Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 39: Tôi mới là Vương!

Cập nhật lúc: 2026-03-01 12:30:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cũng chẳng dám ở một .

Lỡ gặp nguy hiểm thì ?

 

Họ mới một đoạn thì gặp ngay nhóm của Đoạn Tương.

Đoạn Tương họ đầy bất ngờ:

“Ủa, mấy định xin Sở Y Y ? Sao cũng mò tới đây ?”

Cố Hiên gượng:

“Minh Châu chỉ là nhất thời giận dỗi thôi.”

Đoạn Tương mặt , thèm thêm.

Cố Hiên hỏi tiếp:

“Tìm thấy Sở Y Y ?”

Đoạn Tương lắc đầu:

“Chưa. Tụi chỉ theo những dấu chân để , hy vọng thể . Sở Y Y rừng chỉ một , cô nhiều hướng, bọn cũng chắc nên đường nào.”

Cố Minh Châu cau :

“Sao ngoài chờ cô ? Mắc gì ? Trong đây muỗi với côn trùng nhiều c.h.ế.t, c.ắ.n ngứa gần phát điên đây !”

Đoạn Tương kiên nhẫn đáp:

“Nếu tranh thủ lúc cô còn đang tìm đồ ăn mà thể hiện thiện ý, nhờ cô kiếm thêm cho một ít, thì hôm nay tụi nhịn đói tiếp.”

Cố Minh Châu cằn nhằn:

“Thì kêu cô kiếm thêm một nữa là mà!”

Đoạn Tương buồn trả lời.

nghĩ là nữ hoàng chắc? Còn lệnh cho khác?

Sở Y Y mà chịu “thuận tay” kiếm cho mấy chút đồ ăn là lắm , chứ còn đòi riêng một chuyến cho cô thì... mơ quá !

 

“Khoan , thấy tiếng động phía ! Có khi nào là Sở Y Y ?!” Trương Giai Giai đột nhiên reo lên đầy hy vọng.

Đoạn Tương và Tần Tu Hàn lập tức chạy tới.

Cố Hiên đỡ Cố Minh Châu lảo đảo chạy theo.

 

Chạy bao xa, họ cuối cùng cũng thấy bóng dáng của Sở Y Y.

Lúc Sở Y Y đang mặc đồ leo núi màu đen, tóc buộc thấp gọn gàng.

Chỉ thấy cô đạp lên cây lớn, lấy đà chạy nghiêng lên phía bất ngờ bật nhảy vọt lên, tay vươn nắm c.h.ặ.t một dây leo dài thòng từ cây xuống. Nhờ lực quán tính, cô đu v.út về phía , buông tay giữa trung, tiếp tục tóm lấy sợi dây leo tiếp theo – giống hệt cảnh trong phim hành động.

 

Trên những cành cây cao gần đó, một bầy khỉ cũng đang đu dây tứ tung – chính là bọn khỉ từng Sở Y Y "vùi dập" mấy hôm .

Lũ khỉ đu nhe răng đe dọa cô, nhưng rõ ràng là chỉ dám nhe chứ dám nhào vô – ánh mắt thì vẫn đầy sợ hãi.

Cảnh tượng mắt khiến tất cả xem đều c.h.ế.t trân tại chỗ.

Sở Y Y hình như chỉ đang đu cho vui… mà là đu để đuổi theo bầy khỉ !

Vừa đu, cô nghiến răng nghiến lợi hét lớn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-39-toi-moi-la-vuong.html.]

“Lũ khỉ c.h.ế.t bầm , dám rình mò mai phục bà hả? Xem hôm qua bà còn nhẹ tay quá! Tụi bây còn dám tính toán trả thù hả? Hôm nay bà cho tụi bây – tay bà để trưng!”

 

Nói xong, cô vươn tay tóm gọn một con khỉ đầu đàn.

Rồi như diễn xiếc, cô thả từ độ cao mấy mét xuống đất, tiếp đất nhẹ như mèo.

Ngay đó, hề khách khí, cô ấn đầu khỉ xuống đất mà tẩn thương tiếc.

Con khỉ gào thét t.h.ả.m thiết, ăn đòn như mưa rơi mùa lũ.

Những con khỉ khác cây thì cuống cuồng như cướp mất yêu – nhảy loạn cả lên, nhe răng còn dữ hơn lúc nãy.

chỉ cần ánh mắt lạnh tanh của Sở Y Y lia qua, cả đám lập tức rụt cổ, chẳng con nào dám nhào .

Thậm chí, mấy con nhát gan còn té đái, trốn cây mà run rẩy.

 

Cả bọn xem đều cứng họng.

Sở Y Y… mạnh đến mức nào ?

Đu dây trong rừng mà còn nhanh hơn khỉ, còn tóm cả khỉ vương?

Nhìn phản ứng của lũ khỉ thì rõ mười mươi – con mà Sở Y Y tóm là thủ lĩnh của bầy, là monkey boss thật chứ hàng vớ vẩn.

lũ khỉ run như cầy sấy, thể thấy Sở Y Y “dạy dỗ” tụi chỉ một .

 

Họ cô mà... lạnh sống lưng.

Nghĩ những Sở Y Y đ.á.n.h , cả đám cảm thấy cô... vẫn còn nương tay.

Nếu mà dùng lực như đang tẩn khỉ vương , chắc họ bây giờ... hoặc liệt nửa , hoặc viện cả tháng.

 

Sở Y Y đ.á.n.h liên tục nửa tiếng đồng hồ mới chịu dừng tay.

Tuy động tác vẻ hung tàn, nhưng thực cô đ.á.n.h cực kỳ chừng mực – khỉ vương tuy bầm dập mặt mũi, im nhúc nhích, nhưng vẫn còn sống, còn tỉnh táo.

Dù nơi camera, ngoài, nhưng cô vẫn nhớ:

Khỉ là động vật quý hiếm, thuộc loại bảo vệ cấp hai quốc gia. Không thể đ.á.n.h c.h.ế.t, thể đ.á.n.h bất tỉnh. Phải đúng luật!

 

Sở Y Y lạnh lùng con khỉ, giọng nghiến từng chữ:

“Nghe cho rõ, mới là Vương ở đây! Lần mà còn dám mai phục , đừng trách đ.á.n.h gãy hết tay chân tụi bây!”

Khỉ vương run lẩy bẩy, đôi mắt tràn đầy sợ hãi.

Hu hu hu, loài vượn hai chân đáng sợ thật sự!

Sở Y Y “hừ” một tiếng, đá một cú tống khứ nó xa.

Cả bầy khỉ lập tức xông , bê khỉ vương chạy mất hút thấy khói bụi.

 

Phía , vang lên một giọng ngập ngừng:

“Sở… Sở Y Y…”

 

 

 

Loading...