Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 14: Tổ chương trình mất tích – Livestream ẩn giấu

Cập nhật lúc: 2026-03-01 12:09:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

May còn năm sáu nhân viên ăn, hốt hoảng chạy đến xem tình hình.

 

khổ nỗi, ai cũng mù tịt y học, chỉ mà bó tay.

 

Mấy ngã vật vài phút phun m.á.u thì… bất động.

 

run rẩy thử đưa tay lên mũi kiểm tra thở hét toáng lên:

“Không… thấy thở nữa ! Mau! Mau đưa họ cấp cứu!!”

 

Đám nhân viên còn tỉnh lập tức khiêng lên du thuyền.

 

Rồi chiếc du thuyền khởi động, phóng vèo một cái, biến mất khỏi tầm mắt, bỏ khu rừng hoang vu.

 

Mấy khách mời sững sờ như ăn một cái tát trời giáng.

 

Toàn bộ quá trình đến mấy phút, tổ chương trình chạy sạch?

Bỏ mấy nghệ sĩ “tay yếu chân mềm” ở chốn hoang vu hẻo lánh ??

 

Trương Giai Giai vội chạy bờ sông, hét toáng về phía chiếc du thuyền đang xa dần:

“Đạo diễn! Quay đón bọn với!! Mấy bỏ bọn đây mà sống hả?!”

 

du thuyền bên đang náo loạn, chẳng ai buồn để ý đến cô.

 

Họ chỉ thể mắt tròn mắt dẹt con thuyền lướt khuất hút.

 

Trương Giai Giai lo lắng đến mức suýt :

“Trời ơi, bỏ đây thật … giờ chúng bây giờ?!”

 

Đoạn Tương, lớn tuổi hơn một chút, tỏ bình tĩnh :

“Đừng hoảng. Nhân viên ngộ độc nhiều quá, chắc họ cuống quá nên quên mất chúng . Khi định , kiểu gì họ cũng nhớ .”

 

“Giờ chúng cứ bình tĩnh chờ .”

 

Trương Giai Giai cũng lý, tạm thời lấy bình tĩnh.

 

lúc , Cố Minh Châu và Cố Hiên từ rừng .

 

Cố Minh Châu tay , Cố Hiên lặc lè ôm cả đống cỏ khô theo .

 

Cố Minh Châu áy náy :

“Xin , bọn tìm chỗ nào ngủ qua đêm cả. Nhìn quanh thì thấy bãi đất tạm , tối nay chắc ngủ tạm đây. với trai lượm ít cỏ khô cho lót lưng.”

 

quanh, chợt thắc mắc:

“Ơ? Đạo diễn ? Quay phim ? Nhân viên hết ? Sao chỉ còn chúng ?”

 

Trương Giai Giai sắp hai, nghẹn ngào kể :

“Đạo diễn với nửa tổ chương trình nãy ăn trái cây độc, ngộ độc xong xỉu hết ráo. Những ăn thì vội vàng chở họ cấp cứu.”

 

“Đó, kìa, vết m.á.u đất đó, vẫn còn tươi rói luôn.”

 

Cố Minh Châu cúi xuống vũng m.á.u đỏ loang lổ mặt đất, trông như hiện trường án mạng, giật nhảy dựng.

 

nhíu mày hỏi:

“Cả tổ chương trình hết? Không ai ở ? Vậy gì nữa?”

 

Tần Tu Hàn thở dài:

“Có thử kiểm tra mấy ngất, là… còn thở nữa… Giờ xảy chuyện lớn , đạo diễn cũng ngã lăn , thì với chụp gì nữa. Chắc họ đang liên hệ nhà đầu tư để cử tổ đạo diễn mới đến.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-14-to-chuong-trinh-mat-tich-livestream-an-giau.html.]

 

Lúc Cố Minh Châu thấy còn máy , mặt liền mất hết vẻ dịu dàng, hiện rõ nét khó chịu.

 

Từ lúc đặt chân xuống du thuyền, cô thấy chán ngán nơi đến tận cổ.

 

Đặc biệt là từ lúc rừng — mặc váy mà cỏ dại cứ quệt vô chân, ngứa như kiến c.ắ.n, đau rát. Muỗi mòng thì thi nhào vô đốt, khiến sự bực bội của cô tăng vọt lên cực điểm.

 

camera đang , nên Cố Minh Châu tiếp tục gồng giữ hình tượng “bông hoa trắng kiên cường”, giả vờ cả, trông cứ như kiểu “mạnh mẽ, sợ khổ” .

 

Nói mới nhớ, hai phim theo cô và Cố Hiên biến mất từ lúc nào ?

 

Chắc là do cả bọn quá mệt nên tiếng ồn bên ngoài, chứ hai phim thấy nên chạy ngoài .

 

lúc , Cố Minh Châu ngửi thấy mùi gì đó thơm nức mũi, cô ngẩng đầu về phía Sở Y Y, thấy cô nàng đang ăn ngấu nghiến món gì đó, bụng Cố Minh Châu chịu nổi mà réo lên ùng ục, nước miếng cũng bắt đầu ứa .

 

Bình thường vì để giữ dáng, cô nhịn ăn, bữa tối thì gần như đụng tới.

 

Trước đây nhịn .

 

hôm nay hiểu vì mệt quá vì mùi thịt thỏ nướng trong tay Sở Y Y thơm quá đáng, khiến con sâu thèm ăn trong bụng cô vùng dậy phản kháng dữ dội!

 

Bây giờ miệng cô ngứa ngáy vô cùng, cực kỳ ăn cái gì đó!

 

Cố Minh Châu cố gắng dời mắt chỗ khác, sang hỏi mấy Trương Giai Giai:

“Thế đồ ăn tìm ?”

 

Trương Giai Giai giơ nắm rau dại trong tay:

“Chỉ tìm nhiêu đây thôi...”

 

Sắc mặt Cố Minh Châu lập tức đen thui như đáy nồi.

 

với vất vả cả buổi để lo chỗ ngủ cho , còn mấy ba đứa kiếm đồ ăn thì chỉ lôi về đúng mớ rau ? Thứ đem cho heo ăn, heo còn khinh!”

 

với lúc kiếm cỏ lót ngủ còn thấy mấy con gà què nữa ! Vậy mà mấy ba đứa chẳng bắt nổi lấy một con, vô dụng thật sự!”

 

Trương Giai Giai tỏ vẻ vui:

“Bọn cũng cố gắng chứ bộ! Mấy con gà con thỏ chạy nhanh như chớp, bắt là chuyện bình thường mà!”

 

“Cô bọn vô dụng, chứ hai cũng chỉ nhặt đúng đống cỏ khô đó thôi ?”

 

“Đống cỏ còn chẳng đủ cho một , chúng đông thế , tối ngủ kiểu gì hả?”

 

Cố Minh Châu nheo mắt :

“Ý cô là đang trách đó ?”

 

Trương Giai Giai ánh mắt cô cho sợ phát khiếp, lập tức lùi một bước, lắc đầu lia lịa:

“Không... , chỉ... chỉ lỡ lời thôi…”

 

trai của Cố Minh Châu địa vị nhỏ trong giới giải trí, cô nào dám đắc tội với Cố Minh Châu, khéo hết đường lăn lộn trong nghề.

 

Nên dù uất ức thế nào, cũng chỉ thể ngậm đắng nuốt cay mà nhịn.

 

“Hứ!” Cố Minh Châu hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt.

 

Cố Hiên lên tiếng:

“Nếu chê cỏ của chúng , thì tối nay mấy tự lo chỗ ngủ !”

 

 

Loading...