Hóa đám gia cầm ngốc nghếch mà tổ sản xuất thả để các thí sinh săn bắt đều lũ khỉ hoang và mấy loài thú khác bắt sạch .
Ai bảo khỉ hoang cũng ăn thịt chứ!
Tự dưng thấy mồi ngon rơi từ trời xuống, còn chậm rì rì, chẳng ai nỡ bỏ qua.
Hai hôm tụi nó còn “ăn hàng” ở mấy hướng khác, nên Sở Y Y để ý.
Giờ mấy hướng hết mồi sạch, chúng mới đ.á.n.h bạo mò đến khu vực của cô.
Dù , rừng vốn nhiều thỏ rừng, lo c.h.ế.t đói.
Chỉ là… thỏ rừng chạy nhanh, dễ bắt thôi.
đối với Sở Y Y, chuyện đáng là vấn đề.
Cô vội săn, mà cứ thong thả xuyên rừng, nữa leo lên ngọn đồi phía để hái thêm mấy quả dại.
Tuy ngon lắm, nhưng đỡ thèm, còn tí vitamin.
Lúc , nhóm nhân viên đang ẩn nấp trong rừng, gấp rút gọi điện cho đạo diễn.
Một mặt mày đưa đám báo cáo:
“Đạo diễn ơi c.h.ế.t ! Mấy con gà và thỏ chúng thả , lũ khỉ núi bắt sạch ...”
“Ban đầu tụi em còn tính dàn cảnh, để vài con gà với thỏ ‘vô tình’ dây rừng cuốn chân, chờ nhóm Cố Hiên tới thấy bắt. Chứ họ mà nhịn đói nữa là xỉu thiệt chứ đùa gì.”
“ giờ tụi khỉ cũng cướp luôn mấy con buộc sẵn đó !”
“Giờ đây? Hay ném đại vài ổ bánh mì trong rừng cho họ nhặt?”
Đạo diễn xong giật cả khóe miệng, trợn mắt:
“Cậu ngu đấy? Tự dưng trong rừng ổ bánh mì thì tụi nó nghi ngờ theo dõi ? Vậy gì nữa?!”
Người ấm ức:
“Chứ giờ để mặc họ c.h.ế.t đói ?”
Đạo diễn suy nghĩ vài giây, :
“Vậy mấy bắt thỏ rừng . Xong ngụy tạo hiện trường giống như dã thú thương, vô tình cây cỏ quấn chân chạy . Đặt đó cho tụi nó tìm thấy.”
Người lưỡng lự:
“ liệu họ nhận là dàn dựng ?”
Đạo diễn nhếch mép:
“Không . Bởi vì… tụi nó đủ thông minh để phát hiện.”
“…”
(Đạo diễn: chê mà cần che luôn…)
Lúc , tại sườn núi, Sở Y Y vẫn đang lững thững dạo chơi.
Cô phát hiện... đám khỉ hôm lén theo dõi .
cô thèm để tâm.
Ăn no xong, cô dựa gốc cây nghỉ ngơi.
Lũ khỉ tuy lén lút theo dõi, nhưng dám manh động.
Đến khi cô giả vờ ngủ say, tụi nó mới len lén tiến gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-48-quy-phuc-duoi-nam-dam-cua-co-ay.html.]
Ngay khoảnh khắc mon men tới gần, Sở Y Y đột ngột mở mắt, phóng một cái lăn đất như ninja, tay chân phối hợp như máy xúc, đuổi thẳng về phía khỉ đầu đàn.
Khỉ vương sợ đến độ gào thét ch.ói tai, cũng bốn chi bám đất chạy trối c.h.ế.t.
Mấy con khác thì chạy tán loạn như gà mắc tóc.
Sở Y Y bò tới cực nhanh, như yêu quái trong phim kinh dị, khiến khỉ vương đầu một cái thì bắt tại trận.
Sở Y Y vung tay tát cái bốp mặt nó:
“Thế nào? Vẫn phục hả? Còn dám theo dõi đ.á.n.h úp chị nữa cơ ? Đừng tưởng mày là động vật cấp II bảo vệ là chị dám xử! Mày mà còn tái phạm, chị xử , viện cớ là tự vệ trong tình huống nguy cấp! Là chị nhân hậu mới tha, đừng điều!”
Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!
Sở Y Y vung tay tát thêm mấy cái như trời giáng.
Khỉ vương tru tréo t.h.ả.m thiết, mắt rơm rớm nước, run rẩy như cây sấy.
“Biến !”
Cô túm nó, ném vèo lên trời, tung cước đá bay nó gốc cây gần đó.
Liếc đồng hồ thấy trời nhá nhem, cô cũng thu dọn về chỗ bờ suối.
Ban đêm trong rừng khó di chuyển, dễ lạc đường.
Sở Y Y từ tốn .
Đi nửa đường, cô chợt lưng tiếng xào xạc mờ mịt.
Cô dừng , đầu.
… Đám khỉ xuất hiện.
Sở Y Y lạnh mặt, ánh mắt b.ắ.n sát khí lạnh lẽo như gió núi.
“Hơ, ngờ tụi mày lì thật đấy. Lại c.h.ế.t nữa ?”
“Được, là tụi mày tự tìm đường c.h.ế.t!”
“Chị sẽ nhân nhượng nữa. Chị sẽ đ.á.n.h tụi mày tuyệt diệt, khỏi gây họa cho đời!”
Con giới hạn chịu đựng.
Cô tha ba , tính cũng quá nhân đạo .
Giờ tụi nó còn dám liều, khiến cô cảm thấy tính mạng đe dọa, thì cô xử lý cũng chính đáng, thuận tình hợp lý.
Sở Y Y bẻ tay, khởi động khớp ngón.
Đám khỉ hoảng sợ lùi các cây.
Nhiều con trốn mất dạng, chỉ ló cái đầu run cầm cập.
Khỉ vương dù cũng run như cầy sấy, nhưng vẫn cố lết tới.
Sở Y Y nheo mắt quan sát.
Ngay lúc cô định tay, khỉ vương bất ngờ ném một vật xuống chân cô.
Sở Y Y kỹ…
… Là một con thỏ rừng!
Khỉ vương đó, vẻ ngoan ngoãn, ánh mắt tội nghiệp như con sen nịnh chủ.
Sở Y Y cứng đơ .
— Khỉ vương… đưa cô thỏ để lấy lòng???