Sở Y Y ngâm nước chơi một lúc, thậm chí còn mò một con cá to tướng.
Cô ôm nó nghịch ngợm một hồi, thẳng tay tát cho nó một phát trời giáng, đó ném thẳng nó về dòng sông.
Xong xuôi, cô tắm rửa kỹ càng thêm nữa, mới lên bờ về khu cắm trại.
Cô mở cái lều gấp dùng tạm để vệ sinh, xử lý nhu cầu xong thì luôn bộ đồ ướt dính .
[Chị Y Y đúng là xa cách quá đáng, ngoài thì cứ đồ vệ sinh mặt cũng mà, ngại!]
[Phòng tiểu nhân thì , nhưng cần đề phòng quân t.ử như ?]
[Trời ơi chị Y Y đúng là hưởng, mò cá kiểu gì mà mò cái ngay cá bự! Đảm bảo cái hội của con Minh Châu thì tức c.h.ế.t cho coi!]
[Mò cá mà còn chuẩn từng cú, tay nhanh như chớp, chị Y Y thôi cũng bình thường . Năng lực kiểu , mấy ông đặc nhiệm chắc sánh !]
[Chuẩn bài! Sáng nay chị Y Y còn rượt đ.á.n.h nguyên bầy khỉ nữa mà! Khỉ tuy nhỏ hơn nhưng sức chiến đấu của bầy khỉ hoang đáng nể, tốc độ nhanh. Vậy mà chị Y Y rượt kịp hết tụi nó, còn cho từng con ăn đòn. Đẳng cấp khỏi bàn!]
Sở Y Y đồ xong thì tiện tay dọn dẹp sơ qua hiện trường, dài bãi cỏ, ngửa mặt bầu trời đêm.
Ở nơi hoang dã ô nhiễm ánh sáng, bầu trời hiện lên rõ ràng, đến nghẹt thở.
Tâm trạng cô dần dần dịu , mí mắt cũng khép , từ từ chìm giấc ngủ.
Vì hôm nay cô ngủ trong lều, nên chiếc camera giấu kín thể bộ. Dù cô ngủ, nhưng vẫn hàng chục triệu hóng cô ngủ.
Hàng chục triệu … chỉ để xem một cô gái ngủ! Thật sự là bất khả tư nghị.
Chương trình tranh thủ bắt tay hợp tác với một nền tảng giao đồ ăn.
Khi quảng cáo bật giữa lúc livestream, hàng loạt khán giả kìm lòng nổi liền đặt hàng ngay, ăn đêm xem tiếp.
Chương trình và nền tảng giao đồ ăn… đúng là hốt bạc no nê.
Ngày thứ ba.
Sở Y Y ngủ dậy, rửa mặt chải đầu xong xuôi thì bắt đầu luyện một bài Bát Bộ Kim Cang Công như thường lệ.
Sau đó, cô tiếp tục xách đèn pin rừng thám hiểm tìm đồ ăn.
Trong khi đó, Cố Hiên, Cố Minh Châu và mấy còn vẫn tiếp tục co ro bên bờ sông, ngóng dài cổ chờ đoàn chương trình tới cứu.
Cả nhóm mắt đỏ hoe vì đói, chỉ mong một bóng nào xuất hiện.
Thế nhưng bốn bề vẫn yên ắng như tờ, chẳng ai.
Cả nhóm đói đến mức bụng dán lưng, tinh thần thì cáu bẳn như lửa đốt. Tâm trạng ngày càng tệ hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-37-toi-moi-la-vuong.html.]
Hôm tụ họp lên đường là sáng sớm, vì mặc lên hình, ai nấy đều nhịn bữa sáng – tức là ngay ngày đầu tiên đói rã ruột .
Ngày hôm qua, cả nhóm chỉ chia hai quả trứng.
Đến hôm nay, ngày thứ ba, bọn họ đói đến mức chân tay bủn rủn, dậy xuống đều thấy hoa mắt ch.óng mặt.
Cố Minh Châu tức đến bật , gào lên phẫn uất:
“Rốt cuộc chương trình cái gì ?! Đây là ngày thứ ba đó! Họ còn phái đến cứu chúng là ? Đừng là quên bọn nha!”
Cố Hiên mặt mày căng như dây đàn, lòng cũng nóng như lửa đốt.
Trương Giai Giai run rẩy :
“Không lẽ… lẽ của tổ chương trình trúng độc c.h.ế.t hết , nên ai tụi còn kẹt ở đây, nên mới tới cứu…?”
Câu thốt , sắc mặt của cả nhóm lập tức đổi, trong mắt bọn họ thoáng hiện vẻ hoảng loạn.
Nếu điều đó là thật, nếu bộ tổ chương trình thật sự “bay màu”, thì… bọn họ ?
“Bốp!”
Cố Minh Châu giận dữ đá cho Trương Giai Giai một cú đau điếng.
“Cô câm mồm cho ! Ở đó mà gở, đồ mỏ quạ!”
Trương Giai Giai c.ắ.n môi, dám phản kháng, chỉ lặng lẽ xích xa một chút.
Đoạn Tương nhíu mày, trầm giọng:
“Nếu lời của Giai Giai là thật, ai chúng đang ở đây, thì chúng tính ? Không tìm thức ăn, chẳng lẽ chờ c.h.ế.t đói?”
Tần Tu Hàn thì vẻ mặt đầy tuyệt vọng, u ám :
“ cũng thấy khả năng cao là của tổ chương trình trúng độc . Với danh tiếng của tụi , chẳng ai dám lơ chúng cả. Dù tổ chương trình quên thật nữa, thì công ty quản lý của tụi cũng thể quên bọn .”
“Chỉ một khả năng: tất cả của tổ chương trình sống sót trở về. Công ty quản lý của bọn gọi cũng chẳng ai máy.”
“Mà vị trí phim vốn bảo mật tuyệt đối, ai rõ. Có báo cảnh sát cũng chắc tìm vị trí tụi .”
“Tới lúc tìm , chắc bọn chỉ còn là mấy bộ xương khô …”
Lời của Tần Tu Hàn như nhát d.a.o đ.â.m thẳng lòng , khiến bầu khí vốn căng thẳng thêm ngột ngạt tuyệt vọng.
Cố Minh Châu nhào lòng Cố Hiên, nức nở như trời sập: