Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 43: Cứu người, nhưng công lại bị Cố Minh Châu cướp mất

Cập nhật lúc: 2026-03-01 12:32:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Y Y chẳng thèm quan tâm bọn họ gặp chuyện gì, cũng chẳng buồn tò mò. Cô xách con thỏ thẳng bờ sông để xử lý.

Ai ngờ Cố Minh Châu nhặt ngay một cục đá, hung hăng ném về phía cô!

 

Sở Y Y nhanh nhẹn tránh , nhưng tảng đá rơi trúng mặt nước, nước b.ắ.n tung tóe, văng cả lên cô.

 

Từ đến nay, Sở Y Y kiểu dễ bắt nạt.

Cô lập tức cúi nhặt một cục đá khác, quăng thẳng !

 

“Á—!!!”

Tảng đá đập trúng cổ tay của Cố Minh Châu, một cơn đau nhói lan khắp cánh tay khiến khuôn mặt vốn sưng vù của cô méo mó đến biến dạng.

 

giận dữ trừng mắt Sở Y Y, gào lên the thé:

“Sở Y Y, cô dám ném đá ?! Cô ác độc đến ?! Cô sẽ kết cục !”

 

Sở Y Y khẩy:

“Là cô tay . Đã dám gây sự thì chuẩn tinh thần ăn đòn.”

 

Cố Minh Châu giận đến nỗi run lẩy bẩy, hét toáng lên:

ném trúng cô! Còn cô thì ném thẳng tay ! Giờ tay đau đến nhúc nhích cũng nổi!”

 

Sở Y Y bình thản đáp :

“Cô ném trúng là vì . hướng ném là nhắm . ném trúng tay cô là vì cô tránh. Không né thì chịu , đáng đời!”

 

Cố Minh Châu tức đến mức mắt đỏ ngầu, nghiến răng :

! nhắm cô đó! đập c.h.ế.t cô thì ?! Ai bảo cô khiến bọn thê t.h.ả.m thế !”

“Lũ khỉ là do cô chọc giận, bọn nó mới sang trả thù tụi ! Cào bọn , ném đủ thứ bọn ! giật đứt cả nắm tóc! Tất cả đều là của cô!”

 

Mấy còn tuy lên tiếng, nhưng ánh mắt Sở Y Y rõ ràng cũng mấy thiện cảm.

Nếu sợ cô quá mạnh, chắc họ cũng hùa theo Cố Minh Châu để chỉ trích cô .

 

Sở Y Y thì ngẩn . Ủa?

Bọn họ t.h.ả.m hại là do… đám khỉ gây ?

Khỉ đ.á.n.h ? Ha ha ha! Tuyệt vời!

 

Cô nén , giọng nửa nửa giễu:

“Không thắng nổi khỉ thì chịu thôi. Phế vật, khỉ đập là đúng !”

 

“Cô—!!” Cố Minh Châu giận đến mức n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

 

Sở Y Y lạnh lùng liếc sang:

“Lắm mồm nữa, dắt bầy khỉ đấy.”

 

Cố Minh Châu lập tức im như thóc.

Khỉ đ.á.n.h … thật sự đau! Mà đ.á.n.h hội đồng nữa chứ! Cô thề cả đời gặp khỉ nữa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-43-cuu-nguoi-nhung-cong-lai-bi-co-minh-chau-cuop-mat.html.]

 

Sở Y Y thong thả xử lý thịt thỏ, gom củi, nhóm lửa bắt đầu nướng.

Năm còn bụng đói meo, nước miếng nuốt ừng ực, nhưng chẳng ai dám gần nữa.

Giành thì giành nổi, mà giành là kiểu gì cũng ăn đòn.

Đã mắc đến hai , họ ngu đến mức tái phạm thứ ba.

 

Cố Minh Châu ngửi thấy mùi thơm bốc lên liền nhịn nổi, cứ lấy cùi chỏ thúc thúc Cố Hiên, mắt ngân ngấn nước:

“Anh , em đói lắm … Anh giúp em mấy câu , xin Sở Y Y chia cho chút đồ ăn. Em chịu hết nổi …”

 

Cố Hiên khổ, giọng yếu ớt:

“Không tác dụng … Y Y sẽ cho … khụ khụ…”

 

Cố Minh Châu mùi thịt nướng trong khí, nước bọt suýt chảy , giọng càng tủi hơn:

“Nếu ba mà tự kiếm đồ ăn, em khổ thế …”

 

Cố Hiên dài đất, trân trân lên trời, mắt vô hồn như tượng gỗ.

Lúc gặp đàn khỉ, Cố Minh Châu kéo lá chắn thịt sống, còn cởi áo trùm lên đầu để tránh cào.

Kết quả là… lũ khỉ lôi hành tới bến.

Toàn giờ chi chít vết cào, m.á.u me be bét – thê t.h.ả.m nỡ .

 

đó, cả một câu quan tâm từ miệng Cố Minh Châu cũng , cô chỉ mắng c.h.ử.i ngừng, luôn miệng đổ cho Sở Y Y, là do cô chọc giận bầy khỉ nên mới khiến bọn họ tấn công.

hề ý thức một điều: chính cô mới là lôi Cố Hiên lá chắn sống, còn tự tay cởi áo che đầu , khiến khỉ càng dễ dàng tấn công hơn. Việc đó... cô cũng chứ .

 

Lúc Cố Hiên cảm thấy đầu óc cuồng, rõ là vì đói quá do vết thương lũ khỉ cào bắt đầu nhiễm trùng.

Anh chẳng còn tâm trí để nghĩ ngợi gì nữa, chỉ thấy trong mệt mỏi vô cùng, đến cả suy nghĩ cũng lười.

 

Mà đáng buồn , Cố Minh Châu chẳng hề nhận trạng thái bất thường của .

Ba còn cũng chẳng ai để ý. Bởi tất cả sự chú ý của họ giờ đều dồn … đồ ăn trong tay Sở Y Y.

 

Khi Sở Y Y bắt đầu gặm miếng thịt nướng, Cố Minh Châu đến mức… nhai theo trong vô thức, dường như tưởng tượng rằng cũng đang ăn.

Có lẽ tiếng "chóp chép" của cô phát lớn, khiến Sở Y Y dừng , đầu sang, nhếch môi khẩy, châm chọc:

“Không khí vị ngon ?”

 

Cố Minh Châu đỏ mặt tía tai vì ngượng, gằn từng chữ:

“Đừng mà vênh váo quá. Đợi khỏi đây, cô cứ chờ đấy, để yên !”

 

Vứt câu đe dọa đó , cô bật dậy toan bỏ , tiếp tục trò cho thiên hạ.

Ai ngờ vì quá đói, dậy quá nhanh, mắt tối sầm , cô loạng choạng ngã lăn đất.

Mãi một lúc mới từ từ tỉnh táo .

 

Càng nghĩ càng tức, Cố Minh Châu nghiến răng, lảo đảo dậy, giận hổ, bỏ .

Tần Tu Hàn, Đoạn Tương và Trương Giai Giai cũng dậy theo.

 

 

Loading...