“Hu hu hu… Anh ba, mau nghĩ cách , em c.h.ế.t ở nơi quỷ quái … Em còn gặp cha , cả, hai nữa mà…”
Cố Hiên xót em, siết c.h.ặ.t vòng tay ôm Cố Minh Châu, nhưng ánh mắt cũng lộ rõ sự bất lực.
Đoạn Tương lên tiếng đề xuất:
“Hay là... tụi tìm Sở Y Y nữa? Mình xin cô , nhờ cô tìm thêm thức ăn giúp bọn . Chứ thì đây chỉ nước c.h.ế.t đói.”
Cố Minh Châu nghiến răng ken két, vẻ mặt đầy căm hận:
“ thà c.h.ế.t cũng xin nó! Nó đ.á.n.h thê t.h.ả.m như , là nó xin mới đúng!”
Đoạn Tương lạnh lùng lườm cô một cái, buồn thêm.
Sắp c.h.ế.t đến nơi mà còn bày đặt sĩ diện.
Tần Tu Hàn dậy, sang Đoạn Tương:
“ đồng ý với . Mình tìm Sở Y Y thôi.”
Đoạn Tương gật đầu, cũng dậy theo.
“… cũng chung với hai !” Trương Giai Giai lấy hết can đảm, rụt rè lên tiếng.
“Đứng đó cho !” Cố Minh Châu gào lên giận dữ,
“Cô dám tìm con tiện nhân đó thì chờ mà xử lý! Về , sẽ nhờ cả cùng cả showbiz phong sát cô! Cô đừng hòng ngóc đầu lên nổi!”
Trương Giai Giai tái mét, chân như đổ bê tông, dám nhấc bước.
Đoạn Tương nhíu mày, nghiêm giọng với cô :
“Sắp mất mạng đến nơi mà còn nghĩ tới tương lai sự nghiệp ? Giữa mạng sống và danh tiếng, cô chọn cái nào?”
Tần Tu Hàn cũng tiếp:
“Anh Đoạn đúng. Nếu nổi trong giới giải trí thì ngành khác, cả thế giới chỉ mỗi showbiz. Chẳng lẽ phong sát cô cả đời, ngành luôn chắc?”
“Phải sống thì mới hy vọng.”
Trương Giai Giai cảm động đến đỏ hoe mắt, lặng lẽ bước tới cạnh Đoạn Tương và Tần Tu Hàn, nghẹn ngào:
“ với hai ! tin Sở Y Y … ít nhất, còn hơn Cố Minh Châu.”
Ba họ rời .
Cố Minh Châu tức đến phát điên, gào lên lưng:
“Mấy giỏi lắm! Nhớ đó! Chờ đến khi về , sẽ khiến từng một trả giá đắt!”
, chẳng ai thèm để tâm.
Lúc họ còn e dè thế lực nhà họ Cố, nhưng giờ cận kề cái c.h.ế.t, thì ai còn quan tâm mấy chuyện đó nữa?
Đói quá , chẳng ai còn sức mà toan tính.
Khi con rơi trạng thái đói khát tột cùng, đầu óc họ chỉ nghĩ đến chuyện để sống sót, những thứ khác đều là phù du.
“Hu hu hu… Anh ba, bọn họ quá đáng thật mà…”
Cố Minh Châu ôm lấy Cố Hiên nức nở như mưa rào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-38-toi-moi-la-vuong.html.]
Cố Hiên mím môi trầm ngâm:
“Thật … họ sai. Mình tìm thức ăn, mà tìm cũng cách nấu. Cứ thì sớm muộn cũng đói mà c.h.ế.t thôi.”
Cố Minh Châu c.ắ.n môi:
“… nhưng em cam lòng xin cái con nhỏ đó! Nó đ.á.n.h em nông nỗi !”
Cố Hiên cúi mắt, giọng thấp hẳn:
“Đêm qua nghĩ nhiều… Thật mỗi Sở Y Y tay, đều là khi chúng chọc giận em .”
“Em từng chủ động gây sự. Có thể… em như em .”
Cố Minh Châu trừng mắt, thể tin nổi Cố Hiên:
“Anh ba! Anh đang bênh vực Sở Y Y?! Anh cô ?”
“Vậy… ý là em mới là ?”
“Anh quên ? Trước giờ cô bắt nạt em, đặc biệt là hai ngày nay, mắng c.h.ử.i đ.á.n.h đập! Vậy mà còn cô ?!”
Cố Hiên mím môi, đáp. Anh chỉ lặng lẽ Cố Minh Châu, trầm giọng hỏi:
“Thế bây giờ em tính ? Không đồ ăn, nấu nướng, chẳng lẽ đây chờ c.h.ế.t?”
Cố Minh Châu hỏi đến á khẩu.
Cô xin Sở Y Y, nhưng cô … thật sự đói.
Cô cũng c.h.ế.t.
Mà Sở Y Y, dường như là hy vọng sống duy nhất của họ hiện giờ.
Cố Minh Châu c.ắ.n môi, giọng mềm , vẻ uất ức:
“Em… em thể miễn cưỡng xin cô … nhưng khi khỏi đây, nhất định giúp em trả thù! Em thể nuốt trôi cơn giận !”
Cố Hiên trầm ngâm một lúc, đó gật đầu:
“Được.”
Cố Hiên dìu Cố Minh Châu dậy, cả hai cùng hướng về phía mà Sở Y Y từng nghỉ chân tối qua.
đến nơi, họ chẳng thấy bóng dáng Sở Y Y , đồ đạc cũng còn, chỉ còn vài đám tro tàn – dấu vết còn sót từ đống lửa tối qua.
“Con nhỏ tiện nhân chạy mất ?” Cố Minh Châu nhăn mặt làu bàu.
Cố Hiên đoán:
“Chắc em rừng tìm đồ ăn. Chúng tìm thử , gặp , kiếm tí đồ ăn.”
Anh linh cảm dù tìm thấy Sở Y Y, chắc cô cho bọn họ ăn.
Vậy nên vẫn hy vọng tự thể tìm chút thức ăn. Dù chẳng nấu nướng, nhưng chỉ cần nướng chín là ăn – no bụng là quan trọng nhất, thể kén chọn nữa .
Cố Minh Châu thì cực kỳ miễn cưỡng theo rừng.
Giờ cô đói đến mức chẳng còn tí sức lực nào, chỉ lăn đất cho .
Chưa kể còn mặc váy – mà rừng thế thì cào xước là chuyện chắc như bắp.