mồn một, cô định g.i.ế.c cô gái đấy."
"Đừng chối cãi, nếu nhờ bộ đội phản ứng nhanh, chắc cú thứ hai cô đ.â.m trúng ."
"Phải đấy, chúng đều chứng , chính tai thấy cô hét lên bảo cô gái ' c.h.ế.t ' mà!"
Hà Tố Quyên trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu, gào lên phản bác: "Mấy láo! Mấy thấy cái gì chứ? cầm d.a.o , chỉ là một mảnh sành vỡ thôi, mà g.i.ế.c !"
Kiều Mộng Lâm hiệu cho Hạ Thanh Thanh tự ấn vết thương, cô lấy một chiếc khăn tay khác, nhặt mảnh sành dính m.á.u đất lên gói .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-252-muu-sat-bat-thanh.html.]
"Đây chính là hung khí, chúng giao nó cho công an."
Tần Dương cũng xốc nách Hà Tố Quyên lôi dậy: "Có hai quân nhân chúng chứng, cô nghĩ công an sẽ tin lời cô ?"
Hà Tố Quyên điên cuồng vặn vẹo , thoát khỏi kìm kẹp của Tần Dương.
"Các cùng một giuộc! Đều hãm hại ! g.i.ế.c , mưu sát! Hạ Thanh Thanh chỉ thương nhẹ thôi, công an thể kết án !"
Tần Dương chẳng màng đến việc Hà Tố Quyên bẩn thỉu, đôi tay như hai gọng kìm sắt khóa c.h.ặ.t cánh tay cô , khiến cô lấy một cơ hội thoát .
"Kết án do cô quyết định, thành thật theo chúng lên đồn công an!"
Đừng Tần Dương ngày thường vẻ hiền lành, chất phác, lúc nghiêm nghị lên cũng đầy khí thế quân nhân. Kiều Mộng Lâm đầu thấy một Tần Dương như , lính trẻ còn vẻ ngây ngô thường ngày, mà toát một luồng uy lực khiến khác nể sợ.
"Kiều đồng chí, chúng chia hai ngả . Cô mau đưa Tiểu Hạ tẩu t.ử đến trạm y tế xử lý vết thương, giải kẻ lên đồn công an để họ tạm giam ." Tần Dương đề nghị.
Kiều Mộng Lâm đang đến ngẩn , tiếng gọi mới sực tỉnh, vội vàng gật đầu: "Được, lát nữa chúng sẽ qua đồn công an tìm ."
"Được." Tần Dương đáp một tiếng, nửa đẩy nửa lôi Hà Tố Quyên về phía đồn công an. Đi một đoạn xa, Hạ Thanh Thanh vẫn còn thấy tiếng Hà Tố Quyên gào kêu oan.
Nga
Kiều Mộng Lâm thấy chiếc khăn tay tay Hạ Thanh Thanh thấm đẫm m.á.u, liền dùng chứng minh quân nhân mượn một chiếc xe đạp của nhân viên bến tàu, chở Hạ Thanh Thanh lao nhanh về phía trạm y tế.
Hạ Thanh Thanh ngờ Kiều Mộng Lâm đạp xe nhanh như bay, xe cộ và đường cứ thế bỏ phía . Cánh tay cô đang quấn c.h.ặ.t ba chiếc khăn tay của Kiều Mộng Lâm, Trịnh Tiểu Tuệ và Lý Kiều. Cô run rẩy ôm c.h.ặ.t eo Kiều Mộng Lâm, hét lên trong gió: "Kiều đồng chí, chậm chút! Vết thương của , nhưng tim sắp cô dọa cho nhảy ngoài đây !"
Kiều Mộng Lâm lúc mới giảm tốc độ, ngoái đầu với Hạ Thanh Thanh: "Đến trạm y tế sớm thì cô bớt mất m.á.u, m.á.u chảy dễ bù ."