Sau khi bị bắt cóc tôi phải lòng kẻ cầm đầu - 1

Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:43:07
Lượt xem: 79

1.

tên là Lâm Hàm San, nhất danh viện của đất Hạ Thành, cũng là hoa khôi của làng Hoa Trúc.

 

Vào một đêm trăng thanh gió mát, khi và đám bạn đang tụ tập ăn đêm ngoài bãi biển thì... Đùng một cái! Cuối cùng cũng bắt cóc . Nói thật, mong chờ ngày lâu lắm chứ.

 

Trong giới con nhà giàu chúng , bắt cóc chính là biểu tượng của địa vị và sự giàu sang. Cái hội phú nhị đại chơi với , thử hỏi đứa nào từng "hốt" một ?

 

Tên bắt cóc là một gã thanh niên, tóc nhuộm vàng khè, mái che dày sụp xuống che hết cả mặt mũi. Dưới ánh đèn mờ ảo, chỉ kịp thấy một sống mũi cao v.út và bờ môi góc cạnh rõ ràng.

 

Hắn lùa và cô bạn lên một con thuyền đ.á.n.h cá nhỏ, cùng còn hai tên đàn em. Thuyền bé tí teo mà nhét tận năm , tiếng động cơ nổ nhức cả tai, kèm theo đó là mùi dầu nồng nặc đến buồn nôn.

 

và Hạ Tình lôi xềnh xệch lên thuyền. Giữa cái nóng oi ả của mùa hè, hai đứa đều diện váy mỏng, giờ thì ướt dầm dề dán c.h.ặ.t . liếc mắt thấy một tên đàn em đang định vươn tay sờ soạng đùi của Hạ Tình.

 

Máu nóng trong bốc lên ngay lập tức. tháo phắt chiếc giày cao gót, nện thẳng cái gót nhọn hoắt đầu gã đó.

 

"Mắt ? hơn Hạ Tình bao nhiêu, trêu nó mà thèm đụng đến ?"

 

Tiếng gào thét phẫn nộ của vang vọng cả một vùng biển vắng, khiến mấy gã đàn ông đều giật nảy . Gã thanh niên cầm đầu trừng mắt tên đàn em một cái cháy mặt.

 

"Tất cả im lặng cho tao! Cảnh sát thể đang ở gần đây đấy, đừng mà bày trò."

 

"Dương Viễn, em ý đó, là cái con điên nó tự dưng..."

 

Dương Viễn lạnh lùng liếc một cái, đó đổi chỗ sang cạnh và Hạ Tình, tách hai đứa khỏi hai tên đàn em .

 

cứ thế chằm chằm nghiêng mặt của . Đêm nay trăng sáng thật, ánh bạc trải dài mặt biển và đậu cả sống mũi cao của . Tuy thấy rõ mắt mày nhưng đường xương quai hàm sắc lẹm , dựa kinh nghiệm lăn lộn ở các tụ điểm ăn chơi nhiều năm, dám cá thể nào .

 

dùng khuỷu tay chọc chọc cánh tay :

"Này, lát nữa nếu tiết mục 'cướp sắc' thì lên nhé."

 

"Khụ khụ—"

Dương Viễn câu của cho sặc nước bọt, cúi đầu ho khù khụ.

 

"Thần kinh!"

Hắn mắng một câu dịch m.ô.n.g xa, như kiểu sợ vấy bẩn bằng, còn quên đưa tay túm c.h.ặ.t cổ áo .

 

Ơ kìa???

Chẳng lẽ nhan sắc của bà đây mà đáng để các tay cướp sắc ?

Thôi , xem là bọn bắt cóc đạo đức nghề nghiệp. Vậy thì chắc chắn tiền chuộc lát nữa thuộc hàng " trời" đây. bắt đầu thấy mong chờ đấy.

 

2.

Thuyền cập bến tại một hòn đảo hoang, đó căn nhà cấp bốn nát bươm. và Hạ Tình đang ôm đầu xổm đất thì Dương Viễn rút s.ú.n.g , họng s.ú.n.g đen ngòm lạnh lẽo dí sát trán .

 

đầy vẻ kỳ vọng ngước lên .

 

"Gọi điện cho bố cô, bảo ông chuẩn 5 triệu tiền chuộc."

 

"Cái gì? 5 triệu?"

bật dậy như lò xo, dùng đầu hất văng họng s.ú.n.g , giận đến mức tím tái mặt mày:

"5 triệu á? Anh khinh bỉ ai đấy hả? Làm ơn phước tra cứu thông tin hộ cái, tập đoàn Lâm thị nhà mà chỉ đáng giá chừng đó tiền thôi ?"

