Sao chồng tôi lại là một tay nghiện câu cá thế này - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-04 16:12:01
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cứ tưởng Lục Ôn Hoài là một tổng giám đốc, cách theo đuổi khác sẽ gì đó mới mẻ. Ai ngờ chẳng khác gì bình thường. Chẳng qua cũng chỉ là ăn, tặng hoa, chơi.

 

Huống chi còn ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, bận c.h.ế.t. Mỗi ngoài gặp , đều sợ sẽ lăn đùng c.h.ế.t ngay bên cạnh .

 

Anh cứ nửa sống nửa c.h.ế.t theo đuổi ba tháng thì cũng thấy phiền, thế nên bảo nên cân bằng công việc và cuộc sống, đừng suốt ngày bám riết lấy nữa.

 

Lục Ôn Hoài đồng ý, nhưng ngày nào cũng vẫn gặp .

 

Lại một nữa, khi câu cá bội thu bằng cái cần câu đắt tiền của , cố tình đăng ảnh lên vòng bạn bè để khoe. Quả nhiên, ngay đó nhận tin nhắn từ Lục Ôn Hoài.

 

[Sao em lợi hại thế, cô Kiều?]

 

lườm một cái, trả lời qua loa: [Không lợi hại bằng , bận rộn thế cơ mà.]

 

Lục Ôn Hoài: [Vậy mời em ăn tối nhé?]

 

tức đến bật .

 

[Em thiếu bữa cơm của đến thế ?]

 

đang họp nên bảo việc nghiêm túc. Kết quả, chỉ vài phút nhận tin nhắn thoại của .

 

mở lên, một giọng điệu khó tả truyền tai, như cố tình nén giọng, tạo cảm giác như đang dỗ dành ai đó.

 

"Xin em đấy, cô Kiều, ăn với em, ?"

 

: "..."

 

Hết chịu nổi. Hết chịu nổi , còn "nũng nịu" nữa cơ.

 

mắng một câu lái xe về nhà. Sau khi giao cá cho , chuẩn trang điểm để đón Lục Ôn Hoài tan .

 

Trước khi ngoài, đụng mặt bố , về. chẳng vẻ mặt gì , ông gọi , hỏi thăm và Lục Ôn Hoài gần đây hòa hợp .

 

ý tứ trong lời của ông đều là chiều chuộng, giữ gìn Lục Ôn Hoài. Cứ như thể cuộc hôn nhân là do nhà họ Lục ban phát cho gia đình .

 

Tâm trạng ban đầu của phá hủy tan tành. Đến mức khi Lục Ôn Hoài tan , hỏi : "Sao ? Em đợi lâu ? Xin em, sẽ thế nữa."

 

gì, cứ thế lái xe đến nhà hàng đặt . Bầu khí căng thẳng cứ kéo dài cho đến khi chúng ăn xong. Mặc cho Lục Ôn Hoài trêu chọc thế nào, cũng hề phản ứng.

 

cũng nên trút giận lên , nhưng đúng là thể kiểm soát cảm xúc của khi ở mặt .

 

Lục Ôn Hoài giống như nước, dù là hình dạng gì chăng nữa thì cũng thể dễ dàng bao dung tất cả thứ thuộc về .

 

Sau khi dừng xe nhà , bảo xuống xe. Lục Ôn Hoài xuống, trái còn nhẹ nhàng nắm lấy tay .

 

"Em thể cho tại hôm nay em vui ?"

 

nhướng mắt lên, chợt nhớ câu lúc tức giận của bố .

 

Ông : "Cái tính khí tệ hại như con mà chịu đựng mới là lạ!"

 

khẽ rung động hàng mi, hỏi Lục Ôn Hoài: "Tính của em đáng ghét lắm ?"

 

Lục Ôn Hoài khẽ khựng vươn tay dài ôm lòng.

 

Anh xoa nhẹ lưng vài cái từ tốn : "Có tính là chuyện bình thường, trút giận lên mới là bất thường."

