Hạ Thanh Thanh nhếch môi nhạt, “ , may mà sắp xếp Tiểu Tần đồng chí theo, cảm ơn thật nhiều.”
Cố Dục Hằng Hạ Thanh Thanh Tần Dương trách cứ vì chuyện cô thương, liền thuận theo lời cô : “Phải, sẽ cảm ơn , vì để em chịu tổn thương lớn hơn.”
Cố Dục Hằng nhẹ nhàng nâng cánh tay thương của Hạ Thanh Thanh lên, mày nhíu c.h.ặ.t, trầm giọng hỏi: “Thanh Thanh, đau ?”
Nhận sự quan tâm từ yêu, Hạ Thanh Thanh nảy sinh ý nũng.
Cô chu môi, lộ vẻ mặt đáng thương, “Đau ~”
Giọng cô nhẹ mềm, một chữ “đau” kéo dài hai điệu cong, khiến Cố Dục Hằng cảm thấy trái tim như kim đ.â.m, cũng nhói lên.
“Phải để lão Cố yêu hôn một cái mới hết đau.” Hạ Thanh Thanh tinh ranh chớp chớp mắt với Cố Dục Hằng.
Cố Dục Hằng khẽ một tiếng, nâng cánh tay thương của Hạ Thanh Thanh lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên lớp băng gạc dày cộm.
“Cái còn đau ?”
Hạ Thanh Thanh lộ hai hàm răng, lắc đầu : “Không đau.”
Ánh mắt Cố Dục Hằng dừng quần áo Hạ Thanh Thanh, thấy những vết m.á.u loang lổ sẫm màu, hàng mày giãn nhíu c.h.ặ.t.
Hạ Thanh Thanh thấy khóe miệng mím c.h.ặ.t, cũng cúi đầu quần áo của , liền đàn ông đang suy nghĩ miên man.
“Em đây chỉ là trông đáng sợ thôi, thật đều là m.á.u chảy từ khuỷu tay xuống, cẩn thận dính quần áo. Bác sĩ vết thương cánh tay em cần khâu, tự nó thể lành.”
Nói Hạ Thanh Thanh rũ mắt cánh tay đang băng bó của , thần sắc đột nhiên trở nên chút lo lắng, “Cũng để sẹo , nếu sẹo lồi lên thì sẽ .”
Cố Dục Hằng vợ yêu cái , chắc chắn lưu sẹo, liền an ủi cô: “Không , trong hộp t.h.u.ố.c ở nhà một tuýp t.h.u.ố.c mỡ mang từ Tân Huyện về, chuyên dùng để thúc đẩy vết thương lành , mỗi ngày dùng t.h.u.ố.c mỡ đó bôi bôi, sẽ để sẹo sâu .”
Hạ Thanh Thanh gật đầu, dựa vai Cố Dục Hằng, ngoan ngoãn đáp : “Được, em yên tâm .”
Cố Dục Hằng ôm lấy vai Hạ Thanh Thanh, nghiêng đầu tựa đầu cô, cứ thế im lặng cùng cô, trong lòng là một mảnh an bình.
bao lâu, Hạ Thanh Thanh liền an phận .
Cô ngẩng đầu lên, hôn lên cằm Cố Dục Hằng cạo sạch sẽ.
Cố Dục Hằng rũ mắt đôi mắt tràn đầy khát cầu của cô, chủ động bắt lấy đôi môi mềm mại của cô.
Hơi thở đan xen, khó dứt khó rời.
Hạ Thanh Thanh chỉ kịp mở miệng, hổn hển thở hai dồn dập khi Cố Dục Hằng nâng lưng và gáy đẩy ngã xuống giường.
Sau đó Cố Dục Hằng vội vàng chặn môi.
Hạ Thanh Thanh cảm thấy Cố Dục Hằng hôm nay dường như chút xao động, thành thạo như , giống như nóng lòng thông qua một cách nào đó để chứng minh trong lòng vẫn khỏe mạnh.
Môi Hạ Thanh Thanh đều hôn đến tê dại, đầu cũng choáng váng, hỗn độn thành một mớ bòng bong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-256.html.]
Cố Dục Hằng chỉ ngừng hôn môi cô, hai tay siết c.h.ặ.t cô lòng, cũng động tác thừa thãi nào khác.
Trong khoảnh khắc hai khó khăn lắm mới tách , đôi mắt hạnh của Hạ Thanh Thanh ngập nước, nũng nịu mềm mại chằm chằm Cố Dục Hằng, đôi môi diễm lệ ướt át khẽ mở, giọng nũng nịu hỏi: “Lão Cố, chỉ hôn em thôi ?”
Cố Dục Hằng dùng tay chống giường, nhẹ nhàng chống trán Hạ Thanh Thanh, giọng trầm thấp khàn thật dễ chịu và gợi cảm.
“Em thương chảy ít m.á.u, tạm thời thích hợp vận động kịch liệt.”
Hạ Thanh Thanh giơ tay câu lấy cổ Cố Dục Hằng. Giống như một yêu tinh trêu chọc .
“Vậy thì thể vận động kịch liệt như mà.”
Yết hầu Cố Dục Hằng nghẹn , giọng mềm mại như bông và ánh mắt quyến rũ như tơ của Hạ Thanh Thanh mê hoặc, một luồng huyết khí dâng lên, ngón tay sờ về phía khuy áo của Hạ Thanh Thanh.
“Cốc cốc cốc”
Tiếng gõ cửa vang lên.
Cố Dục Hằng lập tức dừng động tác, ánh mắt ngay lập tức khôi phục thanh minh, cánh tay chống thể, cất giọng hỏi: “Ai đó?”
“Cố phó đoàn trưởng, Tiểu Hạ tẩu t.ử tỉnh ạ? Bữa tối hai ngoài ăn mua về ăn ạ?”
Ngoài cửa truyền đến giọng Tần Dương.
Khúc dạo đầu của cuộc vận động gián đoạn, Cố Dục Hằng dứt khoát nhanh gọn dậy khỏi giường, dùng ánh mắt hỏi ý về phía Hạ Thanh Thanh.
Trên mặt Hạ Thanh Thanh vẫn còn ửng đỏ, nghiêng giường lười biếng động đậy.
“Mua về ăn , em quần áo để tắm rửa, ngoài với bộ dạng .”
“Được, theo em.”
Cố Dục Hằng sờ sờ đầu Hạ Thanh Thanh, đầu với bên ngoài: “Mua về .”
Tần Dương ngoài cửa đáp : “Vâng, em tiệm cơm mua đồ ăn đây.”
Nghe thấy tiếng bước chân Tần Dương xa ngoài cửa, Hạ Thanh Thanh vươn tay câu lấy những ngón tay xương xẩu rõ ràng của Cố Dục Hằng, nghiêng đầu .
“Không tiếp tục nữa ?”
Cố Dục Hằng cưng chiều , nhéo nhéo tay Hạ Thanh Thanh, “Tiếp tục cái gì? Lát nữa Tiểu Tần sẽ mang cơm về .”
Hạ Thanh Thanh bất mãn lẩm bẩm: “Biết ngay thời gian của đủ dùng mà.”
Cố Dục Hằng vẻ mặt vui của vợ , cúi đầu ghé tai cô, nhẹ giọng : “Tối nay chiều chuộng em.”
Nga