RŨ SẠCH HỒNG TRẦN - 10

Cập nhật lúc: 2026-04-30 09:44:36
Lượt xem: 111

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ca ca sẽ truy cứu chuyện cũ của tẩu nữa.”

 

“Huống hồ Kỳ Hạc Tuyết rõ, nếu chếc, bộ tài sản đều thuộc về tẩu.”

 

“Tẩu cứ về kiểm kê , mai mẫu sẽ cho đến đón!”

 

Mạc Trường Uyên thật sâu, giọng trầm xuống:

 

“Ý Nồng, trở về bên .”

 

“Ta hứa sẽ đối xử với nàng hơn .”

 

Mạc Kiều tiếp lời, giọng đầy khinh miệt:

 

!”

 

“Tên Kỳ Hạc Tuyết e rằng thành một đống thịt nát , tẩu còn nghĩ đến gì!”

 

“Chát! Chát!”

 

Ta dồn hết sức lực, tát nàng hai cái thật mạnh.

 

“Câm miệng!”

 

Ta bọn họ thêm một nào nữa.

 

Chỉ bước đến xe tù, ánh mắt dừng thể tàn tạ của Tạ Vân Nhi.

 

“Ta tin ngươi là gián điệp.”

 

“Kỳ Hạc Tuyết… chếc, đúng ?”

 

Ta nàng, gần như cầu xin.

 

Chỉ cần một cái gật đầu.

 

Chỉ cần một ánh mắt khẳng định.

 

Tạ Vân Nhi chỉ .

 

Ánh mắt đầy mỉa mai, trống rỗng đến tuyệt vọng.

 

Nàng thể .

 

Lưỡi của nàng… cắt.

 

Ánh mắt nàng lặng lẽ chuyển từ sang Mạc Trường Uyên.

 

Trong đó còn gì ngoài oán hận và điên cuồng.

 

Tạ Vân Nhi.

 

Từng là nữ t.ử kiêu hùng nơi quân doanh, lập vô chiến công, là niềm hy vọng của bao nữ nhân.

 

Nàng kiêu ngạo, bất kham, từng đặt ai mắt.

 

Một vây khốn, nàng cùng Mạc Trường Uyên kẹt trong sơn động.

 

Hắn chăm sóc nàng từng chút, hành xử như một quân t.ử.

 

Dù là võ tướng, mang dáng vẻ của sách.

 

Thậm chí còn bất chấp lời đời, cưới nàng bình thê.

 

Nàng tưởng rằng, khi mất gia đình, một nơi nương tựa.

 

nàng dâng hết tích góp, đặt cược cả đời.

 

khi mất hài t.ử, mang theo thể bệnh tật chiến trường…

 

Một đêm mưa gió, nàng ngoài lều, vô tình thấy.

 

Mạc Trường Uyên cùng của địch nâng chén , trong lòng còn ôm một nữ t.ử dị tộc.

 

Máo trong nàng dâng lên, nàng xông .

 

Tiếng tranh chấp kinh động doanh.

 

Khi chạy tới, nàng Mạc Trường Uyên một cước đá ngã.

 

Cùng một binh lính thấp cấp của địch, nàng cắt lưỡi.

 

Hắn cúi sát bên tai nàng, giọng lạnh đến thấu xương:

 

“Ta vốn định để ngươi chếc một cách sạch sẽ nơi chiến trường.”

 

ngươi lời.”

 

“Ý Nồng ngoan ngoãn bao, ngươi thể giống nàng , một nữ nhân dịu dàng?”

 

“Người , trói gián điệp , theo rút quân!”

 

Chứng cứ bày mắt.

 

Nữ t.ử từng kiêu hãnh như liệt hỏa… giờ trở thành kẻ đời phỉ nhổ.

 

Lửa thiêu rụi mái tóc nàng, nhưng trái tim nàng sớm lạnh như băng.

 

Một đời vốn thể rực rỡ, nay hóa thành tro tàn.

 

Nàng sai.

 

đến mức thể đầu.

 

Kẻ thể phụ bạc cả chính thê… thể là đáng tin?

 

Huống chi… nàng đem cả đời giao phó cho .

 

Mạc Trường Uyên phái vây kín bộ phủ Kỳ.

 

Chỉ một đêm, kinh thành như một lớp sương ngột ngạt bao phủ, khí căng như dây đàn.

 

Các hoàng t.ử lượt lấy cớ hồi kinh, cục diện càng thêm rối ren khó lường.

 

Ta quyết định cùng mẫu theo mật đạo rời trong đêm.

 

ngay lối , sẵn.

