Cố Minh Châu dịu dàng, giọng ngọt như đường phèn:
“Y Y, cuối cùng em cũng đến , bọn chị đợi em lâu lắm đó~.”
“Chuyện cũ nhắc nữa, hy vọng trong chương trình chúng thể hòa thuận, hóa giải—á á á!”
Chưa hết câu, Sở Y Y bước tới, thẳng chân đạp cô nàng một phát văng .
Cố Minh Châu giày cao gót, mất đà té cái “bịch” xuống đất.
“Chỗ mát, bóng râm, đây. Cô ngại nhường cho chứ?” Sở Y Y nhạt, giọng ngọt sắc như d.a.o cạo.
Mới show “diễn” đúng hợp đồng đó, quá chuyên nghiệp còn gì nữa!
Cố Hiên lập tức chạy tới đỡ em gái dậy, đỡ trừng mắt với Sở Y Y:
“Sở Y Y, cô quá đáng đấy!”
“Chát!”
Sở Y Y thẳng tay tát cho một cái, Cố Hiên lảo đảo suýt ngã.
“Đừng vội, tới lượt . giờ luôn công bằng, cô gì, cũng thiếu .”
“Cô…” Cố Hiên tức đến đỏ bừng cả mặt, giơ tay chỉ cô mà mãi thành câu.
[Trời má! Sở Y Y dám tay đ.á.n.h ngay mặt luôn, quá đáng thật sự! Đây là cố ý gây thương tích đấy, tổ chương trình tính ngơ ?]
[Sở tiện nhân cút khỏi chương trình !]
Các khách mời khác đồng loạt lặng lẽ... lùi xa khỏi Sở Y Y một đoạn.
Ai nấy sợ tiếp theo sẽ tới lượt đạp bay.
Đạo diễn lơ vụ lùm xùm , cầm loa lên giọng hăng hái:
“Đủ đúng ? Giờ qua yêu cầu của chương trình nhé.”
“Show Sinh Tồn Hoang Dã của chúng gồm 6 khách mời, sẽ sống bảy ngày bảy đêm trong rừng nguyên sinh.”
“Trong thời gian đó, các bạn phép lập đội và hỗ trợ , nhưng tổ chương trình sẽ can thiệp, cung cấp thức ăn, các bạn tự lực cánh sinh!”
“À, còn nữa, hành lý cũng mang hết nha. Mỗi sẽ phát một ba lô leo núi, tự chọn vật dụng mang theo, miễn là nhét ba lô. Không mang thiết điện t.ử phương tiện liên lạc. Ngoài , các đồ dùng khác mang gì tùy ý!”
“Chương trình phát sóng trực tiếp 24/7, bất kể lúc nào, sự cố gì xảy cũng giữ hình tượng. Dù ở đó, vẫn giám sát các bạn! Nhớ kỹ lời , nghiền ngẫm !”
“Giờ phát ba lô! Mỗi nhận ba lô, bắt đầu sắp đồ!”
Sở Y Y nhận ba lô từ tổ chương trình, mở vali bắt đầu sắp xếp.
Đèn pin, d.a.o gập, đá lửa, bình nước, dụng cụ nấu ăn, áo mưa, hộp cứu thương đơn giản, đồ vệ sinh cá nhân, giấy vệ sinh, đồ vệ sinh dã ngoại, nội y dùng một cô chuẩn hẳn bảy bộ, hút chân hết nên chiếm chỗ, thêm ba cái áo thun cũng hút chân .
Áo khoác thì mang thêm, bộ đồ chống gió đang mặc là đủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-9-tham-gia-show-sinh-ton-ngoai-troi-bi-bat-di-lam-nen.html.]
Cô còn định mang thêm bánh quy nén, nhưng tổ chương trình cấm. Phải vô rừng mới tự kiếm ăn. Chứ ai cũng vác đồ ăn thì còn ai thèm “sinh tồn” nữa?
Chuẩn xong, cô buộc lều gấp bên hông ba lô.
Ướm thử, tầm 15kg – 16kg, cũng thành vấn đề.
Sở Y Y là đầu tiên sắp xếp xong xuôi.
Mấy còn vẫn còn đang loay hoay.
Cố Minh Châu thì mang nguyên một vali váy vóc, giày cao gót, mũ điệu đà với cả đống đồ skincare, makeup.
Cô nàng chọn đủ bảy bộ váy , bảy đôi giày, bảy cái mũ, vài cái túi đeo lấp lánh, cộng với nội y, đống đó đầy ba lô mất .
Cố Minh Châu liếc sang Cố Hiên, giọng ngọt như kẹo mút:
“Anh ơi~ mỹ phẩm và skincare của em nhét nữa… mang hộ em nha?”
Cố Hiên gật ngay:
“Được, cứ bỏ hết ba lô của , cần mang nhiều.”
Thế là Cố Minh Châu vui vẻ nhét hết đống đồ “ sinh tồn” sang ba lô của trai.
Đạo diễn nhịn , bụng nhắc nhở:
“Chúng sẽ rừng thật, nên khuyên các bạn nên mang đồ dài tay, quần dài, và một vài dụng cụ sinh tồn ngoài trời.”
Trước khi , tổ chương trình gửi danh sách gợi ý dụng cụ cần thiết cho từng .
Vậy mà vẫn chẳng chuẩn gì ngoài đống đồ thời trang.
Tưởng catwalk chắc?
Dù đạo diễn nhắc, nhưng Cố Minh Châu và Cố Hiên vẫn phớt lờ.
Họ nghĩ cameraman theo suốt, chắc chắn tổ chương trình sẽ chuẩn hết. Có gì thiếu thì “ nũng” mượn là xong!
Quan trọng là , lên hình lung linh, hút fan mới là mấu chốt!
Cuối cùng, khi tất cả chuẩn xong, các khách mời chia cặp lên xe của chương trình.
Cố Minh Châu và Cố Hiên một xe.
Tần Tu Hàn và Trương Giai Giai một xe.
Còn Sở Y Y và Đoạn Tương cùng một xe.
Đoạn Tương coi như thấy Sở Y Y, lên xe là nhắm mắt giả vờ ngủ.
Sở Y Y cũng chẳng rảnh mà bắt chuyện, tranh thủ thời gian cuối cùng còn sóng, lướt điện thoại củng cố kiến thức và kỹ năng sinh tồn ngoài trời.