"Vậy thì mau đến trạm y tế thôi!" Triệu Diễm Bình cuống đến mức chân tay luống cuống, bao nhiêu chuyện gấp gáp cứ dồn cùng một lúc thế .
Vương Thục Hồng và Cố Kiến Lương vẫn còn giữ bình tĩnh. Hai lập tức phân công : Cố Kiến Lương cầu cảng quân sự để xem xét tình hình của Cố Dục Hằng, còn Vương Thục Hồng cùng Triệu Diễm Bình sẽ đưa Hạ Thanh Thanh đến trạm y tế chờ sinh.
"Thanh Thanh, đừng sợ, con lúc chắc là vỡ ối , từ lúc bắt đầu đau từng cơn đến khi sinh còn một thời gian nữa. Con nổi ? Nếu thì chúng bộ đến trạm y tế, còn nổi thì tìm lính cần vụ mượn xe của doanh trại."
Vương Thục Hồng và Triệu Diễm Bình mỗi một bên dìu Hạ Thanh Thanh về phía cổng khu nhà gia thuộc, giọng điệu bình tĩnh an ủi cô con dâu nhỏ.
"Mẹ, con còn , chúng cứ bộ qua đó , chờ lính cần vụ mượn xe tới thì khéo chúng cũng đến nơi ."
Đảo nhỏ cũng cái lợi của đảo nhỏ, các cơ sở dân sinh quan trọng đều tập trung ở một chỗ, cách quá xa.
Hạ Thanh Thanh chịu đựng những cơn đau thắt từng hồi, thầm mắng hai vị "tiểu tổ tông" trong bụng. Sớm đòi , muộn đòi , cứ nhè đúng cái lúc quan trọng nước sôi lửa bỏng mà đòi . Tính tình gấp gáp đến mức đợi nổi xem bố thế nào, đúng là chẳng nể mặt bà già chút nào cả.
Nghĩ đến Cố Dục Hằng, trong lòng Hạ Thanh Thanh tràn đầy sự kiên định.
Hắn hứa với cô, nhất định sẽ bình an trở về.
Hắn nhất định thể thấy các con bình an chào đời.
Đến trạm y tế, Hạ Thanh Thanh nhanh sắp xếp lên giường sinh.
Bác sĩ đến kiểm tra cổ t.ử cung cho cô, mới mở một ngón tay, đang ở trạng thái mới bắt đầu chuyển , tạm thời chỉ cần giường nghỉ ngơi.
Chờ bác sĩ khỏi, Hạ Thanh Thanh dậy từ giường: "Mẹ, ý bác sĩ thì con còn lâu mới sinh, là con cứ bến tàu xem tình hình Dục Hằng nhé."
Triệu Diễm Bình và Vương Thục Hồng đồng thời ấn vai cô xuống.
Vương Thục Hồng : "Như thế ? Chuyện sinh nở ai mà , từ một ngón đến mười ngón chỉ mất nửa tiếng đồng hồ. Nhỡ con nửa đường đẻ, chẳng lẽ định đất màn trời chiếu đất mà sinh con ?"
Triệu Diễm Bình trực tiếp lấy bản ví dụ: " đấy, đúng đấy! Thanh Thanh, lúc sinh con, từ lúc bụng bắt đầu đau đến khi sinh con , đến một tiếng đồng hồ. Nếu Tiểu Cố nó , nhất định sẽ cùng ông thông gia đến trạm y tế ngay thôi."
Hạ Thanh Thanh lay chuyển hai bà , dù trong lòng nóng như lửa đốt cũng chỉ đành ngoan ngoãn xuống giường.
Triệu Diễm Bình thấy con gái yên ở bệnh viện, tảng đá trong lòng cũng buông xuống một nửa. Bà với Vương Thục Hồng: "Chị Thục Hồng, chị ở đây với Thanh Thanh, về nhà một chuyến lấy túi đồ sinh và chăn tã cho các cháu."
Vương Thục Hồng lên từ chiếc ghế cạnh giường: "Em Diễm Bình, là để chị lấy cho, em cứ ở đây với Thanh Thanh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-366-sinh-no-1.html.]
Triệu Diễm Bình nhấc chân phía cửa phòng bệnh, đầu : "Không cần , chị bình tĩnh hơn , ở trạm y tế xử lý tình huống hơn. Mấy việc chạy vặt lấy đồ cứ để là ."
Triệu Diễm Bình xong chữ cuối cùng thì cũng biến mất cánh cửa, bước vô cùng vội vã.
Vương Thục Hồng Hạ Thanh Thanh nhất định lo lắng cho Cố Dục Hằng, đúng lúc bụng mang chửa sắp sinh, dù bên ngoài cô tỏ bình tĩnh đến thì trong lòng chắc chắn đang lo âu yên.
"Thanh Thanh, con đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Việc quan trọng nhất của con bây giờ là bình an sinh con . Những chuyện khác , ruột con và cả bố chồng con lo liệu . Con trai hiểu rõ nhất, Dục Hằng nó sóng to gió lớn nào mà từng gặp qua, cho dù thương chút đỉnh cũng sẽ chuyện gì lớn . Bọn họ lính, ai là thương bao giờ, đúng ?"
Vương Thục Hồng dịu dàng an ủi Hạ Thanh Thanh đang giường sinh.
Hạ Thanh Thanh còn kịp gật đầu thì cảm thấy cơn đau dồn dập mãnh liệt hơn nãy, nhịn kêu lên một tiếng "Ái da".
...
Khi Cố Kiến Lương đến cầu cảng quân sự, ít nhà quân nhân chờ ở đó, ai nấy đều lộ vẻ lo lắng.
Cố Kiến Lương dù cũng là một cựu chiến binh, từng thủ trưởng, nên trông bình tĩnh hơn những khác nhiều.
Chiếc tàu chiến thực hiện nhiệm vụ từ từ cập bến, bến tàu vốn đang ồn ào lập tức trở nên yên tĩnh.
Trên tàu những vết tích rõ ràng do b.o.m đạn oanh tạc để .
Có chắp tay n.g.ự.c thầm cầu nguyện, kiễng chân vươn cổ, nôn nóng ngóng lên boong tàu.
Các chiến sĩ chờ sẵn ở doanh trại bến tàu cùng vài nhân viên y tế lập tức xông lên tàu.
Rất nhanh, mấy chiếc cáng thương khiêng xuống. Những cáng ít nhiều đều quấn băng vải, màu trắng toát của băng gạc nhuốm màu m.á.u và vết bẩn, khiến kinh hãi.
Trong đám nhà quân nhân kìm bật , lao lên tìm của .
Nga
Cố Kiến Lương vẫn thấy bóng dáng Cố Dục Hằng.
Mãi cho đến khi chiếc cáng cuối cùng khiêng xuống, Cố Kiến Lương mới thấy con trai . Trên mặt dán một miếng băng gạc, tay áo quân phục xắn cao, đang khiêng một đầu cáng bước xuống tàu.
Tảng đá trong lòng Cố Kiến Lương rơi xuống đất, ông sải bước dài về phía Cố Dục Hằng.