Sau khi bị bắt cóc tôi phải lòng kẻ cầm đầu - 3

Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:43:32
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

7.

Chiều hôm , khi mặt trời đang lững lờ treo nơi đường chân trời, dát vàng cả mặt biển thì từ phía xa, một con tàu lớn bắt đầu cập bến.

 

Một gã đại thúc đầu trọc, mấy chục tên đàn em hộ tống, hừng hực khí thế bước đến mặt .

 

"Lâm Hàm San?"

Gã ngậm điếu xì gà, nhiệt tình bắt tay : "Chào cô, hân hạnh quá, hân hạnh quá."

"Tự giới thiệu nhé, là Triệu Hải Sinh, cứ gọi Sinh là ."

 

Sắc mặt trắng bệch trong tích tắc. Triệu Hải Sinh – cái tên khiến giới nhà giàu thấy thôi đủ kinh hồn bạt vía. Hắn là một tên bắt cóc m.á.u lạnh, thủ đoạn tàn độc và chẳng bao giờ giữ chữ tín, tỉ lệ "xé vé" (g.i.ế.c con tin) lên đến 70%. Rơi tay coi như cầm chắc cái c.h.ế.t.

 

Người duy nhất từng từ tay mà sống sót trở về chính là cô bạn Đào Ninh của .

 

"Ngoan nào con gái, gọi cho bố một cuộc ."

Triệu Hải Sinh đưa điện thoại qua, run rẩy bấm của bố nhanh nhất thể.

 

"Alo, bố ơi, con bắt cóc ."

 

Triệu Hải Sinh giật lấy điện thoại, mỉm đắc ý:

"Lâm tổng, chuẩn sẵn 500 triệu (tệ), sẽ gửi cho ông một tài khoản hải ngoại."

 

500 triệu???

hình. Lâm gia tuy giàu nhưng tập đoàn hàng đầu, 500 triệu là con gần như rút cạn bộ dòng tiền lưu động .

 

"Ông xem phim tổng tài bá đạo nhiều quá ? 500 triệu, ông đó là tiền khổng lồ thế nào ?"

 

mới thốt một câu, Dương Viễn bên cạnh đột nhiên xông tới, vung tay tát thẳng mặt một cái "Bốp" rõ đau.

"Đến lượt cô lên tiếng ?"

 

Trên mặt hiện rõ dấu tay, ngơ ngác . Đồ tồi, hung dữ như thế! Mà cái tát chẳng chút "tình thú" nào cả, sắp giận thật đấy.

 

"Tiểu Dương, gì mà thô lỗ thế, dạy dỗ chút ít là ."

Triệu Hải Sinh , nhưng ánh mắt lạnh lẽo như tẩm độc, khiến da gà da vịt của nổi hết cả lên. Nhớ lời Đào Ninh kể, lập tức bình tĩnh . Đây là Triệu Hải Sinh, tuyệt đối mặc cả.

 

Thời gian đó, trở nên ngoan ngoãn vô cùng, bảo gì nấy, đến thở mạnh cũng dám. Bố đồng ý yêu cầu, nhưng thủ tục chuyển tiền tài khoản hải ngoại rắc rối. Đàn em của Triệu Hải Sinh bày hẳn một cái bàn máy tính để giám sát tài khoản liên tục. Mọi thứ hệt như trong phim hành động tội phạm .

 

Dương Viễn khẽ nháy mắt với một cái. Khoảnh khắc đó, đột nhiên thông minh đột xuất.

"Anh Sinh, vệ sinh."

 

Triệu Hải Sinh xua tay, Dương Viễn và một tên nữa theo .

 

8.

Căn nhà nhà vệ sinh, còn nhét mấy chục mạng , đương nhiên "giải quyết" ở ngoài trời . kén cá chọn canh, cố tình dắt bọn họ thật xa.

 

"Đến đây đấy."

Dương Viễn lên tiếng nhắc nhở. dừng , hai họ với vẻ cảnh giác:

"Hai đừng trộm đấy nhé."

 

Tên cùng khẩy, đảo mắt trắng dã: "Cô nghĩ gì..."

"Nghĩ cũng ! Nghĩ là tội! Loại bạch phú mỹ như , với tới !"

 

Lời dứt, chỉ cảm thấy hoa mắt một cái, Dương Viễn tay nhanh như chớp, đ.á.n.h ngất tên đàn em bên cạnh. Hắn nhét một cái hầm đất, miệng hầm che đậy bởi bụi rậm và đá vụn, nếu kỹ thì tài nào phát hiện .

 

"Dù chuyện gì xảy cũng tuyệt đối ngoài."

