Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong - Chương 356

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:16:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Diễm Bình đau lòng tờ tiền đưa cho nhân viên phục vụ, “Con bé , ăn hết gọi nhiều như gì? Các con bây giờ kiếm tiền cũng dễ dàng, chỗ nào nên tiết kiệm vẫn tiết kiệm chứ.”

Hạ Thanh Thanh kéo Triệu Diễm Bình xuống một bàn ăn trống, tủm tỉm : “Mẹ, cứ yên tâm , chỗ nào nên tiết kiệm chúng con chắc chắn sẽ tiết kiệm, nhưng là sắt cơm là gang, ăn ngon thể mới , đây là chỗ nên tiết kiệm.”

Đối mặt với sự lanh lợi của Hạ Thanh Thanh, Triệu Diễm Bình còn lời nào để , chỉ thể thở dài một , điểm trán con gái, “Con đó! Từ khi phát thanh viên là càng ngày càng , con.”

Hạ Thanh Thanh đưa cho Triệu Diễm Bình đôi đũa, “Mẹ, đó là vì con lý, cứ ngoan ngoãn con .”

Triệu Diễm Bình sự khuyên nhủ ngừng của con gái và con rể, ăn một bữa cơm tàu thịnh soạn, trong lòng đau lòng vì tiền cảm thấy thỏa mãn.

Đến Việt Châu, Triệu Diễm Bình xuống tàu liền cảm nhận một luồng khí nóng ập mặt.

“Chà! Sao ở đây nóng thế? Cứ như tháng sáu tháng bảy ở chỗ chúng .”

Từ một nơi băng tuyết tan đến một nơi mặc áo ngắn tay, trải nghiệm thật sự mới mẻ.

Nga

“Mẹ, con với từ sớm mà, đảo Minh Quang của chúng con bốn mùa đều lạnh, trừ mùa hè bão thì đáng sợ, còn đều thoải mái.”

Hạ Thanh Thanh mang nón lá, lúc cùng Triệu Diễm Bình mỗi đội một chiếc khăn bông đầu, trông giống con.

Cố Dục Hằng mua vé tàu về, đưa cho Triệu Diễm Bình miếng dán chống say xe, bảo bà dán , đợi lên thuyền là lúc phát huy tác dụng.

Triệu Diễm Bình cũng là đầu tiên thuyền biển rộng, bà Hạ Thanh Thanh kéo mạn thuyền xem hải âu bay lượn, vui vẻ con gái con rể kể chuyện biển, tâm trạng thoải mái từng , phảng phất như trở về thời thiếu nữ, tràn đầy hy vọng tương lai.

Một chặng đường xe tàu cuối cùng cũng đến đảo Minh Quang, vẫn là Tần Dương lái chiếc xe Jeep quân dụng của bộ đội đến bến tàu đón Cố Dục Hằng và .

“Mẹ, đường đến khu nhà ở còn xóc hơn cả thuyền biển, chuẩn tâm lý đấy.”

Triệu Diễm Bình hòn đảo nhỏ mà con gái sống một năm nay, nóng lòng đến xem nhà của con gái con rể, đường xóc đối với bà quan trọng.

“Không ! Mẹ theo con đến đảo , còn sợ chút đường ? Chúng nhanh , mặt trời sắp lặn .”

Có Triệu Diễm Bình thúc giục, Tần Dương càng trì hoãn, một đường nhanh như chớp lái xe về khu nhà thuộc.

Lúc Triệu Diễm Bình xuống xe, sắc mặt trắng bệch, còn cố gắng khen Tần Dương: “Cậu nhóc lái xe giỏi thật, nhanh như đưa chúng về đến nhà.”

Tần Dương lanh lợi, “Cảm ơn thím, cháu về đơn vị đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-356.html.]

Triệu Diễm Bình vẫy tay với Tần Dương, khi chiếc xe jeep biến mất khỏi tầm mắt thì cuối cùng nhịn nữa, cúi vỗ n.g.ự.c nôn khan.

Hạ Thanh Thanh nén vỗ lưng bà, “Mẹ, thế nào? Con sai chứ?”

Triệu Diễm Bình hoãn một lúc, dậy : “Đường đúng là xóc thật! Mẹ cảm thấy lục phủ ngũ tạng của như đảo lộn .”

Cố Dục Hằng mở cửa sân, cửa gỗ sơn xanh lam đón vợ và vợ.

“Mẹ, Thanh Thanh, mau .”

Triệu Diễm Bình theo con gái con rể bước sân nhỏ lát gạch đỏ, tuy sớm con gái miêu tả về nhà và sân của cô, nhưng khi bất ngờ thấy sân xinh , Triệu Diễm Bình vẫn kinh ngạc, ngớt lời khen ngợi.

Bữa tối kịp nấu, Cố Dục Hằng đạp xe đến nhà ăn lấy chút đồ ăn về, Hạ Thanh Thanh thì cùng Triệu Diễm Bình dọn dẹp căn nhà mười ngày ở.

Cô dẫn Triệu Diễm Bình một vòng trong nhà ngoài sân, giới thiệu về nhà .

Điều kiện sống ở đây còn hơn cả nơi Triệu Diễm Bình ở huyện Tân, chút buồn bã vì xa quê trong lòng Triệu Diễm Bình cũng biến mất.

Buổi tối khi mỗi về phòng nghỉ ngơi, Cố Dục Hằng một cái xoay liền đè Hạ Thanh Thanh xuống , trong bóng tối ánh mắt sáng rực chằm chằm cô.

“Vợ yêu, chúng nên chuyện lớn ?”

Hạ Thanh Thanh chớp chớp đôi mắt hạnh trong veo vô tội, rõ còn hỏi: “Chuyện lớn gì ?”

Cố Dục Hằng thong thả cởi cúc áo của Hạ Thanh Thanh, áp sát khóe môi cô, “Em , về đến đảo, chúng sẽ sinh một đứa con ?”

Hạ Thanh Thanh bắt lấy bàn tay thành thật của Cố Dục Hằng, khóe miệng cong lên một nụ nhạt, “Sao cứ nhớ mãi chuyện thế? Cho dù em , cũng cần vội như chứ?”

Hơi thở ấm áp của Cố Dục Hằng nhẹ nhàng phả cổ Hạ Thanh Thanh, “Sao thể vội? Anh dám tưởng tượng con của chúng sẽ đáng yêu đến mức nào.”

Trên mặt Hạ Thanh Thanh hiện lên một vệt đỏ ửng, khẽ vài tiếng, nửa bĩu môi hờn dỗi : “ hôm nay em mệt , để em nghỉ ngơi một đêm ?”

Đây là lý do của Hạ Thanh Thanh, ba ngày xe tàu liên tục, xương cốt sắp rã rời cả , cô tinh lực phi thường như Cố Dục Hằng, lúc chỉ nhắm mắt ngủ.

 

 

Loading...