Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 19: Cướp đồ của cô rồi quay lại... làm ơn làm phước?!

Cập nhật lúc: 2026-03-01 12:14:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Sở Y Y xách đồ trở chỗ cũ.

 

Vừa mới bước tới, sắc mặt cô lập tức tối sầm .

 

Bởi vì…

 

Lều của cô… biến mất!

 

Không chỉ mỗi cái lều – bộ đồ đạc của cô cũng bốc luôn !

 

Cả đống đồ mà cô sắp xếp kỹ lưỡng, giờ còn lấy một hạt bụi. Thậm chí đống lửa cũng đạp tắt tanh bành.

 

Sắc mặt Sở Y Y lạnh như đá tủ.

Không cần hỏi, cũng ai là thủ phạm.

 

Cô nghiến răng c.h.ử.i nhỏ:

“Lũ rác rưởi! Việc đàng hoàng thì thấy , còn mấy trò trộm cắp vặt thì rành như nghề gia truyền!”

 

[Chị Y mắng quá! , bọn nó là phế vật, còn là loại phế vật tay chân dơ bẩn!]

[Chị Y mắng hiền quá ! Xin hãy dùng ngôn ngữ độc địa hơn để xử tụi nó!]

[Đừng nhún nhường, mau cướp đồ của chị Y!]

[Không chỉ lấy đồ – còn dạy tụi nó một bài học nhớ đời nữa!]

 

Sở Y Y bộ đồ chuyên dụng, khoác lên chiếc áo gió, quần dài chống côn trùng, cầm đèn pin, một mạch tiến về hướng của đám Cố Minh Châu.

 

Bọn họ dời trại, còn ở chỗ cũ ban ngày chọn nữa.

 

Sở Y Y mặt lạnh như tiền, tiếp tục bước tới.

 

Đi bao xa, một đám cỏ cao quá đầu , cô thấy bọn họ.

 

Lều của cô đang ở ngay đó.

 

Túi đồ moi tung tóe, quần áo và vật dụng rơi vãi khắp nơi.

 

Lúc , Cố Minh Châu đang lều, tay cầm chai xịt chống muỗi – xịt lấy xịt để lên .

 

Vừa xịt, cô cau mày than thở:

“Trời ơi, cái rừng quỷ quái gì mà muỗi thì như ong vỡ tổ! Em đốt sưng hết cả ! Cái nơi rách nát , cho tiền cũng thèm !”

 

Chai xịt muỗi đó – chính là đồ của Sở Y Y!

 

Trương Giai Giai bên cạnh, mắt dán c.h.ặ.t chai xịt, thèm thuồng mặt:

“Minh Châu, xịt xong ? Cho tớ dùng với, tớ cũng đốt quá trời luôn.”

 

Cố Minh Châu liếc cô một cái, nhạt:

“Chai xíu , dùng một còn chẳng đủ. Cậu tự nghĩ cách ha.”

 

Trương Giai Giai c.ắ.n môi, ánh mắt tràn đầy uất ức.

Rõ ràng món của Cố Minh Châu, mà cô dám xưng là của .

 

mà… nghĩ đến địa vị nhà họ Cố trong showbiz, cô đành nuốt ức chế bụng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-19-cuop-do-cua-co-roi-quay-lai-lam-on-lam-phuoc.html.]

“Dùng đồ của , sướng ?” Sở Y Y từ trong bụi bước , giọng sắc như d.a.o, ánh mắt lạnh như băng thẳng Cố Minh Châu.

 

“Á…!”

 

Cố Minh Châu dọa phát hoảng, vội chui ngay lưng Cố Hiên.

 

Cố Hiên cau mày, giọng đầy khó chịu:

“Cô tới đây gì? Không chung đội với chúng , bảo tụi tránh xa cô ? Giờ tự mò tới đây là ?”

 

Sở Y Y nhạt:

“Anh nghĩ tới đây gì?”

 

Cố Hiên tỏ vẻ vô tội:

con giun trong bụng cô, ?”

 

Sở Y Y châm chọc:

“Lúc ăn trộm thì thông minh lanh lợi, giờ giả ngu?”

 

Sắc mặt Cố Hiên xanh đỏ lẫn lộn, nghiến răng :

“Đừng khó như ! Dù cũng là một nhà, mượn chút đồ thôi mà, cô đừng keo kiệt như thế chứ!”

 

Sở Y Y hừ lạnh:

“Mượn? Không hỏi mà tự lấy là ‘mượn’? Không xin phép, lấy đồ của khác – gọi là trộm đấy .”

 

Cố Hiên vẫn mặt dày biện hộ:

“Keo kiệt gì ? Mượn tí thôi, dùng xong sẽ trả mà. Cùng lắm, về chuyển khoản bồi thường – gấp 10 cũng . Cô hài lòng ?”

 

Sở Y Y cắt ngang, giọng dứt khoát:

“Không bán! Ngay bây giờ – trả hết đồ cho !”

 

Cố Minh Châu lập tức giấu chai xịt lưng, tay còn chắn lều, ánh mắt cảnh giác như bảo vệ kho báu:

“Đây là đồ của ! Cô đừng hòng lấy !”

 

Sở Y Y bật lạnh:

“Không trả đúng ? Vậy tự lấy!”

 

Cô bước tiếp về phía .

 

Cố Minh Châu từng Sở Y Y cho ăn hành vài , sợ đến chột vía.

 

Vừa thấy Sở Y Y tiến tới, cô la thất thanh, kéo tay Cố Hiên:

“Anh Ba ơi! Cô nổi điên ! Mau cản cô , đừng để cô tới gần em!”

 

Cố Hiên trong lòng cũng chút rén.

 

Anh từng Sở Y Y táng trượt phát nào – đến giờ vẫn còn đau.

mặt em gái cưng, thể lộ vẻ nhát cáy?

 

Anh nghiến răng, mặt tình nguyện nhưng giọng dịu xuống:

“Mấy món khác cô cứ cầm về , nhưng cái lều với chai xịt muỗi… cho Minh Châu mượn chút .”

 

 

 

Loading...