Dương Viễn xổm miệng hầm . Gió thổi tung mái tóc rối bời, để lộ đôi mắt sâu thẳm đầy mê hoặc.

 

chìa tay , nắm lấy cổ chân , run rẩy hỏi:

"Anh... c.h.ế.t ?"

 

Hắn ngẩn một lúc bỗng nhiên mỉm . Nụ nhếch môi lộ chiếc răng khểnh nhọn nhọn, chút tà khí nét ngây thơ. bao giờ thấy ai thể đến thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-bat-coc-toi-phai-long-ke-cam-dau/3.html.]

 

Hắn đưa tay vò rối tóc : "Con ai mà chẳng c.h.ế.t."

 

Giọng nhẹ bẫng. theo bóng lưng , thản nhiên và ung dung như thể đang đến một buổi hẹn hò bình thường. Giây phút đó, đổ gục.

 

nhoài nửa khỏi hầm, ôm c.h.ặ.t lấy chân Dương Viễn:

"Dù cũng sắp c.h.ế.t , tí cho sướng ?"

 

Dương Viễn: "..."

 

"Đùa tí thôi ha hả, hôn em một cái hãy ."

giở trò mặt dày . Dương Viễn thở dài, ấn đầu nhét ngược hầm:

"Lâm Hàm San, cô đúng là bệnh thật mà."

 

Dưới màn đêm trùm xuống, cúi sát gần, hình cao lớn đổ ụp xuống một cái bóng đen đậm đặc…

 

9.

Cái tay của Dương Viễn lực lớn kinh khủng, trán đẩy tọt sâu trong hầm.

"Quen cô đúng là cái vận xui tám đời của mà."

 

ngẩn , đang định mở miệng mắng thì bàn tay trán đột ngột đổi hướng, luồn gáy, giữ c.h.ặ.t lấy hậu não ép ngẩng cằm lên.

Một cảm giác ấm áp và mềm mại truyền đến từ đôi môi.

 

Động tác của Dương Viễn chút thô lỗ, nhưng nụ hôn dịu dàng đến lạ kỳ. Nó nhẹ tênh như gió tháng Ba, như chuồn chuồn đạp nước, khiến mặt hồ lòng gợn lên từng lớp sóng lăn tăn.

 

Tim mềm nhũn, thần hồn điên đảo. Ngay khoảnh khắc đó, thề là đặt xong tên ở nhà cho mấy đứa con của hai đứa .

 

"Muốn sống thì đừng ngoài."

Bụi rậm che khuất tầm , gian mắt rơi bóng tối .

 

Một lát , thấy tiếng động cơ gầm rú ch.ói tai, tiếng la hét c.h.ử.i bới hỗn loạn của đám , và cả tiếng s.ú.n.g nổ đì đoàng từ đằng xa.

"Mẹ kiếp, Dương Viễn mang chạy , đuổi theo mau!"

 

đưa tay ôm lấy trái tim đang đập loạn nhịp trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Dương Viễn, khi , nhất định c.h.ế.t!

 

trốn trong hầm lâu, bên ngoài binh hoảng mã loạn, hình như còn cả tiếng trực thăng. thu , bịt c.h.ặ.t tai, dám nhúc nhích dù chỉ một chút. Cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng gào thét khản đặc của bố :

"San San— San San— con ở —"

 

luống cuống đẩy đống cành lá , bò khỏi hầm, lảo đảo chạy về phía bố. Vì trốn quá lâu, đói mệt thêm căng thẳng tột độ, ngất xỉu một cách đầy mất mặt.

 

Khi tỉnh , thấy đang trong bệnh viện, tay cắm kim truyền dịch. Bố mừng rỡ:

"San San, con tỉnh ?"

 

bật dậy, nắm c.h.ặ.t t.a.y bố:

"Bố, Dương Viễn ? Anh ? Cái tóc vàng, da trắng, mái dài che hết cả mặt mũi nhưng vẫn giấu nổi vẻ trai ?"

 

Bố khó chịu hất tay :

"Sao con hỏi 500 triệu của bố ? Vừa tỉnh dậy hỏi đàn ông."

 

"Ờ, thế 500 triệu ?"

 

Bố hớn hở hẳn lên:

"Chưa chuyển cả. Cảnh sát nhận tin từ nội gián, điều động lực lượng lớn bắt gọn tên Triệu Hải Sinh . Ha ha ha!"

 

"Thế đàn ông của con ?"

"Người đàn ông nào? Chỉ một cảnh sát chìm hy sinh, thật là đáng tiếc."

 

Bố còn thêm gì nữa cũng lọt tai nữa, lỗ tai cứ ù . Dương Viễn c.h.ế.t ư? Chuyện thể chứ?

 

Loading...