Ranh Giới Hôn Nhân - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-14 16:04:54
Lượt xem: 68

1

Lúc bước cửa, một cô gái lạ mặt đang gắp miếng hải sâm bỏ bát của Lục Tắc An.

dùng đũa chung.

mỉm chào hỏi mấy vị giám đốc đang đó.

Sau đó sang cô gái vẫn im chịu nhúc nhích .

Vị giám đốc kinh doanh cạnh nháy mắt hiệu cho cô .

“Đây là Lục phu nhân, vợ của tổng giám đốc chúng .”

Cô gái dậy mỉm chào .

“Chào phu nhân, là thư ký mới của tổng giám đốc.”

tên là Hứa Kiều, đầu gặp mặt mong giúp đỡ.”

cúi đầu nhạt và đáp lời.

chọn một chỗ trống gần đó để xuống.

vẫn chào hỏi xã giao với như lệ thường.

bình thản quan sát Lục Tắc An và Hứa Kiều ở phía đối diện.

Lục Tắc An thản nhiên ăn miếng hải sâm mà Hứa Kiều gắp cho .

Rồi Hứa Kiều gắp một con tôm lên với vẻ mặt vô cùng khó xử.

Ánh mắt cầu cứu của cô liếc về phía Lục Tắc An.

Lục Tắc An khẽ nhíu mày.

Anh gắp con tôm qua đeo găng tay dùng một .

Anh bóc vỏ tôm một cách đầy tao nhã.

Sau đó thả phần thịt tôm bát của Hứa Kiều.

nheo mắt cúi đầu xuống.

lấy điện thoại nhắn tin cho thím Vương ở nhà.

“Thím mua mười cân tôm tươi luộc chín giúp cháu.”

Tin nhắn gửi thì Hứa Kiều nãy giờ im lặng đột nhiên lên tiếng.

“Phu nhân, thật ghen tị với mệnh của cô.”

“Lấy một chồng thành đạt như Lục tổng, cô chỉ cần ở nhà một vợ hiền là đủ.”

“Chẳng bù cho trâu ngựa như chúng .”

“Vẫn vất vả thuê kiếm tiền để tự nuôi sống bản .”

ngẩng đầu lên.

Ánh mắt đầy hứng thú lướt qua khuôn mặt trẻ trung xinh của cô .

“Quả nhiên là mới, thật chẳng chút quy củ nào.”

Hứa Kiều cứng đờ .

Có lẽ cô ngờ phản ứng thẳng thừng như .

ngay đó cô liền bộc lộ vẻ hoảng sợ và tủi vặn.

“Xin phu nhân, ý x.úc p.hạ.m cô .”

quen ăn ngay thật , xin cô đừng trách.”

Ánh mắt cô chút che giấu dán c.h.ặ.t chiếc túi xách và bộ đồ Chanel của .

“Chỉ là thấy cô tiêu xài phóng khoáng và ăn mặc sang trọng nên thấy xót xa cho Lục tổng.”

“Dù thì Lục tổng cũng đ.á.n.h đổi nhiều mới gây dựng Lục thị như ngày hôm nay.”

nhịn mà bật .

chống tay lên trán và lời nào.

Những khác bàn tiệc lộ rõ vẻ hoảng hốt.

Giám đốc sản phẩm lớn tiếng quát.

“Cô hươu vượn cái gì đấy!”

“Cô nghĩ Lục phu nhân chỉ là bà nội trợ thôi ?”

“Ở đây chúng gọi cô là Lục phu nhân.”

bước khỏi cánh cửa , ai mà chẳng cung kính gọi một tiếng ‘Ninh tổng’!”

Hứa Kiều tỏ vẻ ngơ ngác như thể vẫn hiểu chuyện gì.

Vị giám đốc kinh doanh bên cạnh cô nhỏ giọng nhắc nhở.

“Ninh tổng và Lục tổng là cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối giữa hai thế gia.”

“Ninh tổng cũng chính là thừa kế duy nhất của tập đoàn Ninh thị.”

“Cô đang ăn hồ đồ gì , mau xin phu nhân !”

Khuôn mặt xinh xắn của Hứa Kiều lập tức trắng bệch.

c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

Làn sương mỏng nhanh ch.óng dâng lên trong đôi mắt to tròn.

Lục Tắc An với ánh mắt cầu cứu.

Lục Tắc An chạm ánh mắt mang theo ý nhạt của .

Anh bất lực lắc đầu và khẽ trách mắng.

“Xin phu nhân .”

“Sau chuyện chú ý cảnh và càng chừng mực.”

“Không hiểu thì hỏi, thì học.”

Hứa Kiều đành sang .

lí nhí với vẻ vô cùng đáng thương.

“Phu nhân, xin .”

dậy và chẳng thèm lấy một cái.

mỉm với .

“Bên vẫn xong việc.”

“Mọi cứ tự nhiên nhé, hẹn dịp khác chúng tụ tập .”

Khi lo xong việc bên thì là mười giờ tối.

Lúc bước bãi đỗ xe, Lục Tắc An vẫn đang đợi ở đó.

Thấy , vẫn mở cửa xe cho như ngày.

