"A... Đây là phần của bọn , cô giành!" Trương Giai Giai dọa cho hết hồn, nhưng vẫn cố giữ c.h.ặ.t cái xiên tre đang cắm con cá nướng, tay thì giơ lên chặn tay Cố Minh Châu, nhất quyết để cô cướp .
"Bốp!"
Cố Minh Châu tức tối giơ tay tát cho Trương Giai Giai một bạt tai rõ đau.
"Các ăn xong , phần còn là của với ! Mau ngoan ngoãn giao đây, nếu thì đừng trách tay khách sáo!"
Cô nàng hậm hực gọi to:
"Anh ơi, giúp em với! Bọn họ cướp đồ ăn của chúng ! Chúng bảo vệ quyền lợi chính đáng của , thể để họ thừa nước đục thả câu !"
Vừa , Cố Minh Châu định vươn tay giành lấy cá.
tay cô còn kịp chạm cái xiên thì Tần Tu Hàn nhanh như cắt nắm lấy cổ tay.
Sau đó, Tần Tu Hàn hề khách khí, một cước thẳng chân đá bay Cố Minh Châu!
"Á —."
Cố Minh Châu đá lùi hai bước, kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết.
"Anh... dám đ.á.n.h ? Anh sợ bảo trai phong sát ? Cho cút khỏi giới giải trí luôn còn chỗ nữa hả?" cô tức đến đỏ cả mặt, hét ầm lên.
Tần Tu Hàn khẽ lạnh: " chỉ sống nhờ nội địa giải trí . Ở đây sống nổi thì sang Hàn Quốc. vốn debut ở Hàn mà!"
Tên Cố Hiên dù tay dài đến , cũng với sang tận Hàn Quốc.
Huống hồ, giới giải trí nhà họ Cố mở . Cố Hiên chắc quyền phong sát ai.
Đối với những ngôi giá trị thương mại thì mấy nhà đầu tư thể nể mặt Cố Hiên.
với những ngôi thể hái tiền, thì đừng mong ai cũng chịu cúi đầu nhún nhường!
Cố Hiên lúc cũng hậm hực bước tới, đỡ lấy Cố Minh Châu đang loạng choạng suýt ngã, nghiêm giọng chất vấn:
"Tần Tu Hàn, thể động tay đ.á.n.h phụ nữ?"
Cố Minh Châu lập tức nhào lòng trai, lóc t.h.ả.m thiết như cướp mạng:
"Huhu… Anh ơi chủ cho em! Bọn họ quá đáng lắm! Họ ăn trộm đồ ăn của , chịu chia phần cho tụi đành, còn đ.á.n.h em nữa… họ !"
Tần Tu Hàn tức đến bật :
"Cô đang nhảm cái gì ? Khi nào thì bọn ăn trộm đồ của cô?"
Cố Minh Châu hùng hồn chỉ cá tay họ: "Còn dám chối ? Cá còn cầm tay kìa!"
Tần Tu Hàn liếc hai con cá, hỏi : "Cô cái ?"
Cố Minh Châu gật đầu như gà mổ thóc: " ! Cuối cùng cũng chịu nhận !"
Tần Tu Hàn thở dài: "Cô vấn đề ? Khi nào nhận ?"
"Hai con cá là do Sở Y Y cho bọn . Khi nào thì thành của các ?"
Cố Minh Châu cãi cố: " là Sở Y Y cho các !"
" cô là cho cả nhóm! Các lén lút ăn riêng, gọi với , còn định ăn luôn phần của tụi ! Các quá đáng thật sự, hành vi thế … ch.ó cũng nổi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-57-tu-minh-da-tinh-mat-mat-den-tan-noc.html.]
Cố Hiên cũng góp lời:
"Việc quả thực . Đã là đồ chung thì đợi đầy đủ, mới chia đều. Các lặng lẽ ăn riêng, sai còn đ.á.n.h , lý nào như !"
"Ha ha." Tần Tu Hàn bật thành tiếng, lạnh nhạt đáp:
"Ai với là Sở Y Y cho cả nhóm?"
Cố Hiên nhíu mày: "Chẳng lẽ… ?"
Tần Tu Hàn trả lời:
"Đương nhiên là . Bọn biểu diễn cho cô xem, cô trả công cho bọn . Chuyện chẳng liên quan gì tới hai !"
Sắc mặt Cố Hiên lập tức cứng đờ.
Cố Minh Châu thì như tát một cái mặt đám đông, hổ đến mức đỏ bừng, tím bầm vì tức giận.
Không ngờ Sở Y Y ích kỷ đến mức đó, hề nghĩ đến nhà chút nào!
Cố Hiên liếc Sở Y Y đang gần đó, ngập ngừng hỏi:
"Nếu với Minh Châu cũng biểu diễn thì… ăn ?"
Sở Y Y thản nhiên ngẩng đầu, khẩy:
" hứng thú xem hai biểu diễn. Chỉ cần thấy mặt ói ."
"Cô…" Cố Hiên tức đến xanh mặt.
Cố Minh Châu cũng nổi trận lôi đình, nghiến răng nghiến lợi:
"Sở Y Y, cô thể lạnh lùng như ? Dù gì tụi cũng là của cô! Cô thà giúp ngoài cũng chịu chia phần cho nhà? Cô bằng súc sinh!"
Sở Y Y như , mỉa mai đáp:
"Phải , bằng súc sinh. Còn các thì như súc sinh, là chứ gì?"
"Cô…!!" Cố Minh Châu chặn họng đến nỗi nên lời.
Cô giận đến nghiến răng, đột ngột chuyển sắc mặt, sang Trương Giai Giai và nhóm , ánh mắt dịu dàng, tỏ đáng thương, nhỏ nhẹ năn nỉ:
"Nếu mấy đây là phần riêng của mấy thì đúng là quyền chia. … ơn chia cho một chút , thực sự đói…"
"Chỉ cần các chia cho một ít, khi rời khỏi đây, sẽ nhờ trai cho các tài nguyên!"
… chẳng ai nhúc nhích.
Ai cũng Sở Y Y ghét Cố Minh Châu cỡ nào. Nếu bây giờ dám lấy cá mà Sở Y Y cho họ, mang chia cho cô ghét cay ghét đắng, thì chẳng khác gì đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t cả.
Cho dù sợ đắc tội với Sở Y Y, thì về mặt đối nhân xử thế, bọn họ cũng thật là hèn mọn đến mức chẳng gì.
Cố Minh Châu c.ắ.n c.h.ặ.t môi, giọng nghẹn ngào:
"Chẳng lẽ các nhẫn tâm đến ? Nhìn c.h.ế.t đói mà cứu? nhiều ngày ăn gì … nếu còn gì bụng, thật sự sẽ c.h.ế.t mất…"
đối phương vẫn dửng dưng, chẳng phản ứng gì.
C.h.ế.t đói á? Đừng đùa!
Cả khu rừng đầy rẫy rau dại, chẳng thấy?