Sau khi bị bắt cóc tôi phải lòng kẻ cầm đầu - 6
Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:44:16
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
15.
là đẳng cấp cảnh sát chìm khác, nghị lực tinh thần của Dương Viễn thật sự khiến bái phục. Sau một nụ hôn nồng cháy tưởng như cháy cả phòng, thể dừng ngay phút ch.ót.
" lên gác mái ngủ."
Dương Viễn mặc quần áo với vẻ chật vật để che giấu "phản ứng" khó , gần như là chạy trốn khỏi phòng.
Khoan , gác mái á?
Thôi xong, lộ tẩy mất! lật đật đuổi theo ngay.
Dương Viễn đực mặt cửa gác mái, ánh mắt đầy vẻ phức tạp đống t.h.ả.m thủ công Ý đắt đỏ và bộ chăn ga gối nệm hàng hiệu trị giá cả trăm nghìn tệ ở bên trong.
"Cô thuê phòng gác mái hả?"
"Ơ, thế ạ? Ha ha, hình như nhầm phòng ."
bắt đầu giở trò giả ngu. Dương Viễn bực lườm một cái cháy mặt xuống lầu.
ở trong phòng xoay vòng vòng nhảy múa. Hứ, đồ giả nai, lúc nãy đứa nào hận thể lột sạch đồ của bà đây hả?
Ngày hôm , Dương Viễn đơn vị việc, còn thì chính thức "đóng đô" tại nhà , bắt đầu chiến dịch lấy lòng bố chồng tương lai.
Ngày ngày đ.á.n.h bài với , đ.á.n.h cờ với bố . là "kẻ tám lạng nửa cân", trình độ đ.á.n.h cờ của với bác trai đều tệ như nên cực kỳ hợp rơ.
"Bác gái ơi, bác thích trồng hoa ạ? Ở công ty cháu mấy chậu hoa quý mà cháu nuôi c.h.ế.t sạch , bác mát tay nuôi giúp cháu ?"
Bác gái gật đầu lia lịa, để đó há hốc mồm đống giống hoa quý hiếm khuân đầy sân.
tìm đủ lý do để nhét đồ nhà họ Dương. Lâu dần, ánh mắt Dương Viễn đổi .
"San San , cháu bạn trai ?"
"Dạ ạ!"
"Ôi dào, khéo thế cơ chứ, con trai bác cũng bạn gái đây! Hôm nay nó về nhà ăn cơm đấy, là ăn cùng cho vui nhé. Giới trẻ với cứ quen kết bạn , bác cháu , con trai bác mà, blabla..."
Bác gái khoác tay , tuôn một tràng kể hết chiến tích của Dương Viễn. Nghe bác kể rèn luyện ở học viện cảnh sát cực khổ, ba năm về nhà, bỗng hiểu : Hóa Dương Viễn cảnh sát chìm ngay từ khi còn ở trường cảnh sát ?
xun xoe chạy bếp giúp bác một tay, hết lời khen ngợi tài nấu nướng của bác, tâng bốc lên tận mây xanh. Đến lúc Dương Viễn về nhà thì và thiết như hai con ruột .
16.
"Tiểu Viễn, con ăn cái , San San tự tay đấy. Chao ôi con bé còn trẻ mà giỏi giang quá chừng, công việc , kiếm tiền giỏi còn khéo nấu nướng, ai phúc lắm mới rước về nhà đấy."
Dương Viễn gắp một miếng sườn xào chua ngọt, thản nhiên liếc một cái:
"Mẹ , nếm cái là ngay tay nghề của ."
"Khụ khụ... thì miếng sườn là đích San San lấy từ tủ lạnh mà, thế chẳng là con bé thì là ai!"
Bác gái bất chấp lý lẽ, cứ thế khen lấy khen để. Ăn cơm xong, Dương Viễn lôi tuột lên lầu.
Anh đóng sầm cửa , ép cánh cửa. lập tức vòng tay ôm cổ , kiễng chân định hôn.
Dương Viễn nghiêng đầu né tránh, lấy tay ấn c.h.ặ.t trán .
"Lâm Hàm San, cô dọn khỏi nhà ngay lập tức."
"Tại chứ? đóng tiền nhà cả năm mà."
" trả gấp đôi cho cô, dọn !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-bat-coc-toi-phai-long-ke-cam-dau/6.html.]
Lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, bắt đầu thấy giận thật :
"Rõ ràng thích , cứ đối xử với như thế?"
" thích cô."
Dương Viễn cúi xuống , gằn từng chữ một đầy lạnh lùng và dứt khoát:
" thích cô. Nếu đây hành động nào khiến cô hiểu lầm thì xin . bây giờ mời cô dọn ngay, sự hiện diện của cô đang phiền cuộc sống của đấy."
bướng bỉnh trừng mắt :
" tin! Trừ khi chứng minh cho thấy."
Dương Viễn ngớ : "Không thích một thì chứng minh kiểu gì?"
"Không bằng chứng tức là thích , nhất quyết dọn!"
vươn tay ôm lấy eo , Dương Viễn đẩy một cái, kiên nhẫn bắt đầu cạn kiệt:
"Lâm Hàm San, cô hổ là gì hả? Có cút ?"
Hung dữ quá ! mà càng hăng m.á.u:
"Thế đ.á.n.h một trận , đ.á.n.h xong mới tin là thích ."
17.
Dương Viễn sững sờ một lúc, giơ cao bàn tay lên:
"Thật sự dọn?"
"Không dọn!"
Anh đưa tay bóp cổ , ánh mắt hung tợn nhưng lực tay thì chẳng đáng là bao:
" đ.á.n.h cô thật đấy."
càng phấn khích: "Anh đ.á.n.h ! Không đ.á.n.h thì đàn ông!"
"Chát!"
Một tiếng động vang dội, nhưng cái tát rơi xuống mặt . còn kịp định thần thì Dương Viễn vặn tay , xoay lưng về phía , "bét bét" mấy phát ... chỗ đó.
Mặt đỏ bừng lên như gấc chín, giọng lý nhí như muỗi kêu, ánh mắt thì long lanh như nước:
"Hóa thích kiểu ? Em phối hợp mà..."
Dương Viễn rụt tay như chạm lửa, với vẻ thể tin nổi bỏ chạy như ma đuổi:
"Đồ thần kinh!"
Hơ hơ, đồ nhát c.h.ế.t.
vẫn cứ lì lợm ở nhà họ Dương, dăm bữa nửa tháng chạy trêu ghẹo . Đào Ninh nổi nữa, mắng một trận xối xả:
"Cậu chứng khổ dâm đấy ? Sao thích 'liếm cẩu' (kẻ bám đuôi) thế?"
gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy tận hưởng:
"Cái thú vui của l.i.ế.m cẩu hiểu . Từ nhỏ tới lớn bao nhiêu đàn ông chiều chuộng răm rắp, chán ngấy . chỉ thích kiểu thèm đếm xỉa đến thôi. Anh càng như , càng cảm thấy chân thật, ảnh hưởng bởi gia cảnh tiền bạc của . Đợi đến ngày chấp nhận , điều đó chứng tỏ thực sự yêu chính con , hiểu ?"
" là cái triết lý dở , còn bày đặt một bộ giáo điều."
Đào Ninh khinh bỉ bĩu môi, ném cho một tấm thiệp mời:
"Ngày mai đến dự tiệc đính hôn của tớ ."
sốc nặng: "Đính hôn? Thế còn 'tiểu nãi cẩu' của thì ?"
"Liên quan gì đến ?"
Đào Ninh dậy đầy tiêu sái: "Đi, uống với tớ một bữa ở quán bar ."