Cố Hiên đầy vẻ nghi hoặc, hỏi:
“Là em bôi t.h.u.ố.c cho á?”
“ mà từ đến nay em từng học y, nhận thảo d.ư.ợ.c? Đã còn thể tìm t.h.u.ố.c trong rừng, còn cách bôi t.h.u.ố.c cho ?”
Cố Minh Châu lập tức đỏ hoe mắt, tủi :
“Chẳng lẽ nghi ngờ em dối ? Vậy nghĩ, ngoài em , còn ai thể cứu chứ?”
“Sở Y Y hận chúng thấu xương, còn mong tụi c.h.ế.t quách cho rảnh nợ, cô là thể nào chịu cứu !”
“Trương Giai Giai, Đoạn Tương, Tần Tu Hàn mấy đó cũng tụi bằng nửa con mắt, mà họ thì y học gì, chắc chắn cũng thể là họ.”
“Chỉ em, thật lòng thật lo lắng cho an nguy của . Nơi rừng sâu nước độc , ngoài em thì ai quan tâm sống c.h.ế.t !”
“Chỉ em tâm, năng lực cứu !”
Thấy cô ấm ức như sắp , Cố Hiên lập tức dịu giọng , áy náy :
“Minh Châu, xin em, nên nghi ngờ em. Chỉ là từ đến nay em gì về y học, bây giờ đột nhiên lợi hại như thế, còn dám liều mạng tìm t.h.u.ố.c nửa đêm, chỉ thấy... bất ngờ quá thôi.”
“Em đừng giận nhé, là sai, xin em.”
Cố Hiên ôm lấy Cố Minh Châu, bàn tay nhẹ vỗ lưng cô như đang dỗ một đứa bé, giọng thì dịu dàng như rót mật.
Cố Minh Châu nghẹn ngào đáp:
“Trước đây đúng là em gì thật… nhưng từ khi chương trình thám hiểm ngoài rừng, em sợ sẽ xảy chuyện nên âm thầm học thêm mấy kiến thức sinh tồn.”
“Trong đó dạy cách xử lý khi thương ở ngoài rừng, nên em mới nhận diện mấy loại cây t.h.u.ố.c đó.”
“May mà em lén chuẩn từ , nếu , qua nổi …”
Cố Hiên cảm động rơi nước mắt:
“Minh Châu nhà giỏi quá, trưởng thành ! Coi như nợ em một mạng, nhất định sẽ báo đáp t.ử tế.”
Cố Minh Châu khịt mũi, bật :
“Anh , đừng gì báo đáp hết á, xa cách lắm! Mình là một nhà, em cứu là điều đương nhiên. Chỉ c.ầ.n s.au nhớ đến những điều em , đừng để Sở Y Y ly gián mà xa lánh em, là em mãn nguyện .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-46-quy-phuc-duoi-nam-dam-cua-co-ay.html.]
Cố Hiên quả quyết:
“Em vĩnh viễn là cô em gái mà thương yêu nhất. Sở Y Y cho dù gì, cũng bao giờ thế vị trí của em trong lòng .”
“Sau sẽ lời cô nữa .”
“Loại m.á.u lạnh vô tình, thấy trai thoi thóp cũng chẳng buồn để tâm, lời của cô đáng tin nổi ? Anh tuyệt đối sẽ để cô ly gián để hiểu lầm em thêm nào nữa!”
Ánh mắt Cố Hiên lúc hiện rõ sự căm ghét và phẫn nộ đối với Sở Y Y.
Trước đây nghĩ Sở Y Y giận dỗi vì cưng chiều Minh Châu, nhưng tưởng rằng cô chỉ là đang giận hờn vô lý, dỗi chơi thôi.
Không ngờ khi gặp nguy hiểm thật sự, cô thờ ơ, đoái hoài gì tới .
Giờ thì c.h.ế.t tâm với cô.
Anh những thích cô em gái nữa, mà thậm chí còn thấy chán ghét đến tận xương tủy.
Sau nếu Sở Y Y dám động đến Cố Minh Châu một nữa, tuyệt đối sẽ nương tay!
Chờ khi trở về thành phố, nhất định sẽ với ba và hai cả những gì Sở Y Y , để họ cùng phong sát cô diện.
Loại con gái độc ác, m.á.u lạnh như , cắt đứt hết con đường, để cô chịu khổ mà chuộc tội.
Ông trời chắc chắn cô là loại thế nào, nên mới để cô và Minh Châu hoán đổi phận từ nhỏ, để cô chịu khổ ở ngoài đời.
Bởi vì, kẻ m.á.u lạnh độc địa, xứng một cuộc sống !
“Dạ , em ghi nhớ lời . Anh mà nuốt lời là em méc đó nha~.” Cố Minh Châu tinh nghịch tươi.
Cố Hiên cưng chiều véo mũi cô một cái:
“Anh ba bao giờ lừa em hả?”
Cố Minh Châu lè lưỡi, nũng:
“Anh ơi, tới giờ chương trình vẫn phái ai tới cứu , chắc là tụi quên thiệt …”
“Ba ngày nay miếng gì bỏ bụng, hôm nay mà tìm đồ ăn thì chắc em ngỏm thiệt đó!”
“Anh khỏe thì cùng Đoạn Tương mấy rừng tìm gì ăn , bọn họ bàn qua phía bên , chắc đụng đám khỉ .”
Cố Hiên gật đầu:
“Ừ, để về lấy hành lý, bộ đồ cái .”
Cố Minh Châu vội đỡ dậy, khoác tay đầy tình cảm, rảo bước cùng rời khỏi.