“Tuy nhiên còn đợi cô thăm dò gì, cảnh tượng mắt đột nhiên đổi.”
Thế mà rơi huyễn cảnh.
Chương 178 Hậu duệ của thần
“Thứ tạp chủng hỗn huyết quả nhiên là phế vật, tiêm bao nhiêu thu-ốc tăng cường như mà vẫn kích phát huyết mạch chi lực của Thiên Lang nhất tộc, r-ác r-ưởi."
Trong một căn phòng trong suốt, một đứa trẻ g-ầy gò đau đớn cuộn tròn sàn nhà lạnh lẽo, những lời lẽ chán ghét truyền từ bên ngoài.
Yến Âm thấy, vô thức ngước mắt ngoài.
căn phòng dường như chỉ thể từ ngoài trong, bên trong ngoài .
Yến Âm đành đặt ánh mắt lên đứa trẻ.
Cậu bé mặc một bộ quần áo rộng rãi màu xanh nhạt, cực kỳ g-ầy, cánh tay trắng nõn để lộ thể thấy dày đặc những vết thâm tím do mũi tiêm.
Mẹ kiếp, thật sự con mà, cầm thú, thế mà ngược đãi trẻ em!
Yến Âm nhất thời c.h.ử.i thầm trong lòng, đứa trẻ đau đớn nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn, ánh mắt bỗng khựng .
Nốt ruồi nhỏ sống mũi bé, cho đến vị trí đều giống hệt Lâm Ngôn Sinh.
Đây là Lâm Ngôn Sinh lúc nhỏ!
Ý nghĩ xẹt qua khiến Yến Âm khỏi kinh hãi, cô cúi định bế Tiểu Lâm Ngôn Sinh đang chịu đựng đau đớn lên, nhưng đôi bàn tay xuyên thẳng qua c-ơ th-ể bé.
Cô rơi huyễn cảnh của Lâm Ngôn Sinh, dường như chỉ thể là một thứ ba xem.
Cũng qua bao lâu, Yến Âm thấy Tiểu Lâm Ngôn Sinh mặt đất đột nhiên mở mắt , bò dậy.
Sau một hồi đau đớn, khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt mềm mại đẫm mồ hôi, càng tái nhợt đến mức còn một chút huyết sắc nào.
Cậu bé mà lên, dùng giọng của một đứa trẻ, tự khen ngợi :
“Sinh Sinh giỏi thật, đau đến mức lăn lộn đất lóc nữa ."
Dáng vẻ kiên cường tự cổ vũ bản đó lập tức khiến tim Yến Âm nhói lên một cái.
Sau đó lâu, mở cửa đưa Tiểu Lâm Ngôn Sinh trở về một căn phòng khép kín.
Căn phòng đơn giản, ngoài khu vệ sinh chật hẹp thì chỉ một chiếc giường nhỏ, bên một phụ nữ dung mạo tuyệt mỹ, hình g-ầy yếu, bên cạnh còn một đứa trẻ ngoại hình gần như giống hệt Lâm Ngôn Sinh, ngoại trừ đôi mắt màu xanh lam và nốt ruồi đen sống mũi.
“Mẹ, trai."
Tiểu Lâm Ngôn Sinh thấy bọn họ, lập tức hớn hở chạy tới.
Yến Âm bé, Lâm Ngôn Sinh lúc nhỏ giống với hình ảnh thiếu niên màng , lạnh lùng đến đ-âm trong ký ức, dáng vẻ khi của bé rạng rỡ tươi sáng, lông mày cong cong, cực kỳ sức lây lan, dường như tâm trạng đều thể chữa lành bởi nụ như .
“Sinh Sinh về đấy ."
Người phụ nữ giường dường như yếu ớt, nhưng vẫn cố nặn một nụ với Tiểu Lâm Ngôn Sinh, nửa chống dậy xoa xoa đầu bé.
“Hôm nay là sinh nhật bảy tuổi của Sinh Sinh, chuẩn quà cho con ."
Người phụ nữ , thở nhẹ.
Bà xòe tay , trong lòng bàn tay rõ ràng là hai viên kẹo, “Đây là kẹo, Sinh Sinh nếm thử xem ngọt ?"
Vỏ bao bì của viên kẹo đó Yến Âm thấy quen mắt, chính là nhãn hiệu mà Lâm Ngôn Sinh thường xuyên đưa cho cô.
