[Giờ ba giờ sáng mà vẫn còn 120 triệu em cả nước cùng tui thức trắng xem chị Y Y ngủ.]
[Hu hu hu, tui nỡ xa chị Y Y, tui còn coi chị sinh tồn trong rừng, còn thấy cảnh chị đu dây, bò trườn, đ.ấ.m trượt phát nào nữa mà!]
[Tui cũng , suốt 7 ngày nay, rảnh lúc nào là tui vô phòng livestream lúc đó. Giờ sắp còn thấy chị Y Y nữa, đau lòng còn hơn chia tay nyc!]
[Yêu cầu kéo dài thêm thời lượng chương trình!!]
[Kéo gì mà kéo? Mấy như sắp hộc m.á.u đến nơi, nữa chắc xác rã trong rừng quá!]
[Thôi thì mong các show khác mau mời Sở Y Y tham gia , nhất là kiểu livestream 24/24 luôn !]
[Mong chờ nhất là ngày mai! Không đạo diễn sẽ cho họ sự thật bằng cách nào nữa, hồi hộp dã man!]
[ nóng ruột coi biểu cảm của Cố Minh Châu với đám lúc lòi mặt chuột !]
[Haha nghĩ tới là thấy … Mong trời sáng nhanh nhanh!]
[Haiz, mong mai mau tới, tiếc thời gian trôi nhanh quá, ngắm nhan sắc đỉnh cao của chị Y Y thêm chút nữa…]
Trong phòng livestream, hơn 120 triệu khán giả vẫn đang trò chuyện rôm rả suốt cả đêm.
Ứng dụng đặt đồ ăn liên kết với livestream cũng dân mạng “đập cháy” vì đói quá gọi đỡ!
Sáng hôm , 6 giờ, sóng livestream bắt đầu thêm đổ .
Vừa , ai cũng nôn nóng hỏi thăm:
[Anh em ơi, sự thật ? Có bỏ lỡ đấy?!]
[Mới sáu giờ thôi bạn ơi, ngoài Sở Y Y thì mấy đứa còn đang ngủ ngáy khò khò kìa.]
[Chắc , đợi về đến thành phố mới công bố sự thật. Giờ bọn họ mới lục đục dậy thôi, còn mấy tiếng du thuyền nữa mà!]
Trong rừng.
Sở Y Y vẫn như thường lệ, dậy sớm tinh mơ.
Sau khi vệ sinh cá nhân, cô bên bờ sông tập một bài "Bát Bộ Kim Cang Công", thảnh thơi dạo quanh một vòng, ngắm cuối khung cảnh thiên nhiên nơi đây.
“Sở Y Y, đừng xa quá nhé! Tám giờ là xuất phát đó!” đạo diễn phía gọi lớn.
Cô đầu , chỉ giơ tay vẫy vẫy, ý bảo thấy.
bảy giờ năm mươi, Sở Y Y bến sông.
Cố Minh Châu và đám lên thuyền .
Thấy Sở Y Y đến, đạo diễn hớn hở:
“Sở Y Y, lên ! Về thành phố thôi! Ba lô của cô bảo đem lên !”
Sở Y Y gật đầu, lặng lẽ bước lên du thuyền.
Thuyền khởi hành.
Tất cả đều boong tàu.
Đạo diễn vui vẻ tuyên bố:
“Cảm ơn nhiều! Khi về đến thành phố, chúng sẽ một buổi họp báo. Sau khi kết thúc họp báo, chương trình coi như thành mỹ mãn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-78-hop-bao-su-that-duoc-ven-man.html.]
Sở Y Y nhíu mày.
Họp báo? Lại còn công khai nữa?
Không cần đoán cũng – báo chí chắc chắn sẽ tập trung công kích cô, hỏi vì cô đối xử tệ với Cố Minh Châu như .
Nghĩ thôi thấy nhức đầu .
Trong khi đó, đám Cố Minh Châu thì bắt đầu lên kế hoạch gì để… “nâng cấp độ hot của bản ” tại họp báo.
Cố Minh Châu thậm chí còn sang một chiếc đầm lộng lẫy, trang điểm kỹ lưỡng.
Mấy còn cũng soạn bài phát biểu, tút ngoại hình.
Còn Sở Y Y thì… chán chẳng buồn quan tâm, tìm một cái ghế dài ngửa dưỡng thần.
Không chỉnh sửa, soạn bài, tô phấn dặm son.
Cô tay thẳng mặt với Cố Minh Châu ngay ống kính, chắc hẳn netizen mạng ném đá cô đến nát mặt .
Cô gì nữa, hóa trang thành thiên sứ cũng thể đổi cái của khán giả.
Sự nghiệp của cô coi như hết đường .
Vậy thì còn cố gì?
Cố Minh Châu tranh thủ lúc cameraman theo Sở Y Y, lượn tới mặt cô, ngước cằm xuống, đắc ý nhếch môi:
“Y Y, chắc giờ mạng xã hội tràn ngập lời c.h.ử.i rủa cô đấy. Netizen chắc căm thù cô lắm, chỉ mong cô c.h.ế.t quách cho nhẹ nợ.”
“Cô bước ngoài sẽ coi như chuột chạy qua phố, ai thấy cũng hô ‘Đánh c.h.ế.t nó !’.”
“Showbiz còn chỗ cho cô nữa .”
“Mà chỉ showbiz, ngay cả cuộc sống bình thường cũng khó mà yên .”
“… nếu cô chịu quỳ xuống xin báo giới, thể mềm lòng giúp cô với ba , cho cô nhà họ Cố.”
“Có chỗ dựa là nhà họ Cố, cô mới sống nổi.”
Sở Y Y hờ hững hé mắt, liếc cô một cái lạnh như băng:
“Cô mắc cái bệnh gì thế? Không đ.á.n.h một ngày là ngứa ngáy ? Sao cứ tự chui tầm đ.á.n.h của thế?”
“Nếu cút ngay… thì đừng trách nắm đ.ấ.m mắt!”
Cố Minh Châu tức đến n.g.ự.c phập phồng, gào lên:
“Cô đúng là điều! rộng lượng, cho cô một con đường sống, cô trân trọng!”
“Đợi lúc cô netizen vùi dập, đường c.h.ử.i mắng đ.á.n.h đập, sống bằng c.h.ế.t… lúc đó đừng hòng nghĩ đến chuyện về nhà họ Cố nữa! Cô đ.á.n.h mất cơ hội cuối cùng !”
Sở Y Y chẳng buồn nhiều lời, tiện tay chụp lấy cái ly nước bên cạnh, ném cái bốp cô .
“Mau CÚT!”