Sau khi bị bắt cóc tôi phải lòng kẻ cầm đầu - 2
Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:43:19
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4.
Bàn bạc xong xuôi, mấy tên bắt cóc bỗng trở nên khách sáo với hẳn, còn lấy nước khoáng trong túi cho chúng uống. Căn nhà hai phòng, ngăn cách bởi một bức tường lửng chứ cửa. Hai tên đàn em chạy sang bên cạnh ngủ, để Dương Viễn canh chừng hai đứa .
Dương Viễn tựa lưng tường nhắm mắt dưỡng thần, liền lân la gần sát bên .
"Sàn nhà cứng quá, tựa ngủ một chút nhé?"
"Cút!"
"Ghét thế nhờ—"
đ.ấ.m nhẹ một cái, hai tay chống cằm ngắm say sưa.
Dương Viễn: "..."
Hắn nghiêng đầu một lát, đột nhiên cúi áp sát , bờ môi mỏng lướt qua mang tai , giọng trầm đục:
"Đại tiểu thư, cô 80 triệu nó nặng thế nào ? Gần một tấn đấy, chất đầy cả cái phòng luôn. Mang theo đống tiền mặt đó chúng chạy thoát nổi . Ngày mai cô đổi ý thành 8 triệu thôi, đừng bày chuyện, rõ ?"
" thích! Ít nhất 80 triệu, thiếu một xu cũng là đang hủy hoại danh dự của !"
8 triệu á? thể chấp nhận việc sinh mạng sỉ nhục như thế.
"Đầu óc cô chập mạch chỗ nào ?"
Dương Viễn nén giận, gườm gườm :
"Cô chịu đổi ?"
Hắn giơ tay lên, bộ như sắp tát đến nơi.
thì đầy vẻ phấn khích, dướn mặt sát gần:
"Anh đ.á.n.h ! Đánh mạnh !"
Dương Viễn ngẩn , một lúc đầy vẻ thất bại mà thu tay về:
" là con điên!"
"Anh Viễn, chuyện gì thế?"
Hai tên đàn em tỉnh giấc chạy sang xem tình hình, Dương Viễn lập tức im lặng.
Sáng sớm hôm , thấy ba bọn họ ngoài cửa cãi . Một lúc , tên đàn em gầy như khỉ đ.á.n.h một cuốc điện thoại, sắc mặt Dương Viễn lập tức biến đổi hẳn.
Cả ngày hôm đó cứ yên. lén lén gần hỏi chuyện:
"Bao giờ mới cho gọi điện cho bố? Anh yên tâm , đừng căng thẳng thế, bố thực sự báo cảnh sát mà."
Dương Viễn đầy cạn lời, chán ghét đẩy một cái:
"Xéo , đừng phiền !"
Chậc, đúng là ý quá mất.
5.
Cái nơi khỉ ho cò gáy chán thật sự, và Hạ Tình nhốt cả ngày chả việc gì . Cảm giác ba tên cũng chẳng giống bắt cóc chuyên nghiệp cho lắm, đến tận bây giờ vẫn cho gọi điện cho bố.
Đến đêm, khi đang gối đầu lên chân Hạ Tình ngủ dở mắt thì lay tỉnh.
"Dậy mau, ngày mai sẽ khác tới, lúc đó rắc rối lắm, hai cô ngay đêm nay ."
Dương Viễn hạ thấp giọng, nắm lấy cánh tay , dắt và Hạ Tình rón rén chuồn ngoài.
Ơ, lục đục nội bộ thế ? còn kịp hiểu chuyện gì thì mắt Hạ Tình sáng rực lên:
"Anh là vùng đúng ? Đồng chí cảnh sát!"
Dương Viễn thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận. Hắn đưa chúng bờ biển, chỉ tay về phía xa:
" liên lạc đến đón các cô , nhưng thuyền thể cập bờ quá gần vì sẽ gây tiếng động. Hai cô bơi chứ? Cứ bơi về hướng đó vài trăm mét là ."
Cái gì cơ, thế là cho chúng chạy ?
Dễ dàng thế , chẳng kích thích tí nào cả, trong lòng bỗng thấy luyến tiếc nỡ rời .