 

im lặng ở trong lòng , cố gắng tiêu hóa cảm xúc.

 

Một lát , hỏi : "Em lên nhà ? Con chim của hát đấy."

 

: ?

 

Một lý do tồi tệ hơn cả "con mèo nhà lộn vòng" xuất hiện .

 

túm lấy cổ áo , đối diện với ánh mắt ngây thơ của Lục Ôn Hoài, khẩy một tiếng.

 

"Được thôi."

 

Kết quả là bước cửa, một con vẹt đậu ngay mặt. Lục Ôn Hoài b.úng tay một cái, con vẹt đó mà thật sự bắt đầu hót.

 

“Baby, xin ]”

 

“Không yêu em”

 

“Anh cũng chẳng thế”

 

“Lại để em đau lòng”

 

: "..."

 

hát thật đấy...

 

Lục Ôn Hoài với ánh mắt khó tả, : "Anh , phép ép buộc động vật biểu diễn đấy nhé?"

 

Lục Ôn Hoài nhún vai, cởi áo vest .

 

"Anh ép, là nó tự nguyện hát đấy chứ. Cô Kiều hài lòng ?"

 

Bị con vẹt hài hước chọc ghẹo một lúc, dường như tâm trạng của hơn thật.

 

Lục Ôn Hoài giúp pha an thần, đó ôm trở đùi .

 

"Vấn đề nên để qua đêm. Chúng cùng tĩnh tâm , nghĩ kỹ ."

 

im lặng một lúc cũng từ từ mở lời sự dẫn dắt của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sao-chong-toi-lai-la-mot-tay-nghien-cau-ca-the-nay/chuong-6.html.]

 

với coi là công cụ để bố mưu cầu lợi ích, trở thành một đối tượng liên hôn hảo, nhưng thể kiểm soát tình cảm của dành cho Lục Ôn Hoài.

 

Một mặt đắm chìm trong , một mặt chán ghét cuộc hôn nhân sắp đặt . Cứ như thể, việc đồng ý Lục Ôn Hoài đồng nghĩa với việc chấp nhận sự sắp đặt của bố.

 

Một khi tình cảm gắn liền với tiền bạc, nó sẽ trở nên vẩn đục và mất ý nghĩa ban đầu. tình cảm của trở thành vật hy sinh trong cuộc trao đổi lợi ích. Vì thế, cứ mãi chịu mở lời với Lục Ôn Hoài.

 

Đồng thời, cảm thấy với những gì Lục Ôn Hoài cho . sợ một ngày nào đó sẽ chịu hết nổi cái tính khó chiều của .

 

Lục Ôn Hoài lẳng lặng xong, ôm c.h.ặ.t hơn một chút.

 

Anh trầm giọng : "Em , ưu tú, thật sự thích em. Vậy nên đừng cảm thấy áp lực vì sự hy sinh của , thứ đều là tự nguyện. Kiều Vận, sẽ . Chỉ cần em cần, sẽ bao giờ là rời ."

 

Lắng nhịp tim định và mạnh mẽ lưng, chợt cảm nhận sự ấm áp của gia đình ngay trong căn biệt thự xa lạ .

 

Thế là vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của , vùi đầu phần n.g.ự.c đang phập phồng mặt.

 

Sau khi Lục Ôn Hoài chắc chắn rằng tâm trạng của định, mở lời trêu chọc: "Hôm nay cô Kiều dính thế, nhớ ?"

 

c.ắ.n một cái chỗ vùi đầu, rõ tiếng rít lên vì đau đớn.

 

bất mãn : "Ngày nào cũng cô Kiều với Kiều Vận, đổi sang cách gọi nào hơn ?"

 

Lục Ôn Hoài kéo khỏi lòng , cúi đầu thẳng mắt .

 

Anh hỏi: "Em cách gọi nào hơn?"

 

: "..."

 

Chuyện mà cũng hỏi ? Thật là thiếu lãng mạn quá mất.