“Mẹ, trai ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/s-class-hot-search-dai-lao-tu-tien-gay-bao-toan-tinh-te/chuong-189.html.]
Tiểu Lâm Ngôn Sinh cầm lấy viên kẹo trong tay phụ nữ, mở ngay lập tức mà hỏi.
Người phụ nữ mỉm :
“Có, đây là quà của Sinh Sinh."
“Cảm ơn , Sinh Sinh thích lắm."
Tiểu Lâm Ngôn Sinh cảm ơn, đó bóc một viên kẹo bỏ miệng, lập tức đến híp cả mắt, “Mẹ ơi, kẹo ngọt quá, Sinh Sinh vui lắm."
“Sinh Sinh vui là ."
Người phụ nữ lời , mỉm xoa đầu hai đứa trẻ.
Yến Âm thấy trong đôi mắt bà lấp lánh lệ hoa, cổ tay trắng nõn thon thả đeo một đôi vòng tay kiểu dáng đặc biệt, là chất liệu gì, đó bà hôn lên má hai , :
“Minh Minh, Sinh Sinh, mệt , ngủ một lát."
Tuy nhiên giấc ngủ , phụ nữ bao giờ tỉnh nữa.
Yến Âm cũng hai đứa trẻ bảy tuổi thể hiểu c-ái ch-ết là gì , bọn họ thấy phụ nữ gọi thế nào cũng tỉnh liền im lặng, ngoan ngoãn tựa bên cạnh bà, giống như đây .
Cho đến khi một đàn ông mặc vest giày da đùng đùng nổi giận dẫn một đám mang phụ nữ , hai đứa trẻ mới hoảng sợ, dốc sức tiến lên ngăn cản, nhưng đàn ông đ-á văng .
Người đàn ông dường như c-ái ch-ết của phụ nữ cho tức điên lên, hung tợn túm lấy Tiểu Lâm Ngôn Sinh, xách bổng bé giữa trung, trút cơn thịnh nộ.
“Cái gì mà Thiên Lang nhất tộc là hậu duệ của thần, sinh hai đứa tạp chủng nhỏ đến cả huyết mạch chi lực cũng thể thức tỉnh, uổng cho cô còn là thiếu chủ của Thiên Lang nhất tộc, nhổ, lão t.ử tổn thất to lớn."
Chương 179 Quá khứ của Lâm Ngôn Sinh
Huyễn cảnh sinh từ tâm ma, luôn sẽ khơi dậy những nỗi đau chôn giấu sâu trong ký ức, chạm là đau nhưng thể quên .
Yến Âm thấy khi của Lâm Ngôn Sinh qua đời, và trai Lâm Ngôn Minh vẫn hằng ngày tiêm đủ loại thu-ốc, tiến hành đủ loại thí nghiệm.
Bọn họ hằng ngày đều đau đến ch-ết sống , nhưng vẫn cứ tiếp tục chịu đựng.
“Anh ơi, em nhớ quá, vẫn về?"
Sự đau đớn hằng ngày Tiểu Lâm Ngôn Sinh rơi một giọt nước mắt nào, nhưng khi nhắc đến , bé kìm mà lên.
“Sinh Sinh, ăn kẹo , ăn là buồn nữa ."
Viên kẹo của Lâm Ngôn Minh vẫn luôn ăn, bóc kẹo, nhét miệng Tiểu Lâm Ngôn Sinh, dùng giọng non nớt dỗ dành em trai chỉ sinh vài phút.
Trong miệng nếm vị ngọt, Tiểu Lâm Ngôn Sinh mang theo nước mắt, Lâm Ngôn Minh, dùng giọng nức nở hỏi:
“Anh ơi, kẹo của vẫn ăn hết ?"
“Ừm."
“Của em đều ăn hết ."
“Vậy bây giờ ăn kẹo, Sinh Sinh vui ?"
Tiểu Lâm Ngôn Sinh im lặng một thoáng, đó dùng tay lau nước mắt mặt, Lâm Ngôn Minh gật đầu mạnh một cái:
“Dạ, ơi, em hết buồn , Sinh Sinh ăn kẹo , vui lắm ạ."
Lâm Ngôn Minh , học theo dáng vẻ của , xoa xoa đầu Tiểu Lâm Ngôn Sinh:
“Sinh Sinh vui là ."
Hai là song sinh, nhưng rõ ràng Lâm Ngôn Minh sự trưởng thành và hiểu chuyện của một trai.