Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 41: Gặp chuyện kinh hoàng

Cập nhật lúc: 2026-03-01 12:31:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc còn theo Cố Minh Châu là vì dồn đến bước đường cùng, vẫn giữ đường lui.

Còn giờ? Sắp c.h.ế.t tới nơi , giữ mấy cái mặt mũi gì?

Giữ mạng mới là quan trọng nhất!

 

“Hai … hai dám mắng ?!” Cố Minh Châu trừng to mắt, vẻ mặt thể tin nổi.

Từ nhỏ đến lớn, ngoài con tiện nhân Sở Y Y, ai dám mắng cô .

Vậy mà giờ... ngay cả Tần Tu Hàn với Đoạn Tương cũng dám mắng cô ?

Họ lấy tư cách gì? Lấy cái gì mà dám mắng cô ?

 

Mắt cô lập tức đỏ hoe, nước mắt rơi lã chã, ấm ức tức tối sang Cố Hiên:

“Hu hu hu, ba, ba cứu em! Họ bắt nạt em, ba trả thù cho em chứ!”

 

Cố Hiên mím môi, gì.

 

“Anh ba! Anh ba im lặng? Anh ba từng hứa với bố , với cả, hai là sẽ bảo vệ em mà!”

Cố Minh Châu càng nghĩ càng tức, càng lớn.

 

Cố Hiên trầm giọng :

“Minh Châu, đủ . Chuyện do em sai. Em hứa sẽ thành tâm xin Sở Y Y, mà mới vài câu sang đe dọa …”

 

Cố Minh Châu tức đến run cả :

“Anh ba cũng em sai? Em đ.á.n.h thế mà còn cúi đầu nhận sai là quá . Mấy còn gì nữa?”

“Rõ ràng sai là Sở Y Y, mà cứ bắt em xin .”

“Em xin , thái độ . Em ức h.i.ế.p còn cúi đầu, thái độ tệ chút thì chứ?”

“Hu hu hu… em cho ba theo nữa. Anh ba theo chỉ bênh kẻ ngoài bắt nạt em, đúng là đồ vô dụng, l.ừ.a đ.ả.o!”

 

Sắc mặt Cố Hiên cực kỳ khó coi, ánh mắt đầy phiền muộn.

Khóc lóc chút thì còn thấy thương.

mấy hôm nay Cố Minh Châu quá , khiến thấy bực hơn là xót xa.

 

Đoạn Tương sang Sở Y Y, chân thành :

“Sở Y Y, bọn giống với Cố Minh Châu. Bọn thực sự nhận lầm, thành tâm xin . Mong cô thể tha thứ cho bọn .”

 

Sở Y Y lạnh lùng liếc qua cả bọn, ánh mắt trong vắt, lạnh như sương sớm quét nhẹ một vòng từng khuôn mặt.

Cô nhận , đúng là chút hối thật đấy…

ánh tham vọng trong mắt bọn họ, cô cũng chẳng thể bỏ qua.

Có hối hận – nhưng nhiều.

Chỉ là đói quá , bọn họ mới nuốt nhục mà cúi đầu xin .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-41-gap-chuyen-kinh-hoang.html.]

Nếu tự kiếm đồ ăn, dù nhận lầm, bọn họ chắc chắn cũng chẳng đời nào đến xin cô.

 

Sở Y Y nhếch môi, giọng lạnh tanh:

“Các sai, xin , điều đó chứng tỏ vẫn còn chút tam quan.”

 

Mấy , mắt lập tức sáng lên.

 

Sở Y Y tiếp:

mà…”

“Xin là chuyện của mấy , tha thứ là quyền của .”

“Các sửa sai, thôi. nghĩa là bắt buộc tha thứ.”

“Những gì các với , chỉ một câu xin thể xóa sạch . Cho nên, nhận lời xin đó.”

“Và quan trọng nhất, đừng mong chia sẻ đồ ăn với các .”

giống như Cố Minh Châu, hai mặt giả tạo, nhưng cũng loại ‘thánh mẫu’ đến mức giúp mấy từng hại .”

“Mấy chân tay, tự mà kiếm ăn.”

“Gia cầm mà tổ chương trình thả đều thương và tiêm t.h.u.ố.c, chậm chạp lắm, dễ bắt vô cùng.”

“Động vật khi đưa đến nơi lạ, đều sẽ tìm chỗ kín đáo để trốn. Biết mà dùng não thì bụi cây tìm là thấy.”

 

Dứt lời, Sở Y Y xoay , đu dây vèo một cái, lao thẳng sâu trong rừng.

 

Trương Giai Giai đuổi theo.

Sở Y Y nhanh như gió, dùng dây leo v.út cái khuất dạng, tài nào đuổi kịp.

chỉ đó, tức tối mà bất lực.

 

“Ha ha ha! Thấy ? Cô chút lương tâm nào hết! Rõ ràng là bỏ mặc tụi c.h.ế.t đói! Các còn cúi đầu năn nỉ cô gì? Mất mặt ?”

Cố Minh Châu sặc sụa, giấu nổi vẻ hả hê.

 

Đoạn Tương và Tần Tu Hàn chẳng thèm để ý đến cô .

Hai , cũng bước rừng sâu, quên gọi theo Trương Giai Giai.

 

Cố Hiên yên tâm để Cố Minh Châu ở một , đành miễn cưỡng ở .

Anh nhíu mày, khẽ trách:

“Minh Châu, em thế? Như biến thành khác . Anh thật sự nhận em nữa. Em như thế…”

 

Cố Minh Châu cứng đờ , lập tức mềm giọng, bắt đầu thút thít:

“Hu hu hu hu, em chịu bao nhiêu ấm ức. Răng đ.á.n.h rụng, mặt thì sưng như heo, cả thì đầy vết muỗi và côn trùng c.ắ.n, da dẻ còn chỗ lành lặn. Đã còn đói tới nỗi n.g.ự.c dính lưng…”

“Em chịu khổ như , tính tình mới đổi. Anh thương em thì thôi, còn trách móc em… Em buồn lắm đó… hu hu hu…”

 

 

Loading...