“Cô gì cơ?” Sở Y Y nửa miệng Cố Minh Châu, ánh mắt như thể đang một con hề nhảy nhót mặt .
Cố Minh Châu vẻ rộng lượng, giọng ngọt như đường phèn lặp :
“Chị là chị sẵn sàng chia một nửa lều cho em ngủ. Tối nay cùng ngủ trong lều nhé?”
Sở Y Y nhướn mày, như :
“Cô nữa xem, lều của ai cơ?”
Nụ mặt Cố Minh Châu cứng đờ, da mặt lúc đỏ lúc xanh, méo xẹo như dội nước sôi.
Cố Hiên bực bội chen :
“Minh Châu chủ động nhún nhường, em còn định tính toán mãi ?”
Sở Y Y lạnh lùng đáp:
“Cướp đồ của , chia một nửa để màu ‘nhường nhịn’? Não mấy lừa đá ?”
Cố Hiên cãi :
“Lều là của ai quan trọng thế ? Dù thì Minh Châu cũng chịu chia sẻ với cô, chứng tỏ lòng của nó. Sao cô học cách bao dung như nó một chút?”
Sở Y Y liếc mắt, lật luôn một cái trắng dã:
“Thế mà cũng gọi là lòng hả? Đỉnh cao đạo đức giả là đây chứ .”
Cô buồn đôi co với tụi não.
Sở Y Y lạnh giọng, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o:
“ đếm đến ba. Mau dọn đồ trả cho . Đừng bắt động tay, cô gánh nổi hậu quả .”
“Một.”
Cố Minh Châu c.ắ.n môi, cam lòng gằn giọng:
“Dù những thứ là do em mang theo, nhưng giờ đang trong tay chị, tức là của chị. Đừng hòng cướp !”
Không mấy món , cô tối nay khỏi ngủ luôn.
Tuyệt đối trả!
“Hai.”
Cố Minh Châu đầu quát:
“Còn đó gì? Mau chuẩn ngăn nó !”
Tần Tu Hàn, Đoạn Tương và Trương Giai Giai ngay lập tức bỏ luôn chế độ “ hóng”, hốt hoảng bật dậy, mỗi túm lấy một khúc gậy to bằng bắp tay – mấy thứ họ lượm để phòng , nay đem dùng thật.
Tần Tu Hàn khuyên nhủ:
“Sở Y Y, đừng cố đối đầu với bọn nữa. Cô xin Minh Châu cùng tụi lập nhóm . Một cô gái ở trong rừng một buổi tối nguy hiểm lắm đấy.”
Đoạn Tương thêm :
“ ưa cô, nhưng cũng chẳng thấy cô c.h.ế.t đói c.h.ế.t rét trong rừng. Miễn là cô chịu cúi đầu xin , đồng ý cho cô nhóm.”
Trương Giai Giai hậm hực:
“Hồi chúng đề phòng nên mới cô đ.á.n.h lén. Giờ bọn chuẩn kỹ càng, cô đừng mơ thắng nổi cả đám!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-22-so-y-y-ra-tay-va-mat-khong-truot-phat-nao.html.]
Tuy từng Sở Y Y cho ăn đòn, nhưng ba vẫn kiêu ngạo nghĩ rằng – đó chỉ là bất ngờ lúc đầu.
Miễn là cảnh giác, cô là gì hết!
“Ba.”
Tiếng đếm dứt, Sở Y Y phí lời nữa, giơ chân đạp thẳng!
Tần Tu Hàn và Đoạn Tương vung gậy chắn .
Sở Y Y lạnh giọng:
“Các nghĩ sợ ? Đừng tưởng là phụ nữ thì bắt nạt là bắt nạt!”
Bốp!
Bốp!
Á!!! Tiếng hét vang vọng cả khu rừng.
Sở Y Y đạp bay cả hai tên, chúng lăn lóc đất như hai cái rơm!
Trương Giai Giai sợ đến phát run, tay run rẩy đ.á.n.h rơi gậy, lập tức chui gốc cây trốn như con chuột thấy mèo.
Không ai cản , Sở Y Y bước thẳng về phía Cố Minh Châu.
“Anh Ba!” Cố Minh Châu hét toáng.
Cố Hiên lao chắn mặt em gái, còn kịp mở miệng thì…
ẦM! Bay như diều đứt dây!
Sở Y Y lười , giơ chân sút thẳng khiến Cố Hiên bay luôn vài mét!
Cố Minh Châu run rẩy như cây sắp đổ, giọng run lẩy bẩy:
“... trả cho cô! Đừng đ.á.n.h !”
Sở Y Y lạnh:
“Muộn đấy cưng.”
Bốp bốp bốp bốp bốp!
Sở Y Y vung tay trái, như múa quạt, tát tới tấp lên mặt Cố Minh Châu!
Cố Minh Châu tát đến mức… đầu lắc lia lịa như b.úp bê trúng kỹ thuật.
Cô còn trời đất là gì nữa – như đ.á.n.h bay cả não!
Đến khi Sở Y Y dừng , mặt cô sưng như… đầu heo luộc. Còn tay của Sở Y Y thì dính đầy lớp phấn dày như trét xi măng.
Chậc. Sở Y Y nhăn mặt, tỏ vẻ ghê tởm.
Cô tiện tay lau sạch tay áo của Cố Minh Châu, thản nhiên hất cô sang một bên như ném bao rác.