 

Mấy tên bắt cóc ngây như phỗng. Dương Viễn cúi nhặt khẩu s.ú.n.g lên, ướm hỏi :

"Thế cô thấy bao nhiêu thì hợp lý?"

 

"80 triệu! Thiếu một xu cho vặn đầu xuống luôn."

Nhớ con bạn Đào Ninh của bắt cũng đòi 60 triệu . Hừ, tuyệt đối thể thua nó !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-bat-coc-toi-phai-long-ke-cam-dau/1.html.]

"Bao nhiêu? 80 triệu á?"

Hai tên đàn em hít một ngụm khí lạnh, bộ dạng đúng kiểu thấy sự đời bao giờ. đắc ý hất cằm:

"Đưa điện thoại đây, gọi cho bố ngay bây giờ."

 

Một tên đàn em định đưa máy thì Dương Viễn ngăn :

"Muộn , mai hẵng gọi."

 

"Anh hâm ? Con gái lão đang chịu khổ ở đây, cớ gì lão già Lâm Văn Quang ngủ ngon lành? thích gọi bây giờ đấy, đưa đây!"

chống nạnh, trợn mắt lên . Hai tên đàn em đầy khó xử:

"Cái ... Anh Viễn, lời ai ạ?"

 

"Mai gọi. Bây giờ nếu phía bên báo án, cảnh sát biển vẫn rút quân , khó giải quyết lắm."

 

"Anh yên tâm , bố nhát gan lắm, tuyệt đối dám báo cảnh sát ."

vỗ n.g.ự.c cam đoan, nhưng đột nhiên Dương Viễn nổi cáu.

 

Hắn sầm mặt tiến gần, đưa tay bóp c.h.ặ.t cằm , ép ngước lên. Lúc mới nhận cao thật đấy, cổ mỏi nhừ.

 

"Cô im miệng cho —"

Hắn gằn từng chữ, giọng lạnh thấu xương như thể giây sẽ bóp c.h.ế.t luôn .

 

Trong màn đêm, gió biển thổi qua rối tung những sợi tóc mái trán , để lộ đôi mắt dài và sâu thẳm.

 

Cái gì rung động thế nhỉ?

À, là trái tim đấy.

 

3.

Cả đời nấy, từng nếm nửa phân khổ cực của cuộc đời, thế nên giờ chỉ nếm thử "nỗi khổ của tình yêu" thôi. Đàn ông đối với càng hung dữ, càng lạnh lùng thì càng khoái, càng thấy hưng phấn, nhất định chiếm bằng mới thôi.

 

Người gần nhất đối xử lạnh nhạt với quân nhân Trần Hoài. Trần Hoài giống , Trần Hoài xa cách kiểu lịch sự, cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Chẳng bù cho Dương Viễn, hung dữ thế , yêu c.h.ế.t .

 

nuốt nước miếng cái ực:

"Anh dám mắng ?"

 

"Mắng cô thì ?"

Bàn tay Dương Viễn đang bóp cằm siết , trượt xuống cổ. Lòng bàn tay dày và thô ráp, tỏa nóng hầm hập, siết nhẹ một cái lập tức buông ngay.

 

"Đừng mà tìm c.h.ế.t!"

 

Chậc, đúng là cái cảm giác !

lập tức ngoan ngoãn như một chú cừu nhỏ, gật đầu lia lịa:

"Ghét ghê ~ lời hết mà~"

 

Tay Dương Viễn run lên một cái, vội vàng buông như chạm điện. Hắn bằng ánh mắt đầy nghi hoặc và hốt hoảng, đó kéo hai tên ngoài cửa bàn bạc, qua một hồi hình như còn cãi nữa.

 

Hạ Tình lao đến đỡ lấy , mặt mày đầy lo lắng:

"Lâm Hàm San, chứ?"

 

nắm c.h.ặ.t lấy tay nó:

"Tố Tâm... nhầm, Hạ Tình, bổn cung đau đầu quá."

 

"Đau đầu á? Sao thế? Hồi nãy bóp mạnh lắm ? Cậu hít thở sâu xem nào."

Hạ Tình quýnh quáng cả lên, lắc đầu nguầy nguậy:

"Mau đỡ lấy , cái 'não yêu đương' của bổn cung sắp phát tác !"

 

Hạ Tình: "..."

 

Loading...