Sở Y Y lạnh lùng đáp:
“Một món cũng cho mượn. Đồ của – lấy hết.”
Cố Hiên sầm mặt:
“Cô cũng chút lòng trắc ẩn chứ? Minh Châu từ nhỏ sống sung sướng, thể yếu ớt, lều với giường thì ngủ kiểu gì?”
Sở Y Y hỏi ngược :
“Cho cô cái lều, ngủ ở ?”
Cố Hiên chau mày:
“Cô khác mà. Cô lớn lên trong khu ổ chuột, khổ sở quen . Thêm một đêm đất thì ?”
Cố Minh Châu nhịn , nhếch môi đầy tự mãn, còn vuốt ve làn da mịn màng của :
“Xin nha Y Y, cơ thể chị bẩm sinh mỏng manh yếu ớt, như em – trời sinh tiện dân, chịu khổ chịu cực quen . Nên phiền em tiếp tục phát huy tinh thần vượt khó của ‘ổ chuột’ ha~.”
“Cảm ơn các nhiều nha,” Sở Y Y cong môi khẩy, “Nếu các , còn mặt mũi mấy đứa vô liêm sỉ ngoài đời nó đấy!”
Cố Minh Châu sa sầm mặt:
“Cô ai vô liêm sỉ hả? Cô mới là đồ mặt dày! Cô lấy tư cách gì mà c.h.ử.i ?!”
Cố Hiên thất vọng lắc đầu:
“Sở Y Y, cô đúng là giáo dưỡng. Không đ.á.n.h thì cũng c.h.ử.i bới. Bao giờ cô mới chịu trưởng thành một chút hả?”
Sở Y Y lạnh:
“Dựa mà mấy tư cách dạy ?”
Cô lướt mắt qua Cố Minh Châu và Cố Hiên, giọng mỉa mai từng chữ:
“ lớn lên trong khổ cực, nên mấy nghĩ đáng đời chịu khổ suốt đời ?”
“Đừng quên – lẽ nuông chiều từ bé là mới đúng! Chính của Cố Minh Châu giở trò bẩn thỉu, tráo với cô , những bù đắp gì, còn vứt khu ổ chuột, để sống như địa ngục.”
“Cố Minh Châu vinh hoa phú quý, áo lụa lầu son, đều là ăn cắp từ mà – mà dám tự nhận là ‘thiên kim tiểu thư’?”
“ cô và cô hãm hại, sống dở c.h.ế.t dở bên ngoài, suýt chút nữa mất mạng – là của chắc? Là tại ‘sinh thấp hèn’, nên chịu khổ cả đời chắc?!”
“Cô là hưởng lợi, ích kỷ tham lam thì , còn – là ruột thịt với – cũng mấy lời đó… não đấy?”
“À , sai – não, mà là luôn cái đầu!”
“Cả nhà họ Cố mấy – một lũ đầu đất, bằng con ch.ó! Về tránh xa , loại thích như mấy , thấy xui tận mạng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-20-cuop-do-cua-co-roi-quay-lai-lam-on-lam-phuoc.html.]
Mặt Sở Y Y đầy chán ghét.
Cô hề cảm thấy đau lòng – chỉ thấy bẩn thỉu và uất ức.
Nếu , cô ước gì thể cắt đứt luôn mối quan hệ m.á.u mủ với nhà họ Cố, xóa luôn cái gien đang chảy trong .
Chỉ cần trong chung huyết thống với cái nhà đó thôi là cô nôn .
“Cô… cô năng gì hả?!” Giọng Cố Hiên run run, thiếu tự tin mang theo chút áy náy:
“Lúc hai đứa tráo đổi, Minh Châu còn nhỏ xíu, nó gì ? Cô khổ là do phận, của nó, cô đừng đổ lên đầu nó!”
“Còn tụi bênh Minh Châu là tại vì từ lúc cô về nhà, cô cứ kiếm chuyện, hễ tí là gây gổ, phá rối cả nhà!”
“Dạo gần đây thì càng quá quắt, còn đ.á.n.h cả ba với bọn – cô nghĩ như thì ai mà thương cô nổi?”
Sở Y Y hừ lạnh:
“ đ.á.n.h mỗi cú là các xứng đáng ăn đòn, đừng ở đó mà kêu ca than thở!”
“Hồi mới về nhà, đối xử với các – tự nhớ ! Chính mấy ép đổi thái độ đấy chứ!”
“ rảnh cãi dài dòng với lũ ngốc, giờ chỉ lấy đồ của . Giao đây! Không thì tay đấy!”
Giờ nghĩ , Sở Y Y chỉ thấy hối hận.
Cực kỳ hối hận!
Hồi mới về nhà, lẽ tẩn cho mỗi đứa một trận xách đồ bỏ , còn hơn phí thời gian, suýt nữa thì mất mạng vì cái nhà “họ Cố” ô uế !
Vừa mới bước chân nhà, cả đám nhà họ Cố túm tụm diễn kịch.
Nào là hỏi han quan tâm vài câu, lập tức dặn dò cô đừng “giành giật” gì với Cố Minh Châu, vì con bé là thiết nhất với cả nhà họ từ nhỏ.
Lúc đó cô nghĩ – cũng đúng.
Người sai là của Cố Minh Châu, cô . Và dù thì cô cũng sống cùng gia đình đó bao năm, tình cảm sâu đậm là chuyện bình thường.
Sở Y Y cũng ý tranh giành gì cả.
Cô chỉ – chút tình , thứ mà cô từng .