Hạ Tình dắt tay lội xuống nước, đột nhiên lòng bàn chân giẫm vật gì đó nhọn hoắt. Đau đến mức rú lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-bat-coc-toi-phai-long-ke-cam-dau/2.html.]
"Á! Cái gì đ.â.m —"
Mẹ ơi, cá mập! hoảng loạn nhảy lò cò ngược trở .
"Mẹ kiếp! Cô ."
Dương Viễn đẩy mạnh Hạ Tình một cái, lao tới bịt c.h.ặ.t miệng :
"Im ngay cho !"
"Ưm... mau gọi Hạ Tình , cá mập đó—"
vẫn cố gào lên, Dương Viễn nổi khùng thật . Một tay siết c.h.ặ.t cổ lôi tuột lên bờ, tay bịt cứng miệng , lực mạnh đến mức suýt chút nữa nghẹt thở.
"Mập cái con khỉ! Nước nông thế đến con rùa còn chẳng lấy cá mập."
thấy tiếng động phát từ căn nhà cấp bốn phía , đầu óc bỗng tỉnh táo ngay lập tức.
C.h.ế.t tiệt, chuyện Dương Viễn thả chúng để đồng bọn của , sắp hại mất .
Dương Viễn ném phịch xuống bãi cát. Hắn đưa hai tay nắm lấy cổ áo, "xoẹt" một cái, xé nát chiếc áo phông mỏng manh .
Dưới ánh trăng, đôi vai rộng, vòng eo săn chắc cùng những thớ cơ bắp cuồn cuộn hiện rõ mồn một. Đường nét phân minh, hảo như một bức tượng điêu khắc Hy Lạp cổ đại.
trợn tròn mắt, chằm chằm 8 múi bụng của mà thốt nên lời.
Dương Viễn nắm lấy cổ chân , thô bạo lôi xuống cúi ép sát xuống:
"Không thích kêu lắm ? Đổi kiểu kêu khác xem nào!"
6.
bãi cát, là nền cát mềm ẩm, dính nhớp và lạnh lẽo. Còn đè bên là một Dương Viễn cứng như đá với hình vạm vỡ, đống cơ bắp cuồn cuộn đó nện đau điếng cả khung xương.
Chậc, đúng là trải nghiệm "băng hỏa lưỡng trùng thiên" mà.
Đầu óc trống rỗng, Dương Viễn vùi đầu hõm vai , bất thình lình c.ắ.n mạnh một phát xương quai xanh.
"Kêu mau!"
"A—!"
Đau c.h.ế.t ! bực giơ tay nhéo một cái, Dương Viễn khẽ rên lên một tiếng đầy ái . Giữa màn đêm tĩnh mịch, âm thanh đó mà dễ khiến liên tưởng xa xôi quá chừng.
Mặt đỏ bừng lên ngay lập tức. Và cũng hiểu ngay mục đích của là gì.
Thế là hai đứa cứ vờ vờ vịt vịt nhéo qua nhéo một hồi. vòng tay ôm lấy cổ Dương Viễn, khẽ c.ắ.n tai thì thầm:
"Tiếp tục hung dữ với chứ."
Dương Viễn đáp bằng hai chữ lạnh lùng: "Đồ điên!"
Phía vang lên giọng hớt hải của hai tên đàn em:
"Anh Viễn ơi, còn ở đây mà vui vẻ ! Con nhỏ chạy mất tiêu !"
Dương Viễn ngẩng đầu lên, gương mặt lộ rõ vẻ tức giận vì phiền:
"Hai thằng mày xem chừng một đứa mà cũng xong, để nó chạy kiểu gì?"
Hắn phắt dậy, dùng hình cao lớn che chắn cho , cắt đứt tầm mắt của hai tên .
"Tìm hết đảo ?"
"Tìm , chẳng thấy cả."
Dương Viễn lôi trở căn nhà, sai một tên trông chừng, còn dẫn tên lùng sục khắp đảo một lượt nữa mới về với bộ mặt hầm hầm:
"Thôi bỏ , con nhỏ họ Lâm mới là con át chủ bài, đứa chạy thì kệ nó. Ngoài thuyền, bơi biển chỉ nước mồi cho cá thôi."
Xảy chuyện nên hai tên chẳng dám ngủ nghê gì nữa, cứ thế trừng mắt canh chừng cho tới sáng.