Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 33: Nhà họ Cố thay mặt Sở Y Y tha thứ cho tội phạm

Cập nhật lúc: 2026-03-01 12:26:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Y Y khẽ khinh bỉ:

, điên vì nghèo đấy. Còn ai nghèo hơn ruột của cô ôm thẳng tay vứt khu ổ chuột ?”

“Trong khi đó, cô em gái bé bỏng của thì từ nhỏ ăn ngon mặc , tiền tiêu vặt mỗi tháng vài chục triệu, xem, so với cô thì điên là đúng còn gì?”

 

Cố Minh Châu c.ắ.n môi, sắc mặt lúc đỏ lúc xanh, như tát thẳng mặt giữa chợ.

Cố Hiên cau mày, bực bội :

“Em đừng nhằm Minh Châu! Chuyện của con bé , liên quan đến con bé! Bao nhiêu khổ sở em chịu, do con bé gây .”

“Huống chi, ruột Minh Châu cũng trả giá cho lầm năm xưa , em còn nữa?”

 

Sở Y Y nhạt:

“Cô là kẻ hưởng lợi trực tiếp từ việc sai. quyền nhằm ?”

“Anh trả giá, là chuyện gia đình đuổi việc bà , âm thầm mua cho bà biệt thự, đưa tiền cho bà sống an nhàn về già đấy hả?”

“Cái giá đó… cũng lớn quá ha~.”

 

Sắc mặt Cố Hiên thoắt cái trở nên bối rối:

“Em… em chuyện từ ?!”

 

Sở Y Y nhún vai, thản nhiên:

“Cố Minh Châu quỳ xuống van xin các tha cho ruột của cô , rõ rành rành.”

còn , nếu chuyện năm xưa đổi nhầm con, thì nhà họ Cố cô con gái hảo như Minh Châu.”

“Cho nên, cả cái nhà các , vì cảm ơn cái bà giúp việc gây tội tày trời , mà chỉ mặt tha thứ cho bà , còn đưa tiền, tặng nhà, sắp xếp cho bà về hưu vui vẻ!”

“Thậm chí các còn bàn kế lừa , là bà đưa .”

 

Cố Hiên chặn họng, nổi một chữ.

Cố Minh Châu tức giận gắt lên:

“Cô lén khác chuyện? Không hổ là loại dạy dỗ đàng hoàng!”

 

Sở Y Y nhún vai.

 

, nuôi dạy ‘’ như các . Ít nhất cái bản lĩnh sống phè phỡn cuộc đời khác, còn tìm cách diệt trừ chính chủ.”

cũng cúi đầu cảm ơn kẻ đẩy em gái ruột địa ngục, giả vờ cao thượng. Loại giáo dưỡng như các , xin miễn học.”

 

Mặt Cố Hiên trắng bệch, trong mắt ánh lên sự giằng xé và bối rối.

Có lẽ đến giờ phút , Sở Y Y chỉ thẳng mặt, mới chợt nhận , hóa việc … đáng khinh đến .

 

[Trời má, nhà họ Cố đúng là tệ còn gì để ! Mua nhà, đưa tiền cho kẻ phạm tội?! Họ chẳng thương Sở Y Y chút nào hết!]

[Sở Y Y khổ tám đời mới đầu t.h.a.i vô cái nhà chứ!]

[Bắt đầu từ hôm nay, tuyên bố tẩy chay tất cả sản phẩm của nhà họ Cố!]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-33-nha-ho-co-thay-mat-so-y-y-tha-thu-cho-toi-pham.html.]

[Cố Minh Châu Sở Y Y giáo dưỡng?! Bộ những việc cô , gọi là giáo dưỡng chắc?!]

[Sở Y Y tuyệt đối đừng tha thứ cho cái nhà rác rưởi đó! Họ xứng đáng với sự bao dung của em!]

[Nói cực đúng! Mẹ Cố Minh Châu gây tội, mà cô hưởng lợi, thể vô can? Cô trách nhiệm bù đắp cho Sở Y Y chứ khắp nơi đối đầu!]

[Tức c.h.ế.t ! nguyền rủa nhà họ Cố và con nhỏ Minh Châu yên !]

[Cố Hiên đúng là não để cảnh. Tha thứ cho kẻ hại em ruột , còn đưa tiền, cho nhà?! Anh nghĩ đến mười mấy năm đau khổ của Sở Y Y ?!]

[Khổ là Sở Y Y chịu, cớ gì khác phép tha thứ ?!]

[Cố Minh Châu tư cách gì mà xin tha cho ruột? Cô từng nghĩ, chính khiến Sở Y Y sống bằng c.h.ế.t ?!]

[Một lũ rác rưởi. Mà thôi, rác thì cũng phân loại — và tụi nó gom đúng một đống.]

 

“Y Y, …”

“Anh ba, đừng bậy! Em bao giờ hại nó cả! Mỗi nó gây chuyện, em đều khuyên tha thứ cho nó mà! Anh quên ?”

Cố Minh Châu rưng rưng nước mắt Cố Hiên.

 

Cố Hiên khẽ cau mày.

Nghĩ thì đúng là .

Từ lúc Sở Y Y trở về, lúc nào cũng châm chọc Cố Minh Châu.

Mà Minh Châu mỗi bắt nạt, sang bênh Sở Y Y, còn dặn đừng trách cô.

 

bây giờ, Sở Y Y Minh Châu g.i.ế.c cô?

Quả thật là hoang đường!

Có vẻ như Sở Y Y phát điên, vì công kích họ mà bịa đặt đủ điều.

 

Cố Hiên thất vọng lắc đầu:

“Bây giờ em chỉ đổ bùn sang khác. Anh thật sự thể chuyện với em nổi nữa.”

“Đợi về thành phố, sẽ bàn với ba , đưa em khám tâm lý.”

 

Sở Y Y lạnh lùng liếc một cái:

thấy mới là cần khám đấy. khám tâm lý, mà là khám thần kinh.”

nghi ngờ bộ não vấn đề nghiêm trọng, hoặc thì là cả nhà các đều di truyền bệnh não tàn!”

 

“Em…” Cố Hiên tức đến run , mắt trợn trừng cô.

, dám gào lên.

Anh hít sâu một , cố nuốt cơn giận xuống, giọng trầm trầm:

“Anh cãi nữa. Anh chỉ hỏi một câu: Em chịu chia thức ăn cho ?”

 

Sở Y Y trả lời dứt khoát:

“Không.”

 

 

Loading...