 

Mạc Trường Uyên của lúc khác hẳn , dung nhan tiều tụy, hai gò má hóp sâu, tựa như ác quỷ bước từ bóng tối.

 

“Ý Nồng…”

 

“Tất cả những gì … đều là vì nàng.”

 

“Từ nay về , nàng chỉ thể thuộc về .”

 

“Ta sẽ cho nàng một phận mới, ai nàng từng gắn bó với Kỳ Hạc Tuyết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ru-sach-hong-tran/10.html.]

 

Hắn siết c.h.ặ.t lấy , như hòa xương m.á.u của .

 

Ta cố gắng chạm tới chiếc kéo giấu bên hông.

 

Giọng vang lên, mê loạn mà cuồng si:

 

“Ý Nồng… chỉ nàng mới xứng chính thê của .”

 

“Đêm nay… chúng cùng nên đại sự.”

 

“Sống cùng sống… mà nếu , thì cùng…”

 

“Chếc.”

 

“Nếu thành công… đêm nay chính là đêm động phòng của chúng .”

 

Ta trừng mắt .

 

Ngoài , tiếng binh khí va chạm dồn dập, xen lẫn những tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên dứt.

 

Hắn kéo ngoài.

 

Chiếc kéo trong tay đ.á.n.h rơi.

 

Thanh Nhi lao tới cứu , nhưng đá văng, khóe môi trào máo đỏ.

 

Tim như xé toạc.

 

Trong lòng chỉ còn một ý niệm… cùng kết thúc tất cả.

 

Chiếc răng giấu độc…

 

Chỉ cần c.ắ.n … dù là một chỗ nhỏ, cả hai đều thể sống.

 

Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, tìm cơ hội.

 

đúng lúc

 

Một luồng gió mạnh từ phía ập tới.

 

Mạc Trường Uyên buộc buông để nghênh chiến.

 

Người giao đấu với … chính là mẫu .

 

Thân hình bà tuy gầy yếu, nhưng từng chiêu từng thức đều mạnh mẽ, áp chế chút nương tay.

 

Ta bên, cầm c.h.ặ.t chiếc bình hoa, chuẩn tay.

 

bất chợt… một vòng tay ấm áp, quen thuộc ôm lấy từ phía .

 

Tuyết ngừng rơi.

 

Mạc Trường Uyên đ.á.n.h gãy một chân, ngã quỵ đất, thể dậy.

 

Trước mắt … là một ảnh cao lớn.

 

Gầy rõ rệt.

 

đôi tay vẫn thô ráp, quen thuộc như ngày nào.

 

Nước mắt rơi ngừng, từng giọt rơi xuống.

 

Kỳ Hạc Tuyết mỉm , nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt .

 

“Đừng .”

 

“Ta đợi nàng suốt năm năm…”

 

“Làm thể cam lòng rời như ?”

 

“Dù bò… cũng sẽ bò về bên nàng khi nhắm mắt.”

 

Mẫu lưng , giọng phần ngượng ngùng:

 

“Thôi… hai đứa cứ từ từ chuyện.”

 

“Ta về quê đây.”

 

Kỳ Hạc Tuyết khẽ gãi mũi, nhẹ:

 

“Mẫu … tuy giỏi năng.”

 

quyền cước… thì chút thành thạo.”

 

Đến lúc , mới hiểu .

 

Tất cả… đều là một ván cờ lớn.

 

Là kế của cùng Hoàng thượng, nhằm dẫn rắn khỏi hang.

 

Ta trừng mắt một cái, xoay bước trong phòng y phục.

 

Bị kẻ chạm … thật khiến lòng khó chịu.

 

Kỳ Hạc Tuyết vội vàng theo , giọng mềm xuống, mang theo ý dỗ dành:

 

“Lần dám nữa.”

 

“Hự… đau n.g.ự.c quá…”

 

“Ta sai , nàng phạt thế nào cũng .”

 

“Cắt tiền tiêu cũng … chỉ xin nàng đừng giận.”

 

“Vài ngày nữa… dẫn nàng Giang Nam, ăn món đậu hủ ngọt ngon nhất, ?”

 

Rầm!

 

Cửa phòng đóng .

 

Từ bên trong, lạnh giọng đáp:

 

“Vậy thì phạt … ăn đậu hủ ngọt suốt một năm!”

 

Từ đó về

 

Mạc Trường Uyên xử tội vì mưu phản, kết cục thể tránh.

 

Còn

 

Danh tiếng ngày một lan xa, địa vị dần vững vàng.

 

Sống những tháng ngày an yên, bên cạnh coi là cả thế gian—

 

HẾT.

 

Loading...