 

Lớn hơn ba tuổi mà cách thế hệ lớn đến ?

 

nén cục tức, u ám : "Tên ở nhà của em là Đoàn Đoàn, hoặc gọi Kiều Tiểu Vận cũng , trai em gọi thế, hoặc là... gọi Vận Vận."

 

Cảm giác hổ tột độ bao trùm lấy , thế nên hai chữ cuối cùng nhanh. Sợ thấy, nhưng sợ thấy.

 

Lục Ôn Hoài kéo dài ngữ điệu, "ồ" lên một tiếng.

 

Anh cúi đầu, hôn lên cổ tay , đó nụ hôn dần dần men theo cổ tay lên, rải rác những nụ hôn dày đặc.

 

"Vậy thì chọn..."

 

Chọn gì cơ? Rốt cuộc chọn cái nào?

 

tên Lục Ôn Hoài đáng ghét tiếp, chỉ bận rộn tiếp tục hôn lên. Vai, hõm cổ, đến cổ. Cuối cùng, môi chạm môi .

 

hôn đến mức say đắm, quên cả việc truy hỏi , nhưng khi lưỡi nhẹ nhàng thăm dò, Lục Ôn Hoài dịu dàng gọi: "Baby."

 

Sáng hôm , khi thức dậy từ phòng ngủ dành cho khách, Lục Ôn Hoài còn ở nhà. Anh chỉ để một tin nhắn, rằng gặp bố .

 

đoán lẽ chuyện với bố về , cũng giúp , nhưng điều thể bây giờ chỉ là chờ đợi.

 

Quá trình Lục Ôn Hoài đến thăm cụ thể , kể chi tiết cho . Chỉ là tối hôm đó, gửi một tin nhắn ngắn gọn: [Anh chuyện xong , việc suôn sẻ. Đừng lo lắng.]

 

Rất nhanh đó, bố bảo về nhà, rằng chuyện với .

 

Sau khi về đến nhà, khí còn ngột ngạt như khi. Trên bàn ăn, bố mở lời .

 

"Trước đây là do cách của bố thỏa đáng, khiến con chịu ấm ức."

 

Bố thở dài một tiếng, dừng , dường như ông đang cân nhắc từ ngữ.

 

"Sau ... bố sẽ tôn trọng ý và cảm xúc của con hơn."

 

Mẹ ở bên cạnh khẽ gật đầu, gắp cho một miếng sườn.

 

Anh trai nhướn mày, rõ ràng cũng kinh ngạc. Dù thì việc bố một lời lẽ mềm mỏng cũng khá là khó khăn.

 

Bố thêm lời xin những lời lẽ cảm động nào khác, nhưng đây là thái độ từng đây.

 

gật đầu, tha thứ, cũng tha thứ.

 

Nếu chuyện đều thể dễ dàng bỏ qua thì chẳng nỗi đau khổ và phiền muộn của là do tự chuốc lấy .

 

cũng là một nhà, m.á.u mủ ruột rà, dù chuyện gì xảy thì vẫn thể cắt đứt . Thế nên, giả ngốc là cách nhất.

 

Sau khi ăn cơm xong, Lục Ôn Hoài đang đợi ở bên ngoài. chào tạm biệt bố và ông trai mà chỉ rèn .

 

Lúc bước khỏi cửa, Lục Ôn Hoài đang cạnh xe.

 

"Baby, câu cá ?"

 

"Đi chứ."

 

"Nhân tiện, cô Kiều, theo nhịp độ của em thì chúng đến bước nào nhỉ?"

 

"Sao? Anh vội ?"

 

"Hơi vội."

 

"Vậy thì cứ vội ."

 

Trong lòng đột nhiên dấy lên một luồng cảm xúc mạnh mẽ. chợt nhận còn là một hòn đảo cô độc nữa.

 

Lục Ôn Hoài đang dần dần bước lên hòn đảo của riêng .

 

Kể từ đó, còn cô đơn.

Loading...