Trên đường về, chúng bâng quơ trò chuyện vài câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ranh-gioi-hon-nhan/chuong-1.html.]

Bầu khí giữa cả hai khá êm đềm.

Về đến nhà, Lục Tắc An tắm .

Đợi bước , ném mười cân tôm mà thím Vương chuẩn sẵn mặt .

Mười cân tôm luộc chín xếp ngay ngắn trong mấy chiếc bát lớn.

Chúng bày kín cả chiếc bàn ăn dài.

Đón lấy ánh mắt khó hiểu của Lục Tắc An, mỉm thật dịu dàng.

“Ông xã, bóc cho em ăn .”

2

Lục Tắc An ngạc nhiên .

“Lúc dự tiệc em ăn no ?”

“Cũng cần mua nhiều thế , em ăn hết .”

Anh định gọi thím Vương xuống dọn dẹp.

liền ngắt lời .

“Em đích bóc cho em ăn.”

Lục Tắc An sững một thoáng.

Sau đó khẽ nhíu mày để lộ dấu vết.

“Tri Hạ, em đấy, mắc chứng sạch sẽ.”

mỉm ôn hòa.

“Vậy ?”

“Thế nhưng trong bữa tiệc hôm nay, bóc tôm cho cô trợ lý nhỏ mới tới thuận tay đấy chứ.”

Lục Tắc An khựng .

chớp mắt bật gật gù.

“Hóa em đang ghen vì chuyện ?”

Anh xuống cạnh .

Anh ôm lấy bờ vai .

“Hiếm khi thấy em ghen tuông.”

“Anh cứ tưởng Ninh tổng sẽ mãi luôn giữ vẻ thong dong điềm tĩnh cơ đấy.”

Anh ghé sát và đặt một nụ hôn lên trán .

“Cô chỉ là một thực tập sinh mới đến.”

“Mới bước chân xã hội nên chẳng hiểu chuyện gì, ăn cũng chừng mực.”

“Anh thấy cô còn nhỏ tuổi nên tiện tay chăm sóc chút thôi.”

“Nếu em để tâm thì hứa sẽ như nữa.”

ngẩng đầu khuôn mặt điển trai đang ở ngay trong gang tấc của .

Chúng kết hôn ba năm.

Ở cái tuổi tam tuần, tháng năm chẳng hề lưu chút phong sương nào gương mặt .

Trái , nó còn bồi đắp thêm cho nét quyến rũ đầy chín chắn.

vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve má .

“Lục Tắc An, năm đó giữa bao nhiêu đối tượng liên hôn, em liếc mắt chọn trúng ?”

Lục Tắc An khẽ nghiêng đầu.

mỉm dịu dàng.

“Bởi vì sạch sẽ.”

“Bố mắc chứng sạch sẽ.”

“Anh thích tiếp xúc thể quá nhiều với lạ.”

“Anh cũng thích khác xâm phạm ranh giới của .”

“Thật trùng hợp, em cũng .”

Đón lấy ánh mắt đang ngẩn ngơ của Lục Tắc An, tiếp lời.

“Cuộc hôn nhân của chúng là sự ràng buộc lợi ích giữa nhà họ Ninh và nhà họ Lục.”

“Chung sống vài năm qua, tình cảm của đôi bên cũng khá .”

“Em hy vọng cuộc hôn nhân của chúng luôn sạch sẽ và suôn sẻ.”

“Cho dù là và em là Ninh gia và Lục gia, tất cả đều vạn sự như ý.”

“Đừng em thất vọng.”

dậy cúi xuống.

đặt một nụ hôn lên môi và nhướng mày.

“Chỗ tôm , nhớ bóc sạch cho em.”

“Đây là hình phạt cho việc đầu tiên giữ đúng cách với phụ nữ khác.”

“Ngoan nào.”

Lục Tắc An lên giường ngủ lúc mấy giờ thì rõ.

đắp mặt nạ ngủ từ sớm.

Sáng hôm thức dậy, bàn ăn bày la liệt mấy bát lớn chứa đầy thịt tôm bóc sẵn.

Lục Tắc An cuộc họp khẩn cấp ở công ty nên từ sớm.

Thím Vương im lặng nép sang một bên.

mỉm .

“Nhà thím Vương đông lắm đúng ?”

“Thím mang chỗ về .”

“Là đích bóc đấy, chắc chắn sạch sẽ, thím đừng chê nhé.”

Sự việc ngày hôm đó trôi qua, cuộc sống của và Lục Tắc An diễn như cũ.

Dường như sự cố nhỏ mấy vui vẻ chỉ là chút gia vị cho cuộc hôn nhân.

Nó chẳng gây sứt mẻ gì lớn mà còn tạo thêm chút thú vị.

Thậm chí đối xử với còn hơn .

chẳng tâm trí mà mỗi ngày rình rập xem tiếp xúc với phụ nữ nào.

Đường đường là thừa kế của Ninh thị, bận rộn.

Tuy nhiên một tháng , ngay đường đến đón dự tiệc gia đình.

Khi hạ cửa kính xe xuống, ghế phụ thò khuôn mặt mang chút vẻ đắc ý của Hứa Kiều.

khẽ chau mày.

Loading...